Hôm nay,  
Việt Báo Online

85. Người Vái Tứ Phương

11/05/201523:13:00(Xem: 6015)
85. Người Vái Tứ Phương
Truyện Ngắn

NGƯỜI VÁI TỨ PHƯƠNG

DOÃN QUỐC SỸ

Sáu mươi năm trước đây, năm 1955, ông là chủ nhiệm báo Người Việt, tập san chuyên về văn học sáng tác đầu tiên tại Saigon. Các sáng tác của Nguyễn Sĩ Tế, Mai Thảo, Trần Thanh Hiệp, Thanh Tâm Tuyền, Nguyên Sa, Quách Thoại đều xuất hiện ở đây. Cũng năm này, "Sợ Lửa", tác phẩm đầu tay của nhà văn cổ tích xuất bản.

Sự nghiệp văn chương Doãn Quốc Sỹ khai sinh cùng năm với Việt Nam Cộng Hoà, và cùng tuổi Ất Mùi.

Doãn Quốc Sỹ sinh tại Hà Đông, ngày 3 tháng 2 năm 1923, tức ngày 17 tháng 2, năm Quí Hợi. Năm nay nhà văn 92 tuổi, bộ nhớ vẫn dư chỗ xài cho việc ứng khẩu đọc thơ Thanh Tâm Tuyền, Nguyên Sa, Mai Thảo. Trước tết hai tuần sẽ là sinh nhật ông.

Trân trọng mừng sinh nhật nhà văn.

Và mừng tinh thần văn chương Doãn Quốc Sỹ tròn một vòng hoa giáp Ất Mùi, 1955-2015.

Việt báo xuân 2015
Wikkipedia ghi tiểu sử nhà văn: Ông là con trưởng của gia đình văn nghệ sĩ. Cha ông là Doãn Hưu, một nhà nho. Năm 1946, ông lập gia đình với con gái nhà thơ trào phúng Tú Mỡ (Hồ Trọng Hiếu) là bà Hồ Thị Thảo. Năm 1954, ông cùng vợ di cư vào Nam. Gia đình nhà thơ Tú Mỡ vẫn ở lại Hà Nội. Gia đình em ruột ông cũng vậy. Sau này Doãn Nho là nhạc sĩ Quân đội Nhân dân tại miền Bắc.

Ngay từ 1954, khi còn là một sinh viên tại Saigon, Doãn Quốc Sỹ cùng bạn hữu thành lập Hội Học Sinh Hà Nội Di Cư. Đón Tết năm Mùi 1955, ông chu biên báo Xuân Chuyển Hướng, trong đó có in "Sợ Lửa." Đây là tựa đề tập truyện cổ tích đầu tiên của Doãn Quốc Sĩ ấn hành tại miền Nam, trong sách này có truyện "Con Mèo Trèo Cây Cau". Tập truyện cổ tích thứ hai của ông mang tên "Hồ Thùy Dương".

Năm 1956, sau khi đình bản Người Việt, ông cùng bạn hữu chủ trương tạp chí Sáng Tạo.

Ông là giáo sư trường Đại học Sư Phạm Sài Gòn, Đại học Văn Khoa Sài Gòn năm 1962 đến giữa thập niên 1960. Ông du học tại Hoa Kỳ về ngành giáo dục và rồi trở về nước tiếp tục công việc giảng dạy cho đến năm 1975.[2]

Ông là tác giả của khoảng 25 cuốn sách. Chuyện ngụ ngôn của ông có tựa đề "Con cá mắc cạn" đã được dịch ra tiếng Anh (The Stranded Fish)[4] và có trong sách Việt Nam: bạn đồng hành văn chương của một du khách (Vietnam: A traveler's literary companion)[5] do Nguyễn Quí Đức và John Balaban biên soạn.

Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Khu Rừng Lau, một trường thiên tiểu thuyết gồm có: Ba Sinh Hương Lửa (1962), Người Đàn Bà Bên Kia Vĩ Tuyến (1964), Tình Yêu Thánh Hóa (1965), Những Ngả Sông (1966)... Theo Lê Văn, chủ biên Việt Ngữ của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, trong một cuộc phỏng vấn ông, có dẫn chuyện rằng "Ba Sinh Hương Lửa người ta thường ví như những tác phẩm lớn của Nga như Chiến tranh và hòa bình" trong đó nội dung mô tả lại những cảm xúc đớn đau của của một thế hệ thanh niên mới lớn tham gia vào công cuộc kháng chiến chống Pháp nhưng sau đó phát giác ra mình đã bị lợi dụng như công cụ đấu tranh giai cấp của những người cộng sản và "có lẽ chính vì thế mà anh đã bị cộng sản bỏ tù khi họ khi chiếm được miền Nam."

Sau năm 1975, ông bị chính quyền Việt Nam giam cầm nhiều lần vì tội "viết văn chống phá cách mạng", tổng cộng là 14 năm.

"Người Vái Tứ Phương" là tiểu thuyết đầu tiên nhà văn viết tại Sàigòn vào đầu thập niên 80', ngay sau khi vừa ra khỏi nhà tù cộng sản lần thứ nhất. Bản thảo được phổ biến tại hải ngoại. Nhà văn vui vẻ vô tù lần thứ hai. Và tiếp tục như vậy cho tới khi định cư tại Hoa Kỳ năm 1995.

Hình: Doãn Quốc Sỹ, Đinh Cườngvẽ. Mời đọc.

I. Ông giáo xem tướng số

Phải cố tìm hiểu giáo sư Hoàn đến "cùng kỳ lý!"- tôi vẫn tự nhủ vậy.

Vâng, đã đành thám hiểm nội tâm của chính mình nhiều khi còn tự thấy chìm nghỉm mất hút, huống chi lại thám hiểm nơi người. Nhưng mặc chứ, gắng hiểu xa được tới đâu hay tới đó, miễn hào hứng nơi việc mình làm là được rồi. Mà việc tôi làm rõ ràng hào hứng đến nỗi tôi nhiệt thành chia sẻ niềm vui đó với các bạn bằng cách kể lại đầy đủ chi tiết.

Việt báo xuân 2015Giáo sư Hoàn tốt nghiệp tiến sĩ ngành Sinh Vật Học tại Đại Học Connecticut năm 1968, nếu tôi nhớ không lầm. Năm 1970 tôi tốt nghiệp bác sĩ Y Khoa tại Sài Gòn. Hai năm sau- 1972- tôi được cử đi tu nghiệp thêm một năm về Vi Trùng Học, cũng tại Đại Học Connecticut. Vì vậy mối liên hệ của tôi với giáo sư Hoàn thoạt là tình đồng môn.

Bìa sách, 1955

Giáo sư Hoàn hơn tôi dễ đến bảy, tám tuổi, tôi kính trọng giáo sư, người thuộc thế hệ đàn anh; giáo sư cũng coi tôi như em, thường gọi tôi bằng "cậu" khi nói chuyện. Thật thân mật! Chẳng bao giờ khách khí! Những điều tôi tự hứa tìm đến "cùng kỳ lý" về giáo dư Hoàn tựu trung cũng chỉ quanh quẩn ba vấn đề này:

- Nguyên nhân vì sao từ sau năm 1975, không được mời tiếp tục dạy tại Đại học Khoa học, giáo sư lại chuyển sang tiêu khiển bằng cách xem tướng?

- Nghệ thuật xem tướng của giáo sư ra sao mà đạt được kết quả rõ ràng như vậy? Giáo sư thường nói với tôi: "Xem tướng không chỉ là khoa học, còn là một nghệ thuật. Có thể nói Chân Thiện Mỹ quy tụ nơi đó!" Tôi vẫn thường thắc mắc tự hỏi không biết vũ trụ quan, nhân sinh quan của giáo sư khi xem tướng ra sao. Tôi nhớ lần đầu tôi hỏi:

- Thưa, cái gì làm giáo sư có hào hứng đi sâu vào tướng số như ngày nay? Dĩ nhiên trừ việc Giáo sư không bận dạy học.

Giáo sư Hoàn trả lời ngay:

- Nguyên nhân xa, nguyên nhân gần, biết nói sao cho hết? Tôi chỉ nói cái gì chợt đến ngay trong trí: đó là chuyện một con chó chết.

- Thật vậy sao, thưa Giáo sư?

- Vậy đó! Con chó thiệt… thiệt khôn. Cửa đóng, có tiếng chuông bấm. Nó rít lên vẫy đuôi mừng, vậy là đúng người quen rồi; nó sủa hung hãn: người lạ đó! Ông chú, bà bác có khi ba, bốn tháng mới tới một lần, nó vẫn rít lên vẫy đuôi mừng khi chưa mở cửa. Chuyến tôi đi Mỹ lần thứ hai lấy xong Ph.D. về, sau bốn năm vắng nhà, nó vẫy đuôi, nó rít lên, cuống quýt đứng trên hai chân sau, còn hai chân trước như hai bàn tay vụng dại đặt lên khoảng ngực tôi. Bà Giáo sư cũng vừa có mặt ở phòng khách lúc đó, bà nói:

- Con Bốp- tên nó là Bốp- khôn lắm bác sĩ ạ (Ngược lại với ông, bà luôn luôn gọi tôi trịnh trọng như vậy). Nó già rồi. Chừng một năm, sau ngày nhà tôi ở Mỹ về, nó bắt đầu rụng lông. Tôi vẫn tắm đều cho nó nên biết không phải là ghẻ. Tôi hy vọng nó sớm thay lông, vì trông con chó già rụng lông tội nghiệp lắm. Nó suy nhược trông thấy. Tuy yếu nhưng ngày vẫn nằm dưới gậm giường, đêm vẫn nằm gần bờ cửa để trông nhà. Chó khôn bao giờ lưỡi cũng lấm tấm đốm đen, bốn chân móng đen tức móng huyền đề, lúc nằm cả bốn chân sõng soài. Đợi mãi không thấy nó thay lông mới, chợt một hôm nó khục khặc ho rồi đi tiêu chảy. Tôi biết hỏng mất rồi, bác sĩ ạ. Nó nằm gục suốt ngày, không hẳn là ngủ mà như một ông già suy ngẫm. Tôi tán thuốc Ganidan thành bột hòa với nước đường đổ vào dĩa cho nó liếm- nó bỏ đấy. Một lần tôi gọi "Bốp, Bốp" nó cố gắng run rẩy đứng dậy, đuôi cố ve vẩy một chút rồi khụy xuống ngay. Tôi thương quá, bác sĩ ơi! Tôi quét rửa chổ tiêu chảy, tanh vô cùng, mà nó như biết ngượng ngùng vì đã làm phiền chủ. Tội không, bác sĩ?!

- Phải công nhận nó khôn thật, thưa bà- tôi trả lời bà để điểm xuyết câu chuyện.

- Tối hôm đó, tôi dẫn nó vào buồng tắm, trải bao tải cho nằm để tránh gió. Suốt đêm cả hai vợ chồng tôi đều không ngủ được, bác sĩ ạ. Nghe tiếng nó rên thê thảm quá, thỉnh thoảng hoặc tôi, hoặc nhà tôi lại tự trên gác ngó xuống nó ở buồng tắm một lần, không khác gì ngó con ngó cháu mình ốm đau bác sĩ ạ.

Tôi cúi mặt lắc đầu thương hại con chó trong dĩ vãng. Quả thực bà giáo sư kể tới đó không giấu được xúc động nơi giọng nói. Bà ngừng chút xíu rồi tiếp:

- Bác sĩ ơi, khoảng bốn giờ sáng thấy bặt tiếng nó rên, nhà tôi nói khẽ "con Bốp chết mất rồi!" Cả hai vợ chồng cùng xuống, tôi hấp tấp mở của buồng tắm ngó vào. Quả thực con Bốp đã chết, bác sĩ ạ. Nó chết gục sát bên vũng máu nó thổ ra đã tím đen.

Giáo sư Hoàn đỡ lời bà:

- Tôi bèn liệm con chó bằng chính tấm bao tải nó nằm. Bưng nó ra xe- lúc đó tôi có chiếc Daihatau- tôi có cảm tưởng thân nhiệt con Bốp còn tiết ra ấm tay, tôi chở nó xuống tận ngã ba Cây Thị, Gia Định, chôn dưới gốc cây khế trong khu vườn của ông chú.

Bà chép miệng:

- Rồi chưa đầy nửa tháng sau chiếc Daihatsu cũng bị mất cắp luôn. Dạo đó loại camionnette Daihatsu rất tiện lợi trong việc chuyên chở trên các ngã đường Lục tỉnh và miền Trung nên một mất là biệt tăm luôn, đừng hòng cớ bóp tìm ra hay chuộc lại. Tôi theo bà bạn tới một cô thầy bói nổi tiếng ở chợ Phú Nhuận. Cô gieo quẻ rồi nói, "Nhà bà vừa có cái tang." Tôi đáp là không có, chỉ có một con chó cực khôn vừa chết. Cô thầy bói cho hay là chính con chó khôn đó đã gánh hết tai nạn cho chủ. Mà bác sĩ ạ, ngẫm ra đúng. Chúng tôi có hai vợ chồng người bạn bác sĩ, anh ấy bằng tuổi tôi, chị ấy bằng tuổi nhà tôi, cũng vào năm đó, người con trai lớn nhất của anh chị bị ung thư chết, anh đương là y sĩ trưởng một quân y viện, chỉ vì quá thanh liêm nên vừa bị tụi tham nhũng đẩy đi, mất chức.

Bà đã lên gác, giáo sư Hoàn nói với tôi:

- Hãy gác sang một bên những chuyện tạm cho là mê tín của đàn bà, tôi có thể nói với cậu, một trong những nguyên nhân đã làm cho tôi khoái xem tướng chính là cái chết của con Bốp. Sự thông cảm giữa người và vật há chẳng lấy mẫu tự người với người sao? Tôi xem tướng trên cơ sở sự thông cảm đó. Cuộc sống đầy dẫy những khác biệt và đụng chạm. Hãy cảm thông và bao dung những vui buồn phải trái của nhau. Tôi xem tướng trên cơ sở cảm thông và bao dung đó.

Một lần khác nhân ôn lại chuyện trên, giáo sư Hoàn thủ thỉ với tôi thành lời tâm sự:

- Người ta bảo tôn giáo nào trên thế giới cũng hướng về giải thoát. Tôi chưa có dịp suy ngẫm thật kỹ câu nói trên, nhưng riêng với tôi khi xem tướng giúp ai, tôi có nghĩ mình đương lái con thuyền đời xuôi dòng giải thoát, lái thuyền bằng mái chèo, bằng cánh buồm, và bằng những phương tiện mình có. Sự thật thì biết yêu giải thoát và biết nỗ lực trong việc này là quý, chính sự giải thoát đã nằm ở nơi đó rồi! Ý hướng giải thoát nào mà chả chủ trương làm cho tinh thần thanh thản trước mọi khổ đau, bất mãn của cuộc đời. Tôi xem tướng cho người, chỉ đường giải thoát cho người, đồng thời cũng là một phương thức giải thoát cho mình. Vào những lúc hào hứng "phúc chủ lộc thầy" lời nói hào hứng khách quan của tôi cộng hưởng với sự hào hứng chủ quan của người nghe, trong trường hợp này, tôi có thể cam đoan với cậu lời nói của tôi có tác dụng chủ động điêu khắc lại khuôn mặt định mệnh theo khát vọng của chính mình.

*

Việt báo xuân 2015Lần đó, từ chập tối cho đến quá nửa đêm, gia đình tôi đã nói chuyện quá nhiều về ngót một trăm xác chết trôi dạt dập dềnh về Bãi Trước và Bãi Dâu, Vũng Tàu. Phần lớn xác những người vượt biên xấu số này bị cá rỉa mất đầu. Chính những cá nhỏ, và đặc biệt tôm, khoái rỉa xác người chết. Có xác một bà mẹ ôm chặt đứa con thơ vào lòng, người ta phải khó khăn lắm mới gỡ được hai cánh tay bà để lấy xác đứa con ra. Nhưng lại có nguồn tin thuật lại rằng đứa con được cứu sống. Xác bà mẹ trương nổi lên. Tình mẹ không có biên giới giữa sống và chết. Đứa bé nằm gọn trong sự ấp ủ xót thương siêu nhiên của mẹ, sóng biển dập dềnh táp vào xác bà (lúc đó đã biến thành chiếc phao) thường xuyên làm ướt đứa bé mà không hề làm nó ngạt thở. Khi xác bà dạt vào Bãi Dâu, thoạt ai cũng cho là cả hai mẹ con cùng chết, nhưng rồi một người chợt nhận thấy thằng bé chỉ có vẻ ngủ thiếp. Người đó chú ý thấy "chim" của nó không hoàn toàn thụt mất mà chỉ săn lại, bèn cuối xuống ghé tai nghe, thấy tim bé còn thoi thóp đập. Không còn nghi ngờ gì nữa, thằng bé nhất định sẽ được cứu sống. Quả thực, nó đã được cứu sống!

Tôi ngủ thiếp đi, chập chờn trong mơ hình ảnh những xác chết bị cá, tôm rỉa mất đầu. Vào lúc đêm tàn ngày rạng, chợt thức giấc, tôi tự động tránh ôn lại những hình ảnh bi thảm bằng cách ôn lại hình ảnh bãi cỏ mênh mông xanh trong khuôn viên Đại học đường Connecticut nơi giáo sư Hoàn đã theo học bốn năm, tôi một năm. Tôi nhớ những nét sóng lăn tăn nơi mặt hồ trong khuôn viên, rồi bãi cỏ xanh mênh mông với nơi này ba bốn nam nữ sinh viên ngồi nhàn đàm nơi kia một vài kẻ nằm ngửa nhìn vòm trời xanh có vài bè mây trắng lững lờ trôi, nơi kia nữa bốn năm sinh viên đương tíu tít vừa đi vừa nói chuyện. Rồi bãi cỏ xanh thoai thoải trườn lên sườn đồi. Những cây thấp, cây cao, những lùm là nhỏ lăn tăn như lá ngâu, lá muồng, những vùng lá lớn như lá đa lá đề, những cành cây thon vút hay những cành cây lực lưỡng tỏa rộng. Những buildings của các phân khoa vươn lên sừng sững vừa uy nghi vừa thân ái phô màu tường đỏ, cửa sổ sơn trắng.

Trời đã sáng. Tôi vùng dậy rửa mặt thay đồ tới thăm giáo sư Hoàn theo tiếng gọi của linh tính như con vật bị bệnh hay bị thương đi tìm loại cỏ và lá cây chữa lành hiệu nghiệm. Lúc đó khoảng bảy giờ sáng. Giáo sư đang ngồi uống trà một mình nơi phòng khách. Tôi kể lại chuyện ngót một trăm xác chết giạt vào bãi Vũng Tàu. Tôi không quên kể chuyện xác người mẹ trương phồng thành phao ôm con thơ trong lòng. Không rõ tin người ta cứu được đứa con có thật hay không.

Giáo sư Hoàn nói nếu xác người mẹ nổi như chiếc phao ôm con thơ trong lòng thì việc hai ba ngày sau đứa trẻ chỉ lịm đi vì thiếu ăn, thiếu uống và được cứu sống, không hề là chuyện hoang đường. Có điều, nếu quả tin đó đúng sự thật, giáo sư Hoàn ao ước có thứ giác quan đặc biệt chứng kiến được cảnh anh hồn người mẹ ấp ủ che chở đứa con từ ngoài khơi bồng bềnh đến khi dạt lên bãi cát.

Vẻ trầm tư phản chiếu những thắc mắc siêu hình về số phận con người trên gương mặt giáo sư Hoàn, tới hai, ba phút sau giáo sư mới nói khẽ, lẫn trong tiếng thở dài rất nhẹ:

- Cuộc đời tự nó đã quá nhiều phúc tạp sầu khổ, còn gây thêm sầu khổ cho nhau mà làm gì! Bất kỳ điều bất hạnh nào nơi người- nghèo khổ, thương tật, bệnh hoạn- đều có thể rơi vào chính mình bất kỳ lúc nào. Hãy mang ơn những người đang gánh chịu cho mình! Tất cả những gì sống động và tốt đẹp trên thế gian, nếu giữ được thăng bằng, sẽ không sụp đổ. Tôi luôn luôn giữ cho ánh sáng lý trí suy xét, nhận định của tôi không đốt xém cong tình cảm mà chỉ làm cho rực rỡ êm ả như ánh bình minh làm rạng màu mây, soi tỏ cỏ cây hoa lá, giúp con người yêu người, yêu mình, yêu tạo vật. Tôi xem tướng như vậy đó. Tôi có bí quyết: khi nói về một người vắng mặt, tôi coi họ như có mặt lúc mình nói, như vậy tránh được tật thường tình chỉ nhìn phần xấu của người vắng mặt. Tôi xem tướng cũng theo tinh thần đó nữa.

Giáo sư Hoàn chợt bật cười vui, dường như ông thấy bầu không khí đàm thoại nghiêm trang quá đáng, ông nói để xóa nhòa cảm giác đó:

- Thuở còn trẻ tôi cũng hay ghi ghi chép chép đấy, nhưng vụn vặt cả mà, ai mà nhớ nổi. Hãy tưởng tượng cụ Ngọc Hoàng Thượng Đế bảo mình vào lúc hấp hối, "Con là đàn ông có bảy vía con hãy di ngôn cho con cháu bảy lời!" Tôi sẽ tuân lệnh Ngọc Hoàng mà nhủ lại con cháu rằng: "Hãy sống thanh đạm và làm lành!" Cậu thấy chứ, đời sống nhân loại nơi nào, thời nào cũng có cuộc đấu tranh khắc khổ để giữ điều lành, tránh điều ác. Đời sống cá nhân nào vào bất kỳ lúc nào cũng là cuộc tự tranh đấu cam go giữ cho chính mình lành nhiều ác ít. Lời tôi nói khi xem tướng cho người ta cũng chỉ là cái bè cho người ta tự cứu, giúp người đó không bị chết đuối trong tuyệt vọng, trong buồn đau. Mà cậu cũng dư biết đấy, việc xem tướng cho người ta cũng là cái bè cho chính tôi, một giáo sư… "mất dạy" (giáo sư cười- ý ông muốn nói mất chỗ dạy học). Cậu tính tôi bây giờ còn biết làm gì, tôi vốn không ưa ngồi nguyền rủa bóng tối.

- Giáo sư mới học khoa tướng số này hay đã từ lâu?

- Từ thuở vừa bắt đầu lên đại học để tìm một lối giải trí riêng. Tiến tới quan niệm tướng số như ngày nay là cả một quá trình đó. Để rồi khi nào tiện dịp tôi nói rõ hơn, hôm nay tôi hãy kể cho cậu nghe buổi thực hành tướng số đầu tiên của tôi.

- Sau ngày trọn miền Nam rơi nốt vào tay cộng sản, thưa giáo sư?

- Không, không, từ thuở còn ở Đại học đường Connecticut lận. Buổi xuất quân của tôi mang màu sắc quốc tế ngay: tôi xem liền một lúc cho hai người bạn một Thổ Nhĩ Kỳ, một Hy Lạp. Tôi nói với người bạn Thổ Nhĩ Kỳ là tôi rất khoái loại bánh ngọt làm bằng hạnh nhân và mật ong của xứ sở anh, mà phải ngồi ăn ở Istambul kia- Constantinople cũ ấy mà- một bên là Hắc Hải một bên là biển Marmara với eo biển Bosporus. Còn với anh bạn Hy Lạp tôi thật tình đề cao món thịt nướng Souvlakia của xứ sở anh mà tôi được thưởng thức ở ngay thủ đô Athens. Tôi nói xem tướng cho hai anh chính là để đền đáp lại hai sản phẩm văn hóa mà tôi đã có hân hạnh được thưởng thức. Và cậu ạ, ngay buổi đầu tiên thực tập đó tôi đã hiểu rằng xem tướng- ít ra là theo trường phái của tôi- cũng như nhà thơ giao cảm với thiêng liêng mà gieo vần. Mình nói mà như con diều bay bổng, nương vào gió mà bay. Tôi đã đem lại niềm vui cho hai người bạn đồng học. Nghe tôi nói, họ không thể không vui được! Việc đã qua đành rằng nó như vậy, nhưng hướng về tương lai, chính mình làm chủ vận mệnh mình. Tôi ân cần giải thích cho hai người bạn đừng quan niệm tướng số theo lăng kính dị đoan tiền định. Những gì thụ bẩm là phần tiên thiên, còn phần hậu thiên là công phu thử lửa mình lại toi luyện chính mình. Hiểu như vậy thì tử vi, tướng số không còn là khoa học huyền bí mà là khoa học thực nghiệm, thực tập với đầy đủ ý nghĩa hào hứng của nó. Biết cái tiên thiên, rồi cùng cái hậu thiên làm bửu bối gây điều lành, tránh điều ác.

Tôi hỏi:

- Vậy cái buổi đầu tiên thực tập đó, giáo sư tự ý xem cho hai người bạn, hay chính hai người bạn yêu cầu giáo sư xem cho?

Giáo sư Hoàn gật đầu hài lòng:

- Câu hỏi của cậu thật hay! Có cái gì trên đời không lý do đâu? Nguyên do: chúng tôi mới đi chơi dịp cuối tuần về. Dịp đó ba chúng tôi xuống hải cảng New Haven thăm gia đình một bạn đồng học khác, được người bạn đưa lên du thuyền của gia đình bơi ra giữa vùng biển Long Island South suốt từ mười giờ sáng đến bốn giờ chiều mới về.

Việt báo xuân 2015
Chân dung Doãn Quốc Sỹ, Duy Thanh vẽ 1955. Nhà văn và hoạ sĩ tại San Francisco, nửa thế kỷ sau. Ảnh Trần Dạ Từ chụp.

Thoạt biển động, thuyền chòng chành dữ. Tôi nằm ôn lại những điều mình thâu thái được về tướng số nơi sách vở, nơi các người đi trước mà tôi có dịp học hỏi. Biển êm dần, tôi đã đứng dậy, vẫn nói chuyện với bạn vẫn tiếp tục ôn thầm những điều sở đắc về tướng số. Khoảng ba giờ chiều biển êm như ru, du thuyền về bến, tôi tiếp tục ôn như vậy. Chính ngoại cảnh đó giúp tôi đi sâu vào cái tôi tìm hiểu, rồi cái đó lan rộng nơi trí tôi như một phần sáng láng của bản thể. Lúc rời du thuyền lên bờ, tôi có nói với cả hai anh bạn Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ là tôi có thể xem tướng được, rồi đây khi có dịp tôi sẽ xem tướng cho hai anh.

II.Coi tướng xếp công an

Có cái gì trên đời không có lý do đâu… Chính ngoại cảnh đó giúp tôi đi sâu vào cái tôi tìm hiểu, rồi cái đó lan rộng nơi trí tôi như một phần sáng láng của bản thể.

Lời nói đó âm vang nơi tôi và chắc chắn đã gợi niềm hào hứng nơi giáo sư Hoàn. Giáo sư bèn kể tiếp- câu chuyện xãy ra gần đây thôi. Cứ thấy càng ngày người ta càng nườm nượp tới hỏi giáo sư về tướng số, công an khu vực điều tra ngầm về giáo sư, báo cáo về phường, phường báo cáo về Sở. Giáo sư Hoàn nhận được mảnh giấy vuông nhỏ mời tới Sở về việc… "sẽ nói sau".

- Khi tôi bước chân vào Sở- lời giáo sư Hoàn trầm tĩnh kể- viên trung tá công an chưa xuất hiện. Tôi chọn hướng ngồi ở thế thích hợp và thuận tiện cho tôi. Chưa đầy một phút, y tự ngoài bước vô, vẻ mặt nghiêm khắc cố ý lộ vẻ sẵn sàng nổi giận để uy hiếp tinh thần "đối tượng". Tôi đứng dậy chào y, đúng phép lịch sự, không lo âu, không nghi kỵ, không cầu cạnh rồi ngồi xuống.

Và cuộc đối thoại bắt đầu tức khắc, y như con trăn phóng tới thanh toán gấp con mồi.

- Ông hành nghề xem tướng?

- Tôi không lấy một xu của ai, bởi vậy tôi không hề có ý nghĩ là mình hành nghề.

- Ông xem tướng như vậy là khuyến khích mê tín dị đoan, đi ngược lại đường lối của Bác Đảng,của chính phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

- Ông cho phép tôi hỏi câu này nhé! Trong ngành công an bảo vệ cho an ninh cho đồng bào xứ sở, khi chấp pháp một người, quý ông có thoạt nhìn nét mặt người đó, nhìn cả dáng dấp nói chung để có được một nhận định tổng quát về nhân cách, tính tình người mình sắp hỏi cung?

- Có chứ?

- Như vậy là xem tướng đấy. Khi hỏi cung, quý ông có vừa quan sát cử chỉ, vừa lắng nghe giọng điệu trả lời để đo mức thành thật của câu trả lời?

- Có chứ?

- Như vậy cũng là xem tướng đó, và xem một cách đầy đủ. Đôi mắt là cửa sổ của linh hồn, quý ông không chỉ bắt chợt có ánh mắt, mà còn quan sát cả khuôn mặt, dáng người, giọng nói. Quý ông xem tướng toàn diện đó.

-Nhưng ông xem tướng để đoán vận mệnh, đoán tương lai. Ông nghe rõ chưa, ông đoán vận mệnh, đoán tương lai. Mê tín dị đoan rồi còn gì?

-Từ thời Marx, Engels rồi tới thời Lénin, Stalin, luôn luôn người ta tiên đoán sự sụp đổ tất yếu của thế giới tư bản. Ai chẳng có quyền dự đoán tương lai để hoạch định chương trình hành động của mình?!

- Sao ông có thể ví sự tiên đoán tương lai của Marx, Engels, Lénin, Stalin căn cứ theo dữ kiện tất yếu của lịch sử với sự tiên đoán tương lai của ông cho một cá nhân nào đó theo óc mê tín dị đoan?

-Xin ông chú ý là tôi chỉ lấy sự kiện tiên đoán tương lai làm mẫu số chung, chưa đi sâu vào chi tiết dị biệt.

-Nhìn mặt một người rồi nói dĩ vãng, rồi đoán tương lai của người đó, không mê tín dị đoan là gì?

Việt báo xuân 2015- Khi ông tới một vùng cao nguyên đất đỏ, ông nói nơi đó trước có núi lửa phun dung nham, đó là ông nhìn hiện tại mà thấy việc đã qua. Ông nhìn mây xám ùn tới, gió lạnh thổi lên, ông đoán trời sắp mưa, đó là ông nhìn hiện tại mà biết trước việc sắp tới. Người thường, tới lúc nhìn mây xám thấy gió lạnh mới biết chắc là trời sắp mưa, nhưng tôi sinh trưởng ở miền duyên hải, sống giữa những bậc cha anh làm nghề thuyền chài, những vị đó nhìn ráng chiều đoán thời tiết một, hai tuần sau đúng phong phóc. Nhìn mặt người, nói tương lai dĩ vãng cũng vậy thôi, và người này tiên đoán gần, người kia tiên đoán xa cũng vậy thôi.

- Và tiên đoán sai!

- Dĩ nhiên có sai chứ! Tôi không nói những người thiếu kinh nghiệm, thiếu thực học, thiếu linh cảm mẫn nhuệ đoán sai trật lất, tôi nói chính những người có đủ những điều cần thiết trên mà vẫn có thể có lần trật lất.

- Như thế không là mê tín, dị đoan là gì?

Giáo sư Hoàn thuật đến đây thì ngừng lại giây lâu, nâng tách trà nhấm nháp. Rồi ông giải thích là cuộc đàm thoại đến đấy ông thấy rõ viên trung tá công an thấm mệt rồi. Sinh lự chăm hở ban đầu nơi y tàn lụi như ngọn đèn lụi dầu.

- Giá như tôi- lời giáo sư nhấn mạnh- hối hả cãi y, giá như tôi cố ý có vài lời nói hay cử chỉ thất thố, nhưng thứ đó chắc chắn có tác dụng quý giá tiếp tế "nhiên liệu" cho y. Khốn nỗi tôi rất mực điềm đạm, thùy mị trả lời, và trả lời ngay như một tiếng vang đáp lại, chỉ khác có tình ý tùy nghi. Tôi trả lời như thể tự nghìn xưa vốn dĩ tôi như thế và cho tới ngàn sau tôi không thể khác hơn. Viên trung tá công an bị dồn vào thế vô phương tự cứu. Ở trường hợp tương tự không ai có thể tự lên dây cót được. Đồng thời tôi đã có lợi điểm quan sát kỹ y, nhận rõ chân tướng những âu lo vẫn ám ảnh y.

Quả thực sau câu thốt ra "Như thế không là mê tín dị đoan là gì" như một phản xạ máy móc yếu xìu, rõ ràng lời nói của viên trung tá công an dịu hẳn. Cuộc đàm thoại tiếp tục với lời giải thích của giáo sư Hoàn với y:

- Tỉ như một lần vũng mây đen ùn tới, cũng gió lạnh nổi lên và ai nấy đều tiên đoán mưa lớn tới nơi rồi. Chợt gió bùng thổi mạnh, mây trời tan tác, khoảng xanh lộ ra, và trời không kịp mưa hoặc chỉ mưa lất phất chút ít. Nhưng đâu phải vì thế, lần sau khi thấy mây đen ùn tới, gió lạnh nổi lên, người ta từ bỏ đoan quyết cũ mà tin ngược lại là trời nhất định không thể mưa được!

- Có phải trước đây có một lần Tổng Trưởng thời Diệm vì lũng đoạn được ngành nhập cảng phân hóa học mà thành tỷ phú, được ông khuyến cáo trước tương lai, vội cải tà quy chính mà thoát được tù tội?

- Đúng là có chuyện như vậy thưa ông.

- Tôi cũng được biết là sau đó tên Tổng Trưởng kia có mua biếu ông chiếc Mercedes.

- Dạ đúng. Tôi dùng xe một tuần cho ông Tổng Trưởng biết tôi nhận quà biếu như một chứng tích của lòng biết ơn, nhưng rồi tôi trả lại để trung thành với quan niệm sống của riêng tôi, khước từ mọi toan tính vị kỷ, vị lợi. Tôi như con chim chỉ thích bay nên cần đôi cánh nhẹ.

- Vậy ông thử nhìn tôi xem biết gì về tôi nào! (Tuy lời nói lễ độ, giọng viên trung tá công an còn đượm chút thách thức cuối cùng)

- Ông là người có đầy đủ tất cả, tuy đường tình duyên lận đận. Tôi xin phép nói thẳng, ông đã từng nếm nhiều cay đắng vì tình.

- Ấy… thế ế ế… vậy tương lai tôi, ông thấy gì?

- Bằng hữu không tốt với ông đâu. Ông nên cẩn thận nghe tôi điều đó. Hiện giờ có người đang rắp tâm hại ông. Trong vòng hai tháng, ông có thể bị hạ bệ, bị đưa ra tòa, vị trí của ông lung lay.

- Ồ ồ ồ, à vâng, nếu như vậy, mình… mình có cách gỡ không ông?

- Ông cứ yên chí đi, có cách gỡ. Cách gỡ ra sao, tôi chưa biết vì chuyện đó chưa hiện rõ. Vậy khi nào ông thấy tai nạn bắt đầu tới, ông cho tôi hay, chắc chắn tôi giúp ông thoát, nếu không cũng nhẹ đi nhiều, nhẹ đi nhiều lắm.

- Ồ chắc chừng trong vòng một tháng ông nhỉ, là mình nhận ra triệu chứng.

- Vâng khoảng vậy. Đây không phải là lần đầu tiên ông bị nạn đâu. Ông nghĩ lại xem, đời ông đã nhiều lần bị nạn kiểu thậm cấp chí nguy, nhưng nhờ phúc đức của ông cụ và bà cụ thân sinh ra ông quá dày dặn nên ông thoát nhẹ thênh.

- Thôi bây giờ tôi phải đi họp, mời ông về, cám ơn ông đã tới. Chào ông.

- Chào ông. À trước khi chia tay, tôi chỉ xin ông lưu ý từ nay hễ có dịp làm được điều gì phúc đức xin ông cứ làm cho.

Giáo sư Hoàn mỉm nụ cười tươi, thật tươi chấm dứt cho câu chuyện giáo sư vừa tường thuật. Tôi bâng khuâng một chút rồi hỏi ngay:

- Lời viên trung tá công an khi nói giáo sư hãy nhìn xem và nói đã biết gì về y quả có hơi hỗn.

- Chẳng thể khác hơn được, cậu ơi… Người ta là công an, người ta hạ trát đòi mình tới trình diện kia mà. Có điều đâu phải đợi tới lúc đó tôi mới nhìn, tôi đã quan sát kỹ từ lâu rồi. Thế tất yếu của cuộc nói chuyện phải đưa tới điểm y nêu thử thách để kiểm chứng căn bản sở học của tôi. Tôi chỉ đợi có vậy để nói vậy, tức khắc.

Việt báo xuân 2015
Võ Phiến - Doãn Quốc Sĩ.. Nguyễn Xuân Hoàng - Doãn Quốc Sĩ

- Và quyết đoán đó hoàn toàn dựa trên sách vở, phải không ạ?

- Thì còn gì nữa. Mũi cô phong tị: cao, trống trải; cuối mày: lông mọc phân tán đè xuống mắt. Toàn những phá cách không à. Khi bị tôi nói trúng tẩy tình duyên cay đắng, nếp sống cô đơn, y giật mình lảng sang chuyện khác ngay, không muốn mình đi sâu vào tim đen hơn nữa, do đó bèn hỏi về tương lai.

- Chưởng thứ hai giáo sư tung ra chỉ nẻo tương lai cũng hoàn toàn dựa trên sách vở?

- Thì còn gì nữa. Thần mắt có dấu hiệu thất tán, sắc ở vùng mũi u ám: tai hạn sắp tới rồi! Mây đen, gió lạnh: trời sắp mưa mà. Cung nô bộc hai bên hàm, sắc cũng hãm rõ rệt. Dễ đoán mà. Lời tiên đoán thứ hai này khiến tôi hết còn ở thế hạ phong nữa mà chuyển lên thượng phong. Bị lung lạc bởi tai nạn đe dọa y còn biết bám vào ai ngoài tôi làm cứu tinh? Tôi cho cái án treo một tháng đó. Thay bậc đổi ngôi rồi! Đến lượt y phải đem đầu tới trình diện tôi, hoàn toàn tự nguyện, không cần trát đòi.

- Vâng, bây giờ thì tôi thật hiểu quan niệm "mình làm chủ định mệnh mình" của giáo sư. Đức năng thắng số! Lấy hậu thiên sửa tiên thiên! Giáo sư đã cho y sinh lộ để tự cứu: làm việc phúc đức!

- Thì tôi há chẳng nói với cậu di ngôn của tôi sau này chỉ cần có bảy chữ: Hãy sống thanh đạm và làm lành.

- Thế y đã đến cầu cứu giáo sư chưa?

- Mới có một tuần, đâu đã được một tháng.

- Vậy thời chúng ta chờ. Hay hay! Giáo sư ơi, bây giờ thì tôi thèm học xem tướng quá. Giáo sư chỉ cho tôi nhé!

- Sẵn lòng. Rồi đây khi nào tiện dịp. Tôi chợt hơi lo lắng:

- Thưa giáo sư, liệu có thể lần này sách vở sai đối với viên trung tá công an?

- Có thể lắm chứ! Gió chợt thổi mạnh, mưa tan, trời đẹp. Mình mừng cho người ta thôi. Hãng TÔBIA bán áo quan ế khách mà than phiền thì còn trời đất nào nữa!

Cả hai chúng tôi cùng cười lớn, và tôi đứng dậy cáo từ giáo sư Hoàn.

*III. Và rồi…

Cửa đã mở, giáo sư Hoàn mới người khách vào. Tôi chào người khách khá cao lớn, da rám nắng, dáng điệu lầm lì bí ẩn, đồng thời tiếp nhận tia nhìn của giáo sư Hoàn kín đáo làm hiệu cho tôi hãy tạm thời rút lui. Rất tự nhiên, tôi cáo biệt giáo sư và chào người khách lạ lần nữa. Ra khỏi nhà tôi đoán ngay người khách lạ là viên trung tá công an.

Chiều hôm sau, cũng khoảng bốn giờ rưỡi, tôi từ nhà thương đến thẳng nhà giáo sư Hoàn. Tôi đã không lầm. Người khách hôm qua là viên trung tá công an!

Giáo sư Hoàn phân trần ngay:

- Tôi phải ra hiệu cho cậu rút lui, vì cậu lạ gì công an cộng sản, họ kín đáo lắm, họ sợ cả cái bóng của họ, làm sao mà có thể thủ thỉ tâm sự nếu có đệ tam nhân!

- Giáo sư đã tiên đoán đúng y chang?

-Y chang! Và còn thừa thắng xông lên "y chang" thêm vài đường dĩ vãng và tương lai nữa.

Tôi rụt cổ cười:

- Tuy nhiên bây giờ thì tôi hiểu đường lối giáo dục của giáo sư rồi. Những từ ngữ hoạn nạn, hạnh phúc như những chiếc bình cao su co giãn được, dung lượng do chính đương sự tự rót vào. Giáo sư Hoàn gật đầu:

- Đúng! Không ai cứu được mình ngoài chính mình!

- Dạ. Nghe giáo sư nói, rồi người nghe hoàn tất được viện hướng thiện lâu mau ra sao, điều đó hoàn toàn nơi họ.

- Đúng! Tôi nói trong nguồn cảm hứng chân tình và dưới ánh sáng của chân lý không tì vết mà! Từ vô cơ đến hữu cơ, từ vật đến người luôn luôn là tiến hóa, có thoái hóa bao giờ! Nói là tôi xem tướng dĩ nhiên đúng đấy, nói là tôi dọn sạch đường đi có lẽ đúng hơn.

Tôi hạ giọng hỏi:

- Vậy chiều qua giáo sư đã kết thức cuộc tái ngộ với viên trung tá công an ra sao?

- Anh chàng thấy việc tới đã tới. Tôi nói thêm những đám mây đen còn ùn tới nếu như mình không sớm khơi sông phòng lụt. Tôi không dùng hình ảnh đắp đê phòng lụt để tránh ý nghĩ ôm giữ nguy hiểm, mà dùng hình ảnh khơi sông phòng lụt cho nước lũ tỏa ra để gợi ý vị tha ban phát.

- Dạ, giáo sư khuyên anh chàng vị tha lập đức?

- Vâng, đã đến giai đoạn tôi đòi hỏi mức đó. Tôi giải thích thẳng với anh chàng là không vị kỷ mớ chỉ là không tham, không vơ lợi về mình; còn phải tích cực hơn, làm lợi cho người khác! Nhưng thời gian cấp bách, những việc vị tha mới bắt đầu làm còn ít quá không đủ để ngăn tai họa, bởi vậy phải thêm hình thức trợ lực.

Tôi tròn mắt nhìn giáo sư:

- Hình thức trợ lực nào vậy, thưa giáo sư?

Việt báo xuân 2015- Tôi bảo anh chàng, trong một tháng có hai ngày linh thiêng, ngày Sóc (mùng một) và ngày Vọng (rằm), giờ giao cảm là giờ tí, nửa đêm, tiếp nối hai ngày. Mình phải mua sẵn nải chuối, thẻ nhang, vào ngày đó, tới giờ đó, tới ngã tư đường gần nơi mình ở, thành kính thắp nhang vái tứ phương rồi cắm nhang lên lải chuối.

- Ngã tư nào gần nơi chàng ở, thưa giáo sư?

- Bùng binh ngã sáu Sài Gòn, dưới chân tượng đức Phù Đổng Thiên Vương. Nếu ở giữa đường phố thì chỉ thấy có hai phương trời mà thôi. Tôi ân cần dặn khi vái tứ phương cử chỉ phải thực chững chạc, thân hình thẳng vút như cây tùng chứng tỏ lòng thành khẩn của mình bộc trực với trời đất. Tiểu vũ trụ là mình với đại vũ trụ đồng nhất thể, mình nguyện với trời đất là mình nguyện với chính mình đó thôi.

Không rõ do một liên tưởng nào bỗng nhiên giáo sư Hoàn nói bằng giọng thiết tha trịnh trọng hẳn:

- Nhìn con lợn rừng đạp trên cỏ xanh xuống một dốc thoai thoải tìm dòng suối trong uống nước, vẫn thích thú hơn là nhìn con lợn rừng bị mổ banh bụng, làm lông sạch, treo lên xà ngang bằng hai chân sau.

- Thưa giáo sư, việc thức giấc vào lúc nửa đêm ra bùng binh đốt thẻ nhang, vái tứ phương, rồi cắm lên nải chuối đều là những nghi thức cần thiết?

- Mọi nghi thức cũng để gây duyên cũng như lau gương để soi tỏ mặt mình, soi tỏ trời đất, cỏ cây, trăng sao…

- Dạ tôi hiểu.

- Tôi chọn giờ tí vì giờ đó đã giới nghiêm, viên trung tá công an yên tâm ra bùng binh thi hành nghi thức. Tôi chọn nải chuối, vì ở miền Nam này tứ thời bát tiết có lúc nào thiếu chuối đâu. Tôi chọn ngày Sóc, ngày Vọng vì đây là một nét văn hóa của dân tộc.

- Dạ tôi hiểu, tôi hiểu.

Bao giờ giọng nói của giáo sư Hoàn cũng thiết tha khi kết thúc câu chuyện:

- Đương nhiên khi mình lập đức vô tư, mình thắng vượt luật thừa trừ như hỏa tiễn, phi thuyền liên hành tinh thắng vượt sức hút của trái đất. Tôi rất thích hình ảnh này mà tôi đã đọc được: thả một viên sỏi xuống chậu nước đầy, chúng ta thấy những vòng đồng tâm xuất hiện, mở rộng dần cho đến khi đụng vào thành chậu. Con mắt bình thường của thế nhân chỉ nhận thấy tới đấy. Con mắt siêu đẳng còn nhận thấy thêm rằng khi những vòng đồng tâm chạm vào thành chậu bèn dội ngược trở lại điểm khởi đầu, nghĩa là điểm viên sỏi rơi xuống. Cậu ơi, cậu nhớ cho, tất cả những tư tưởng, lời nói và hành động của chúng ta tốt hay xấu, nhất thiết sẽ dội ngược lại chúng ta một cách chắc chắn, chính xác như bất kỳ định luật khoa học nào. Sự sống mãi mãi còn đó, tinh anh, trường cửu, chúng ta thoái hóa sao được! Sự tốt lành có bao giờ mất đâu?!

*

Buổi tối, sau bữa ăn, tôi lên giường ngủ sớm. Mười hai giờ thiếu mười lăm phút, tôi đã dậy và sửa soạn xong để dắt xe đạp đi. Tôi nói với bà xã là phải tới nhà thương vì trót hẹn với người bạn bác sĩ trực. Nếu không có gì bất thường phải phụ giúp, tôi sẽ về ngay.

Tôi tới thẳng bùng binh Sài Gòn- nơi có tượng Phù Đổng Thiên Vương- theo đường Võ Tánh cũ. (Đã bảy năm qua rồi, kể từ sau biến cố tháng tư 1975, tôi vẫn cứ quen gọi tên đường cũ). Dĩ nhiên tôi mang theo giấy chứng minh là bác sĩ có quyền đi trong giờ giới nghiêm. Tôi đã dắt xe nép lẩn vào một hẻm nhỏ mà ban ngày có rất nhiều hàng quà. Từ hẻm nhỏ này tôi có thể nhìn thẳng ra khoảng rộng bùng binh.

Đúng lúc tâm trạng tôi thật bâng khuâng, chập chờn, bất định thì "người vái tứ phương" xuất hiện y hệt như tôi vẫn hình dung trong trí. Tâm trạng tôi lúc đó sở dĩ bâng khuâng chập chờn, vì cùng một lúc, ôn chập lại trong trí tất cả câu chuyện và hình ảnh viên trung tá công an từ thuở bắt đầu; y đòi giáo sư Hoàn trình diện và chính y bị chinh phục ngay trong câu chuyện; y trầm lặng nhưng lo âu tới tìm gặp giáo sư Hoàn tại nhà. Và hình ảnh y vừa xuất hiện ngay lúc đo từ ngả Ngô Tùng Châu.

Các ngả đường vắng tanh. Cả vùng bùng binhn huốm ánh đèn vàng, lành lạnh sương khuya. Đỉnh trời, một cụm mây trắng như bông nõn đứng nguyên bất động. Trăng rằm tròn vành vạnh ngay gần đấy, và bên trên lùm cây thẫm đen xế vườn Tao Đàn, một vì sao lấp lánh như cũng muốn tò mò chúng kiến. Thoạt thấy bóng người xuất hiện từ ngả Ngô Tùng Châu, tôi còn ngỡ ngàng. Khi thấy người đó bước tới gần tượng Phù Đổng Thiên Vương thì tôi biết chắc là y rồi. Y cúi xuống đặt một cái gì trên bệ tượng, cái gì đó là nải chuối. Y bật hộp quẹt máy, ánh lửa bập bùng lay động. Y đương châm nhang! Phút chốc một đốm lửa lớn hơn như vừa nở ra rồi bị thổi tắt ngay chỉ còn những đốm nhang đỏ rực. Những đốm nhang đỏ lung lay cao thấp theo nhịp y đứng thẳng người và tuần tự vái bốn phương, thoạt hướng về phía chợ Bến Thành, rồi hướng đường Gia Long, rồi theo đường Lê Văn Duyệt hướng về phía Chí Hòa, sau cùng hướng về đường Võ Tánh có tôi đứng nép lẩn trong hẻm khuất. Chính lúc đó, ở vị trí tôi đứng, tôi nhìn thấy y rõ hơn: Như một bông hồng nở cheo leo trên vực thẳm! Tôi thật bằng lòng thấy y đứng thẳng, hai tay cầm nhang vái rất đàng hoàng theo đúng lời dạy của giáo sư Hoàn - cách vái chỉ để chứng tỏ với siêu hình tấm lòng thành khẩn và ngay thẳng của mình.

Nhưng cũng cùng lúc đó tôi còn mang một cảm giác kỳ lạ: bóng y vái tứ phương dưới vùng trăng khuya, trong ánh đèn khuya, với ngôi sao sáng xế vòm cây, bỗng như đi vào vĩnh cửu. Rồi đây hàng trăm năm nữa qua đi, hãy tưởng tượng nơi này trở thành hoang phế, vào những đêm tối trời không trăng sao, người ta có thể thấy bóng ma viên trung tá công an hiển hiện thành khẩn vái tứ phương như vậy, rồi biến vào hư vô.

Tháng Bảy 1982

Doãn Quốc Sỹ

11/05/2015(Xem: 5190)
Việt Báo kính chúc Quí vị Độc giả, Tác giả, Thân hữu, Thân chủ Năm Mới Ất Mùi 2015 An Lành, Thành Công, Tốt Đẹp.
Tin công nghệ
Trước khi ra mắt năm 2007, Apple đã bí mật phát triển dự án iPhone của hãng trong ít nhất 2.5 năm. Trong khoảng thời gian đó, hầu hết những người làm việc trong công ty chỉ biết tới thiết bị qua tên mã M68 và Purple 2. Apple muốn tạo ra một ngạc nhiên lớn cho mọi người về chiếc iPhone nên với ngay cả kỹ sư phát triển nó cũng không biết hình dáng nó như thế nào.
Ngày 21/03/2019, thương vụ giữa hãng phim Walt Disney Company's và công ty 20st Century Fox chính thức kí kết, hoàn tất thỏa thuận, hai tên tuổi lớn nhất nhì Hollywood sẽ chính thức "về chung một nhà".
Khoảng giữa tháng 03/2019, tại Hội nghị Nhà phát triển Game GDC diễn ra ở San Francisco, Google đã ra mắt một nền tảng hoàn toàn mới có tên là “Stadia”. Đây là nền tảng cho phép chơi game thông qua dịch vụ đám mây của Google, tất cả những gì người dùng cần chỉ là trình duyệt Chrome và mạng Internet tốc độ cao.
Qualcomm từng thông báo sẽ sớm ra mắt một dòng sản phẩm mới. Khoảng giữa tháng 03/2019, hãng đã chính thức giới thiệu dòng chipset hoàn toàn mới có tên QCS400, một bộ vi xử lý dành riêng cho các thiết bị âm thanh thông minh.
Trong thông cáo báo chí khoảng giữa tháng 03/2019, Apple cho biết, Standford Medicine đã công bố kết quả của cuộc nghiên cứu thông qua phần mềm Apple Heart Study tại “Hội thảo và triển lãm khoa học hàng năm của Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ lần thứ 68”.
Khoảng giữa tháng 03/2019, Apple bất ngờ ra mắt chiếc iPad Air hoàn toàn mới với màn hình 10.5 inch lớn hơn và có giá 499 USD.
Dù Face ID vẫn hoạt động trong công việc nhận dạng gương mặt của mỗi người và phát hiện những cách lách luật, nó vẫn bị lừa bởi những cặp song sinh trong gia đình. Trước đây, khi lần đầu ra mắt iPhone X, đã có hàng loạt video trên YouTube chứng minh vấn đề.
Tinh vân Đầu ngựa tối và Tinh vân Orion phát sáng là những khung cảnh vũ trụ tương phản. Cách Trái đất 1,.500 năm ánh sáng, ở trong một trong những chòm sao dễ nhận biết nhất của bầu trời đêm, chúng xuất hiện ở các góc đối diện của bức tranh khảm hai ảnh tuyệt đẹp.
Khoảng giữa tháng 03/2019, một số nguồn tin Đức cho biết, có thể BMW và tập đoàn Daimler - công ty mẹ của thương hiệu Mercedes-Benz đang thương lượng về kế hoạch cùng phát triển nền tảng xe điện. Dù vẫn chưa có gì chắc chắn nhưng nếu thành công, phân khúc xe mà cả hai nhà sản xuất xe hơi hàng đầu nước Đức hướng đến là các mẫu xe cỡ nhỏ và cỡ trung. Việc sử dụng chung nền tảng cùng nhau phát triển được cho là sẽ giúp tiết kiệm ít nhất 8 tỷ USD trong suốt 7 năm đối với cả 2 bên.
Tháng 01/2018, những hacker được cho là thành viên của nhóm Lazarus, những kẻ được cho là do chính phủ Triều Tiên thuê để trộm tiền và hack các doanh nghiệp, tổ chức trên thế giới đã thử cố trộm 110 triệu USD từ ngân hàng Mexico Bancomext. Những hacker mũ đen không thể nuốt trọn số tiền 110 triệu USD, nhưng chúng cũng thành công trong việc “tuồn” từ 300 đến 400 triệu Peso ra khỏi Mexico, quy đổi ra là khoảng 10 đến 20 triệu USD vào tháng 04/2018.
Khoảng giữa tháng 03/2019, sau khi Google phát hành bản cập nhật Android Q cho các mẫu điện thoại Pixel, một số lập trình viên của diễn đàn XDA-Developers đã nghiên cứu và phát hiện ra một loạt tính năng mới mà Google đã bổ sung vào hệ điều hành mới nhất của hãng.
Khoảng giữa tháng 03/2019, trường Đại học Princeton, Stanford, Ohio State và California-Berkeley cho biết đang cắt đứt hoặc giảm liên quan với Huawei. Theo Bộ Giáo dục Mỹ, từ năm 2012 đến 2018, công ty Trung Quốc đã trao 10.6 triệu USD dưới dạng quà tặng và hợp đồng cho các chương trình truyền thông và công nghệ của 9 trường học. Ông Tobin Smith, Phó Chủ tịch Hiệp hội các trường đại học Mỹ, cho biết “ngày càng nhiều trường cắt liên lạc với họ”. Tháng 09/2018, FBI tổ chức hội nghị lớn với Hiệu trưởng các trường đại học tại Washington.
Điều gì đang diễn ra ở trung tâm của thiên hà xoắn ốc M106? Thiên hà M106 xuất hiện vô cùng ấn tượng với một đĩa xoắn ốc chứa đầy những ngôi sao màu xanh cùng mây khí, và phần gần trung tâm với những dải bụi mảnh màu đỏ hòa quyện vào nhau. Lõi của M106 bức xạ mạnh trong vùng sóng radio và tia X, cho thấy hai luồng vật chất phun theo hai hướng ngược nhau, dọc theo trục lớn của thiên hà. M106 là một trong những thiên hà tiêu biểu theo kiểu Seyfert với phần trung tâm có độ sáng lớn bất thường.
Nhiều người đã quá quen thuộc với đo nồng độ cồn qua việc thở vào 1 chiếc máy, trong tương lai, ở Mỹ sẽ có 1 thiết bị mới dùng để đo nồng độ: nồng độ cần sa có trong hơi thở, một bước kiểm tra mới để xem tài xế có đang sử dụng thuốc khi đi ngoài đường hay không, sản phẩm của hãng Hound Labs đang trong những giai đoạn thử nghiệm cuối cùng và chuẩn bj bán ra thị trường
Khoảng giữa tháng 03/2019, Toyota và cơ quan vũ trụ của Nhật Bản cho biết sẽ cùng hợp tác để phát triển một chiếc xe du hành Mặt Trăng có người lái. Hoạt động trên một môi trường đặc biệt đòi hỏi phương tiện phải dùng một dạng nhiên liệu đặc biệt không kém và loại được lựa chọn chính là pin nhiên liệu. Koichi Wakata, phó chủ tịch Cơ quan thám hiểm hàng không vũ trụ Nhật Bả (JAXA) khẳng định chiếc xe đóng một vai trò quan trọng trong công cuộc thám hiểm Mặt Trăng của con người, hứa hẹn sẽ diễn ra từ năm 2030.