Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

SAU THỈNH-NGUYỆN-THƯ, WHAT'S NEXT? Hãy Nói Hộ Đỗ Thị Minh Hạnh

17/03/201200:00:00(Xem: 9817)
Như nhiều người nhận-định, cuộc ra quân ngoạn mục của cộng-đồng VN tại Mỹ trong chiến-dịch Thỉnh-nguyện-thư (nay đã lên hơn 150 nghìn chữ ký) đã mang lại một số kết-quả. Tuy-nhiên, đây mới chỉ là những kết-quả bước đầu, ta không thể vội "ngủ quên trên vòng hoa nguyệt-quế" mà ta phải nghĩ ngay đến những bước kế-tiếp để triển khai cái thế mới của cộng-đồng chúng ta ở xứ này -- sức mạnh được Toà Bạch Ốc ghi nhận qua cuộc gặp gỡ ngày 5 tháng 3, tiếng nói được cả trăm văn-phòng Dân-biểu Nghị-sĩ trên Quốc-hội lắng nghe trong ngày hôm sau.

Thừa thắng xông lên, Tiến-sĩ Nguyễn Đình Thắng của Boat People S.O.S. đã nghĩ ngay đến và lập-tức thực-hiện một chiến-dịch mới: Về địa-phương, hơn 500 người đã tham-gia cuộc vận-động hành-lang hôm 6 tháng 3 nên, thứ nhất, nên có thư cám ơn các dân-biểu nghị-sĩ mà chúng ta đã có cơ-hội gặp hay thăm viếng, và hai, thúc giục họ ủng-hộ cho các dự-luật nhân-quyền hiện đang được đưa ra ở Lưỡng viện Quốc-hội (Hạ-viện và Thượng-viện). Nói là làm, ông cũng đã cung-cấp những lá thư mẫu để chúng ta có thể dùng, sửa sang đôi chút nếu cần rồi gởi đi ngày một ngày hai.

Ngày 13/3, đúng sinh-nhật của Đỗ Thị Minh Hạnh, người con gái 27 tuổi can trường tranh đấu cho quyền lao-động của các công-nhân VN, nhạc-sĩ Trúc Hồ trên SBTN cũng đã đọc lá thư "Sinh-nhật trong tù" rất cảm-động của một cây bút ở Pháp nói về em. Dù bị một toà án ở Trà Vinh tuyên án 7 năm tù (cùng với người bạn đồng-hành của em, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, bị 9 năm) sau khi đã tổ-chức thành công một cuộc đình công 10.000 người ở một hãng làm giầy của Đài-loan, Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn kiên cường bất khuất trong tù, chia cơm xẻ áo với các bạn đồng-tù, và gởi ra những bức thư thật thân thương cho người mẹ ở bên ngoài viết bằng một tuồng chữ còn rất học trò.

Từ Việt Khang đến Đỗ Thị Minh Hạnh

Sau Việt Khang đến Đỗ Thị Minh Hạnh là một bước đi đúng. Vì sao? Vì cả hai đều là những người trẻ sinh sau thời CS vào thành ở trong Nam (1975), những người không mang nặng hành-lý từ quá-khứ, không có hận thù, mà tấm lòng xuất phát từ hiện-tình tối tăm của đất nước dưới thời CS. Họ cũng còn là biểu-tượng của những giới mà người ta thường không nghĩ là hay làm chính-trị: Việt Khang biểu-tượng cho giới nghệ-sĩ (không có chuyện "Thương-nữ bất tri vong-quốc-hận"), còn Minh Hạnh biểu-tượng cho chính giai-cấp mà Nhà nước Việt-Cộng nói là họ tôn vinh, giới lao-động đang bị bóc lột đến xương tủy!

Một trong những lý-do chính cuộc cách mạng dân-chủ ở VN cho đến ngày nay chưa thành công, theo tôi, là vì chúng ta đặt quá nặng các vấn-đề trừu tượng (tự do, dân-chủ, nhân-quyền), những quan-tâm của lớp trí-thức, không đi sát với cuộc sống hàng ngày của người nông-dân (70% dân-chúng) hay công-nhân (20% dân-chúng). Trong khi đó, chúng ta, nhất là ở hải-ngoại, không hiểu gì lắm về những oan ức của dân oan bởi chúng ta chưa đi cày một ngày nào, không thể thấu hiểu được một trường-hợp như của gia-đình ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên-lãng, Hải-phòng. Chúng ta cũng đa-phần là người làm việc ở bàn giấy nên không thể thông-cảm với những công-nhân bị bóc lột trên khắp nước mà những em như Quốc Hùng hay Minh Hạnh cố gắng giúp đỡ.

Do đó, để thành công, theo tôi, chúng ta cần phải vặn lại cái đồng-hồ của chúng ta, làm sao cho nó ăn khớp với tần-số của 90 triệu dân ở trong nước. Chỉ khi đó chúng ta mới thở được cùng nhịp với đại-đa-số dân-chúng ở quốc-nội và cùng với họ, làm cuộc cách mạng sắp tới đây.

Uỷ-ban Bảo-vệ Người Lao-động VN (UBBV)

Cũng vì nhìn ra vấn-đề từ khá lâu này mà vào cuối tháng 10 năm 2006, một số nhà dân-chủ ở hải-ngoại đã bắt tay nhau tổ-chức Hội-nghị "Cơm áo và Tự do" ("Bread and Liberty") ở Vác-sa-va, Ba-lan, để thành-lập Uỷ-ban Bảo-vệ Người Lao Động VN ("Committee to Protect Vietnamese Workers," viết tắt là CPVW) với thành-viên giờ đây hiện-diện ở nhiều quốc gia trên thế-giới, kể cả Việt-nam. Chủ-tịch, chẳng hạn, là ông Trần Ngọc Thành ở Ba-lan; có hai phó-chủ-tịch ở Hoa-kỳ, một ở miền Đông và một ở miền Tây; tổng-thư-ký là ông Đoàn Việt Trung ở Úc; chưa kể các thành-viên thuộc các tiểu-ban công-tác, hiện đang sinh sống ở Bỉ, Pháp, Đức, Tiệp, Ba-lan, Mỹ, Canada...

Tại sao lại Ba-lan? Đó là vì Ba-lan là quê hương của phong trào lao-động Đoàn Kết (Solidarnosc), nơi giai-cấp công-nhân đã tự-động đứng lên cứu mình và cùng lúc đạp đổ được cả thành trì lâu năm của CS ở xứ đó cũng như ở Đông-Âu rồi Liên-Xô. Ba-lan vì đó là quê hương của ông Lech Walesa, người thợ điện đã làm gương cho cả thế-giới và có lúc đã lên làm đến Tổng-thống xứ của ông, qua lá phiếu lương-thiện của toàn-dân. Ba-lan, thứ nữa, là vì ở đó chúng ta đã có kinh-nghiệm của không ít người "lao động xuất khẩu" có lúc đã được Hà-nội gởi ồ ạt sang Liên-Xô và các nước Đông-Âu để trả nợ chiến-tranh. Và cuối cùng, Ba-lan vì ở đó, chúng ta có những người bạn hết mình với chúng ta như ông Chojecki, một người đã sang thăm và cổ-động chúng ta, không những ở Mỹ mà còn ở cả Úc-châu và Tây-Âu.

Trước cả khi có Tiểu-ban Mã-lai, UBBV đã vận-động được đài truyền hình Kênh số 7 (Channel Seven) ở Úc đi quay tình-cảnh sinh sống rất tồi tệ của công-nhân "xuất khẩu lao động" của VN sang Mã-lai làm việc ở hãng Hytex. Chính sau khi chương-trình này được chiếu lên 3 bản tin thuộc Kênh số 7 ở Úc, hãng này đã phải chịu bồi thường và cải thiện điều-kiện sinh sống của 20.000 công-nhân ngoại-quốc làm việc cho hãng, trong đó có gần 8.000 người Việt. Ai muốn xem có thể vào Youtube http:/www.youtube.com/watch?v=e9ZktmrGGMU để rõ.

Đến tháng 5-tháng 6/2009, UBBV lại hướng-dẫn một ký-giả người Đan-mạch sang viếng thăm công-nhân ở xí-nghiệp Ching Luh của hãng làm giầy Nike, những người đã bị đuổi vì cầm đầu một cuộc đình công đòi hỏi cải thiện điều-kiện làm việc. Bản tường-trình của ký-giả này sau đó được đăng lại trên 10 quốc gia Bắc-Âu nên đã có một tiếng vang khá bất lợi cho hãng và đã đem lại những đền bù cho các công-nhân kia.

Để đi vào Việt-nam, đã có một thời-gian UBBV ở Úc xuất bản những tờ thông tin ngắn gọn, chỉ có hai trang để dễ chuyền tay nhau khi nó đi vào trong nước, với những thông tin liên-hệ đến đời sống và điều-kiện làm việc của công-nhân VN. Những thông tin như các cuộc đình công, những tin tức chính-xác như quyền-lợi của công-nhân theo luật-định (do cựu-thẩm-phán Nguyễn Cao Quyền đóng góp), những bài vè phổ-biến trong dân-chúng (do nhà thơ Trương Anh Thuỵ gom lại) v.v. Lúc cao nhất, tờ thông tin này đã đến tay được hàng chục nghìn người một tháng. Sau đó, vì thiếu phương-tiện nên bản tin chỉ còn được duy-trì trên trang mạng của UBBV.

Đại-hội II của UBBV ở Kuala Lumpur

Cuối tháng 12/2009, UBBV họp Đại-hội kỳ 2 ở Kuala Lumpur với các thành-viên đến từ nhiều quốc gia, trong đó có cả công-nhân đang lao-động tại Mã-lai và người đến từ Việt-nam. Chính vì lý-do này mà tình-báo của Việt-Cộng cũng như người của Sứ-quán Hà-nội ra sức theo dõi. Mặc dầu vậy, Đại-hội vẫn đã họp được thành công với sự tham-gia của đại diện Công-đoàn Mã-lai và sự góp mặt của một đại diện các đại-học Mỹ có nhiệm-vụ tìm ra nguồn gốc của các mặt hàng bán trong các cửa hàng đại-học ("university stores") ở Mỹ (nếu nguồn gốc của những mặt hàng này là tù-nhân hay những người bị ép làm nô-lệ thì các đại-học sẽ từ chối không mua).

Đại-hội 2 đã bầu ra được một giàn lãnh-đạo mới cho nhiệm-kỳ 2009-2012 cũng như lập ra một số tiểu-ban công-tác, trong đó có Tiểu-ban Mã-lai và Tiểu-ban Việt-nam làm việc với Phong trào Lao Động Việt ở trong nước.

Sau mấy ngày Đại-hội, một số thành-viên ở lại đã được hướng-dẫn đi thăm hai thành phố có đông người "lao động xuất khẩu" để tìm hiểu về tình-cảnh và điều-kiện làm việc và sinh sống của họ. Cùng đi với phái-đoàn còn có hai bác-sĩ VN ở Úc sang đi phát thuốc và khám bệnh cho những ai cần săn sóc.

Qua những cuộc gặp gỡ rất thân-tình, chúng ta được nghe nỗi lòng và âu lo của các công-nhân đi lao động ở nước ngoài này. Không những họ đã phải bán nhà bán cửa hay đi vay nợ để đóng hàng nghìn đô-la để được đi, mong là mang được ít tiền về giúp gia-đình ở quê nhà. Nhưng khi sang nước người, giấy thông-hành ("hộ-chiếu") bị tịch thu (bất hợp pháp), nhiều khi phải làm quần quật mà lương lậu bị cắt xén (không ít tai-nạn xảy ra vì phải làm quá giờ, buồn ngủ, có thể mất ngón tay hay mất cả bàn tay cũng có), gặp rủi ro (như cháy nhà, chẳng hạn) thì không có bảo hiểm, v.v...
Chính những trường-hợp này đã gây rất nhiều xúc-động và UBBV đôi khi đã phải quyên tiền để giúp những trường-hợp đáng thương nhất, như có người bị cháy tới 60-70 phần trăm.

Một vài trường-hợp khác thì sự can-thiệp của UBBV có thể chỉ là những cải thiện nhỏ nhoi nhưng vẫn là cả một sự an ủi đối với những người xa quê hương và hầu như bị quên lãng hoàn-toàn (kiểu "đem con đi bỏ chợ"). Còn trông chờ ở Sứ-quán thì vô ích.

Đại-hội III của UBBV sắp nhóm họp ở Mỹ

Mặc dầu UBBV, cũng như tổ-chức CAMSA ("Liên-minh chống Nô-lệ Hiện-đại ở Á-châu") của Tiến-sĩ Nguyễn Đình Thắng, đã có những cố gắng phi thường để giúp đỡ các "lao động xuất khẩu" ở Mã-lai cũng như ở một số quốc gia khác (Đài-loan, Đại-Hàn...) và cũng đã có một số kết-quả nhất định và khá khích-lệ song vấn-đề còn rất lớn. Thứ nhất là vấn-đề tài-chánh: các thành-viên UBBV, chẳng hạn, là những người rất giàu thiện-chí song không phải là ai cũng có thừa phương-tiện (một cái vé máy bay từ Mỹ hay Pháp sang Mã-lai, Đại-Hàn hay Đài-loan không rẻ), chưa kể đi sang mấy nơi đó đôi khi cũng phải bỏ tiền ra giúp đỡ những trường-hợp khẩn-cấp cần giúp đỡ, mình không thể quay mặt đi được.

Song trở ngại lớn nhất vẫn là sự thiếu hiểu biết, ít thông-cảm trong cộng-đồng hải-ngoại đối với giai-cấp công-nhân. Người thì cho họ là CS đưa đi thì mình cần gì tiếp tay? Người thì nói, họ đi là lựa chọn của họ thì họ có gặp khó khăn, đó không phải là trách-nhiệm của chúng ta! Lại có người bảo: Đây là những anh chị còn trẻ, khoẻ, họ đâu cần chúng ta giúp đỡ! Đúng hết nhưng cho đến khi chúng ta ở trong hoàn-cảnh của họ thì chúng ta mới cảm thấy hết cái đau xót của họ--ở một chỗ bế tắc nơi quê nhà, nơi không có lối ra (như các dân oan) song đi sang xứ người nhiều khi vẫn kẹt cứng

Chính vì thế mà sau nhiệm-kỳ 3 năm, Uỷ-ban Bảo-vệ Người Lao Động VN đang chuẩn-bị họp ở Mỹ vào hạ-tuần tháng 6 tới đây để:

Trước nhất tường-trình với đồng-bào về những công-tác đã làm được trong gần 6 năm qua, những thành công cũng như những trở ngại.

Thứ hai, mời gọi thêm sự tham-gia của những tấm lòng thiện-nguyện ở Mỹ, đặc-biệt là trong giới trẻ.

Thứ ba, vận-động cho việc phóng thích những người vô tội như Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương... những người chỉ biết xả thân vô vị lợi cho quyền-lợi của người lao-động ở VN, những người không có một tấc sắt trong tay và hoàn-toàn chủ-trương bất bạo-động.

Thứ tư, kêu gọi những Mạnh Thường Quân và những tấm lòng quảng đại tiếp tay cho UBBV có phương-tiện làm việc và có thể giúp ích được nhiều hơn.

Thứ năm, gây nên một sự chú ý và ý-thức rộng rãi trong cộng-đồng người Việt hải-ngoại để từ đó, đánh động lương-tâm nhân-loại trước các vấn-đề lao-động của VN.

Trong mục-đích này, UBBV đự-tính sẽ có một cuộc gặp gỡ với cộng-đồng Nam Cali vào chiều Chủ-nhật, 17/6/2012, ở Westminster, CA, và tuần lễ sau đó ở vùng thủ-đô Washington với cộng-đồng miền thủ-đô (DC-Maryland-Virginia).

Tâm Việt

Ý kiến bạn đọc
24/03/201201:05:50
Khách
Từ khi rời khỏi VN đến nay và chưa hề trở lại , trên bước đường lưu lạc rồi trở thành công dân Mỹ , tôi được tặng rất nhiều " nón cối " rồi thì có thêm 1 cái nữa thì đã sao ? Không rõ bên Pháp có xem SBTN không - hay là vào trang mạng SBTN vậy - xem Trúc Hồ trả lời phỏng vấn về vụ này thì rõ - và còn xác nhận là sẽ trực tiếp theo đuổi vụ nhân quyền này mà không qua N Đ Thắng nữa , chứ Vo Hoa sờ chổ nào của con voi rồi hô hoán, quăng " nón cối" lung tung thì bọn việt cộng làm sao sản xuất kịp để cung cấp cho Vo Hoa ? còn nếu góp ý thì cứ thẳng thắn với nhau cho dù mất lòng trước đặng lòng sau chứ kiểu " đâm sau lưng chiến sĩ " thì còn nói làm gì ? Văn phòng S.O.S là cơ sở thiện nguyện do tài trợ của chính phủ - đại khái người Việt gọi là " cơ quan lảnh phân - fund -là do tiền thuế , có cả của dân tỵ nạn việt cộng đóng đấy - mà lại đều lấy tiền những dịch vụ cho dân tỵ nạn - là tại " nàm thao " ? nhưng báo Tổ Quốc online của việt cộng thì thông tin cho du học sinh tới tham gia hay tìm sự giúp đở của luật sư " chuyên da " S.O.S ??? Mà sao Vo Hoa bênh vực N Đ Thắng quá thế ?
18/03/201219:43:05
Khách
Xin lôi² Luu vong Hanh, tôi đoc đuoc hai bài bình luân gop' y' kiên' cua² anh... Chăc' cac' độc gia² se² đoan' biêt' dươc anh la nguoi` cua² bên kia vi² tuyên' va dang tìm cach' lam` xao' trộn tinh thần va hang` ngu² hay noi' đung' hơn la` CHIA RE², theo tôi thi` ngay` 05 va`06 /03 vua qua đa² đanh' dâu' một thành công rưc rơ² cho nhung² bươc' dầu tiên...... Xin đồng bào cần canh² giac' bon nay..Tôi dang o² Phap' ,toi rầt xuc' dông và rất hanh² diện voi' nhưng² viêc làm vừa qua cua² đồng bào Viet tai My²..
17/03/201213:30:28
Khách
bài viết quá ư là khách quan khi cho rằng người Việt hải ngoại : không hiểu gì lắm , không thể thông hiểu , không thể thông cảm , thiếu hiểu biết , không thông cảm mà có lẻ chỉ có tác giả "cảm thấy cái đau xót của họ " Vậy xin thưa ông : chúng tôi bao nhiêu người ký thỉnh nguyên thư là chơi trò trẻ con " bắn bi " sao ? Nổi đau của những người có lòng với quê hương, đất nước, đồng bào, các nhà tranh đấu trong nước là "bọn leader " nơi hải ngoại này mà họ từng ũng hộ công , của để khi biết được mục đích cá nhân bọn leader này thì không thể nào có can đảm " tự nguyện ngu " lần thứ hai cả ! Do đó Trúc Hồ xin chử ký thì có chứ N Đ Tháng tự làm riêng xem có ai tham dự không ? hay là loại người nào tham dự ?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Gặp gỡ và nói chuyện nhiều với những người thông dịch viên Afghanistan, tôi mới hiểu thêm rất nhiều về dân tộc họ và biết rằng chính phủ Afghanistan là một chính phủ tham nhũng lan tràn từ cấp thấp cho đến cấp cao, mức độ nào họ cũng có thể ăn hối lộ được, chỉ có người dân thấp cổ bé miệng là khổ. Người Mỹ biết rất rõ nhưng vẫn không làm gì hết. Bản thân chúng tôi khi ra vào đất nước này, cũng phải đóng cho những nhân viên hải quan đủ thứ tiền, mà phải bằng tiền đô la Mỹ, mệnh giá 100 đồng mới tinh, cũ hoặc dính 1 vết mực, họ không nhận và không chịu ký giấy và đóng mộc. Nói để thấy rằng chúng ta, người Mỹ, hy sinh tiền bạc, xương máu cho họ, thật không đáng chút nào. Rút ra khỏi đất nước này là đúng và là một việc phải làm ngay.
Cứ tới cuối tuần, dân Tây réo nhau xuống đường biểu tình chống chương trình chích ngừa dịch vũ hán và, tiếp theo, chống biện pháp kiểm soát có chích hay không bằng «thông hành y tế» (pass-sanitaire), tờ giấy có dấu hiệu đã chích ngừa của Cơ quan Bảo hiểm sức khỏe cấp qua Cơ quan tổ chức chích hoặc y sĩ gia đình hay dược sĩ.
Đầu năm 70, bạn đồng minh Huê kỳ quyết định bỏ rơi VNCH, không thực hiện cam kết rút quân, Việt-nam hóa chiến tranh, mặc nhiên giao Miền nam cho Hà nội. Ngày 30/04/75, quân Bắt Việt tiến vào Sài gòn, ngỡ ngàng. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng 14 năm sau thất bại nhục nhã ở Việt nam, bức tường Bá-linh bổng sụp đổ, kéo theo cộng sản Liên xô xuống hố, giúp Huê kỳ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh làm kẻ chiến thắng.
Người Mỹ nói “Nothing is certain but tax and death” (Không ai tránh khỏi thuế và chết). Thuế mang ý nghĩa đặc biệt vì lịch sử nước Mỹ được thành hình từ ngày dân chúng thuộc địa nổi loạn chống nhà nước bảo hộ Anh Hoàng với khẩu hiệu bất hủ “Taxation without representation is tyranny” (Bị đánh thuế mà không được có đại biểu là bạo quyền.) Cho nên mỗi kỳ bầu cử đều tranh luận gay gắt về thuế má – nhưng không chỉ là cải cọ vô bổ vì khi thành luật sẽ theo đó móc từ túi tiền của mỗi người dân nhiều hay ít.
Đảng cộng sản VN cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị … Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng - kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” - nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.” Chả phải vô cớ mà Cách Mạng Tháng Tám vẫn được mệnh danh là “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ, đối với tất cả mọi thành phần dân tộc
Người lính Mỹ, trong nhân dáng hiên ngang, với những bước chân chắc nịch, đôi mắt nhìn thẳng và kỹ thuật tác chiến tuyệt vời. Nhưng người lính Mỹ cũng có trái tim biết rung động, biết nhớ thương, biết đau khổ như bạn và tôi. Xin đừng “thần thánh hóa” hoặc đòi hỏi những điều mà người lính Mỹ không thể thực hiện được; vì người lính Mỹ còn phải chu toàn bổ phận đối với người hôn phối, gia đình và người thân. Xin hãy nghĩ đến những trái tim tan vỡ trong mỗi gia đình, khi một người lính Mỹ gục ngã!
Như vậy, tuy không công khai, nhưng Bà Harris có quan tâm đến nhân quyền, các quyền tự do và vai trò của các tổ chức Xã hội Dân sự ở Việt Nam, một việc mà đảng và nhà nước CSVN luôn luôn chống đối và đàn áp. Tuy nhiên, tất cả báo Việt Nam, kể cả những báo “ôn hòa” như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động và Người Lao Động đều không đăng lời tuyên bố chống Trung Hoa của Bà Phó Tổng thống Harris.
Sau hơn một năm vất vả phòng chống Covid và kể từ khi có thuốc tiêm ngừa, nước Mỹ đang trở lại bình thường trong những điều kiện mới. Việc đeo khẩu trang và giãn cách xã hội sẽ trở thành những nét sinh hoạt trong đời sống. Bắt buộc cũng có mà tự nguyện cũng có. Từ mùa xuân năm nay nhiều tiểu bang đã bỏ những giới hạn sinh hoạt vì Covid. Riêng California, nơi có nhiều hạn chế gắt gao nhất trong công tác phòng chống, giới hạn được bỏ từ ngày 15/6 vừa qua.
Dan Rather là nhà bình luận kỳ cựu trên hệ thống CBS và là một ký giả tên tuổi của làng truyền thông Hoa Kỳ trong nhiều thập niên. Cùng với Peter Jennings của ABC và Tom Brokaw của NBC, ông thuộc về nhóm "Big Three" đầy ảnh hưởng này của nước Mỹ. Ở tuổi 89 hiện nay, ông vẫn tiếp tục dự phần vào các hoạt động truyền thông một cách thông tuệ, luôn gởi ra những thông điệp đáng suy nghĩ và lan truyền cảm hứng đến hàng triệu khán-thính-độc giả đang luôn theo dõi các bài viết, những cuộc nói chuyện cùng các cuộc phỏng vấn, trò chuyện của ông với một vài nhân vật nổi tiếng.
Trong chiến lược “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở” của Hoa Kỳ, Việt Nam là môt cưc tuy nhỏ nhưng quan trong trọng cô gắng tạo thế đa phương quyền lực (multipolarity) để phá thế đơn cưc (unipolarity) mà Trung Quốc muốn thực hiện đặt khu vực này dưới “luật chơi của Trung Quốc.” Cả đại sứ chỉ định của Hoa Kỳ Marc Evans Knapper, Bộ trưởng Quốc Phòng Lloyd J. Austin, và có lẽ Phó Tổng Thống Kamala Harris, cũng đề cập đến triển vọng nâng tầm quan hệ Việt-Mỹ từ mức “đối tác toàn diện” lên mức “đối tác chiến lược.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.