Hôm nay,  

Chung Kết EURO 2020 (JUL 11 2021)

13/07/202109:18:00(Xem: 3154)

Vì đại dịch cúm Vũ Hán, giải vô địch Châu Âu 2020 bị trì hoãn một năm, tổ chức vào tháng 7 năm 2021. Cũng vì đại dịch, nên Wembley Stadium ở Luân Đôn có 90 ngàn chỗ ngồi chỉ bán ra có 67 ngàn vé cho trận chung kết.


blank


Trong tiếng hò reo của các ủng hộ viên Ý và hạnh phúc vỡ òa của đội Ý, từ một góc khán đài danh dự của sân vận động Wembley ở Luân Đôn, "hoàng tử bé" George buồn muốn khóc. Bên cạnh vua tương lai của nước Anh là cha mẹ của em -Hoàng tử William và Công nương Catherine-  cũng không giấu nỗi thất vọng khi đội tuyển Anh để vuột mất cúp vô địch Châu Âu nằm trong tầm tay với.


Giải vô địch bóng đá Châu Âu (European Championship) với đội Anh là thất bại nhiều hơn là thành công. Trong 15 lần tham dự trước, đội Anh chưa bao giờ chạm được ngưỡng cửa bán kết, ngoại trừ vào năm 1996, khi Anh host EURO cup, họ vào được bán kết nhưng thua Đức lúc hai đội phải đá penalty kicks để quyết định ai sẽ vào chung kết. Tưởng cũng nên nhắc lại, lúc đó cầu thủ Gareth Southgate (đương kiêm huấn luyện viên của đội Anh ở EURO Cup 20) đá phạt đền thất bại.


Lần thứ 10 của Anh ở EURO 20, họ vào được chung kết và là đội duy nhất được chơi cả hai trận bán kết, và chung kết ở sân nhà Wembley, London.

Họ tràn trề hy vọng, tưởng như cup vô địch Châu Âu 2020 đã nằm trong tầm tay. Đội trưởng của đội Anh - Harry Kane-  đã trả lời phỏng vấn khá là "chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng Tổng" :


-Sân Wembley là nơi hoàn hảo nhất để đội Anh nhận cup vô địch EURO 2020.


Với Ý, lịch sử đá banh của họ rất huy hoàng: bốn lần vô địch thế giới (World Cup) nhưng chỉ có một lần duy nhất vô địch Châu Âu vào năm 1968 (hơn nửa thế kỷ trước) cũng ngay trên sân nhà. 

Vô địch EURO 2020, các cầu thủ Ý xứng đáng hơn vì họ phải "chinh chiến" ngay trên "thánh địa bóng tròn" Wembley của Anh.

Họ có một thủ thành trẻ, Gianluigi Donnarumma cao 6.5 feet (1.96 mét) vừa có sức bật của tuổi 22, vừa có tài bắt banh thuộc loại giỏi nhất thế giới, đã đoạt giải cầu thủ xuất sắc nhất của giải EURO 2020 tournament. Đây cũng là một trong những lần hiếm hoi một thủ môn đoạt giải này.


Tuổi trung bình của đội Ý(còn có nickname là Azzurri, nghĩa là màu xanh dương đồng phục chính của đội tuyển quốc gia)là 27.77,  đội Anh trẻ trung hơn với độ tuổi trung bình là  25.27


blank

Hai đội trưởng Giorgio Chiellini(Ý) và Harry Kane(Anh) by Frankie Stein(https://filmdaily.com)


Có đủ mọi lợi thế: đá trên sân nhà, thể lực tốt hơn vì trẻ hơn, không phải "chinh chiến" đường xa, lại có cả cầu thủ thứ 12 trên sân nhà, đội Anh đã mở tỷ số rất sớm, dẫn trước 1-0 do công của Luke Shaw ở phút thứ hai. Toàn đội lên tinh thần, chơi có vẻ lấn lướt hơn trong hiệp một.


Vào hiệp hai, các cầu thủ áo xanh tràn vào phần sân của Anh tấn công (vì họ không có gì để mất), nên đã làm chủ tình hình suốt hiệp hai của trận chung kết. Trái banh lăn qua lăn lại giữa các cầu thủ áo xanh Azzurri.

 Những cầu thủ áo trắng của Anh, trẻ hơn, thể lực tốt hơn, nhưng chỉ chạm được banh khoảng một phần ba thời gian. Họ kéo về bảo vệ khung thành, cố giữ vững chiến thắng mong manh 1-0.


Không biết vì các cầu thủ người Ý là những con chiên ngoan đạo, luôn làm dấu thánh giá trước khi vào sân, hay tính toán của huấn luyện viên Roberto Mancini tinh vi hơn huấn luyện viên Gareth Southgate của đội Anh, ở phút 67, thủ môn Jordan Pickford của đội Anh cản phá được cú đội đầu chính xác của Marco Verratti; nhưng cầu thủ "lão thành", trung vệ  Leonardo Bonucci đã bước vào tuổi 34, có mặt rất đúng chỗ, đá lại vào lưới cân bằng tỷ số 1-1.


Gỡ hòa, đội Ý lên tinh thần hơn, các "anh lớn" áo xanh làm các "em nhỏ" áo trắng chạy theo -trên phần sân của đội chủ nhà- để mong dành lại banh. Nhưng không ai mở thêm được tỷ số, phân định thắng thua, cho đến cuối phút 120.


Hơn 60 ngàn khán giả người Anh trong Wembley Stadium, cùng hơn 68 triệu người người dân xứ sương mù ở bên ngoài, khắp nước chủ nhà, lo âu vì trong quá trình đá trực tiếp để chọn đội thắng cuộc, các cầu thủ Anh có xác suất thất bại rất cao, như ghi nhận của các chuyên gia bóng tròn "England's Euros history: plenty of pain, not much gain!".


Ở phía Nam của Châu Âu, hơn 60 triệu người Ý cùng khoảng 100 khán giả Italians đã "khăn gói quả mướp" Bắc tiến để ủng hộ tinh thần của đội nhà trên sân Wembley, nắm tay nhau cầu nguyện cho chiến thắng trong gang tấc.


Cầu thủ Ý dày dạn kinh nghiệm hơn, chuẩn bị chu đáo tâm lý thi đấu xa nhà, cộng với tài năng của thủ môn Gianluigi Donnarumma -cao gần hai mét- , Ý mang được cúp vô địch Châu Âu về lại quê nhà lần thứ hai, kể từ năm 1968, với tỷ số 3-2 sau khi mười cầu thủ của hai đội luân phiên đá penalty kicks.


blank


Sau khi thủ môn Gianluigi Donnarumma chận được cú sút trực tiếp của cầu thủ Bukayo Saka, mới 19 tuổi, rất xứng đáng, đội Ý trở thành đương kim vô địch Châu Âu. Các cầu thủ "lão thành" của Ý -kể cả thủ quân Giorgio Chiellini, 36 tuổi - chảy nước mắt hạnh phúc. Mắt của huấn luyện viên trưởng Roberto Mancini cũng long lanh.


blankblank

Italians celebrate victory - Vincenzo Pinto / AFP     Italians watched the game from Rome - Filippo Monteforte /AFP


Ở Ý, pháo bông bắt đầu bắn lên, người ta nhảy múa, ca hát giữa bầu trời đêm mùa hè lấp lánh cả tinh tú và pháo bông.


Vô địch Châu Âu, mỗi cầu thủ Italian có một huy chương vàng, đội Ý mang được cup Henry Delaunay  về quê nhà sau 53 năm, cộng với số tiền thưởng 34 triệu Euros (USD 40.4 million) từ Ban tổ chức UEFA.


blankblank

      Hạnh phúc của Ý (Reuters)                Nỗi buồn của Anh (Getty /telegraph.co.uk)


Ở Anh, cảnh sát  bắt đầu tăng cường tuần tra, ngăn chận sự đập phá của các cổ động viên  cuồng nhiệt vì lỡ đặt niềm tin gần như tuyệt đối là Anh sẽ vô địch EURO 2020.


blank

The royal family @ EURO 20 (https://royalcentral.co.uk)


Trên khán đài danh dự, cả “Hoàng tử lớn" William, lẫn "hoàng tử bé" George đều dài mặt buồn thiu trước thất bại của đội nhà. 


Huấn luyện viên trưởng Gareth Southgate của đội tuyển Anh nhận trách nhiệm của mình khi đội Anh thua ở trận chung kết , mặc dù có đủ mọi lợi thế, ông nói : 

"Bong bóng hạnh phúc đã vỡ tan, tôi hiểu cảm giác trống trải của người Anh"

(The balloon is burst, and the feeling around the country will be very empty, I know)


Đội hạng nhì, Anh, được thưởng 30.25 triệu Euros (USD 36 triệu), và bài học quý giá họ sẽ nhớ suốt đời: có đủ mọi lợi thế không phải lúc nào cũng mang về được chiến thắng.


⚽England: Shaw -  2'

⚽Italy: Bonucci -  67'


Santa Clara, JUL 11 2021

Nguyễn Trần Diệu Hương

(Viết thay, là nén hương lòng cho giỗ đầu của NQK8 Trần Hữu Phúc)

(Để tưởng nhớ Ba, người đã dạy con coi đá banh từ năm lớp bốn)


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vuốt lại tấm khăn trải giường cho thẳng. Xoay chiếc gối cho ngay ngắn. Xong xuôi, hắn đứng thẳng người, nhìn chiếc giường kê sát vách tường. Có cái gì đó thật mảnh, như sợi chỉ, xuyên qua trái tim. Hắn vuốt nhẹ bàn tay lên mặt nệm. Cảm giác tê tê bám lên những đầu ngón tay. Nệm giường thẳng thớm, nhưng vết trũng chỗ nằm của một thân thể mềm mại vẫn hiện rõ trong trí. Hắn nuốt nước bọt, nhìn qua cái bàn nhỏ phía đầu giường. Một cuốn sách nằm ngay ngắn trên mặt bàn. Một tờ giấy cài phía trong đánh dấu chỗ đang đọc. Hắn xoay cuốn sách xem cái tựa. Tác phẩm dịch sang tiếng Việt của một nhà văn Pháp. Cái va li màu hồng nằm sát vách tường, phía chân giường. Hắn hít không khí căn phòng vào đầy lồng ngực. Thoáng hương lạ dịu dàng lan man khứu giác. Mùi hương rất quen, như mùi hương của tóc.
Biết bao nhiêu bài viết về Mẹ, công ơn sinh thành, hy sinh của người Mẹ vào ngày lễ Mẹ, nhưng hôm nay là ngày Father’s Day, ngày của CHA, tôi tìm mãi chỉ được một vài bài đếm trên đầu ngón tay thôi. Tại sao vậy?
Hôm nay giống như một ngày tựu trường. Đơn giản, vắng một thời gian không ngồi ở lớp học, nay trở lại, thế là tựu trường. Ngày còn bé, mỗi lần nghỉ hè xong, lên lớp mới, trong lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng. Có bao nhiêu chuyện để dành chờ gặp bạn là kể tíu tít. Nhưng bên cạnh đó là nỗi lo khi sắp gặp các thầy cô mới… Mỗi năm đều có ngày tựu trường như vậy, nói chung là khá giống nhau, trong đời học sinh. Nhưng cái ngày tựu trường này thật quá khác. Người ta nhìn nhau không dám cười, không dám chào hỏi. Sự e dè này, dường như mỗi người đã được tập luyện qua một năm. Một năm “học chính trị” trong cái gọi là hội trường mà tiền thân là cái rạp hát.
Cái tên Michelin không xa lạ gì với chúng ta. Vỏ lốp chiếc xe tôi đang dùng cũng mang tên Michelin. Sao hai thứ chẳng có liên quan chi lại trùng tên. Nếu tôi nói chúng tuy hai mà một chắc mọi người sẽ ngây người tưởng tôi… phiếm.
Phi là một người bạn đạt được những điều trong đời mà biết bao người không có. Là một tấm gương sống sao cho ra sống để chết đi không có gì hối tiếc. Là một niềm hy vọng cho sự tử tế vốn ngày càng trở nên xa xỉ ở nước Mỹ mà tôi đang tiếp tục sống.
Có một lần đó thầy kể lại chuyện rằng, thầy có một phật tử chăm chỉ tu học, đã hơn 10 năm, theo thầy đi khắp nơi, qua nhiều đạo tràng, chuyên tu chuyên nghe rất thành kính. Nhưng có một lần đó phật tử đứng gần thầy, nghe thầy giảng về phát bồ đề tâm, sau thầy có đặt một vài câu hỏi kiểm tra coi thính chúng hiểu bài tới đâu? Cô vội xua xua tay, “bạch thầy, những điều thầy giảng, con hiểu hết, con hiểu hết mà. Con nhớ nhập tâm. Nhưng đừng, thầy đừng có hỏi, bị là con không biết trả lời làm sao đâu.” Có lẽ là cô hiểu ý mà cô chưa sẵn sàng hệ thống sắp xếp thứ tự lại các ý tưởng.
Ở xứ ấy, người ta ngủ đến trưa mới dậy. Chàng nhớ thế khi nghĩ về mùa xuân, mùa hạ, mùa thu khi còn bé, mỗi lần nghĩ thế, đều lấy làm ngạc nhiên, và lấy làm ngạc nhiên về sự ngạc nhiên ấy. Thế mà giữa một thành phố châu Âu, chàng lại gặp chúng. Trên nền tường trắng và mặt biển xanh, giữa những màu xanh và trắng, chỉ hai màu ấy, đôi khi xanh và đỏ, chàng gặp lại chúng, hồ hởi, tưng bừng, nó và chàng như hai thằng bạn thời mặc quần xà lỏn nay gặp nhau
Lơ đảng nhìn mây trời và đèn đường, tôi từ tốn chuyển xe sang tuyến trái để cua. Cha tôi thường nói, “Con phải tập bỏ tính lơ đểnh, nếu không, sẽ có ngày gặp phiền phức.” Nhưng lơ đểnh là nơi nghệ sĩ lang thang, ngẫu hứng tìm thấy những sáng tạo không ngờ. Chợt thoáng trong hộp kính nhìn lui, thấy chiếc xe đen nhỏ bắn lên với tốc độ nguy hiểm, tôi chuyển xe về lại bên phải, sau gáy dựng lên theo tiếng rít bánh xe thắng gấp chà xát mặt đường, trong kính chiếu hậu, một chiếc xe hạng trung màu xám đang chao đảo, trơn trợt, trờ tới, chết rồi, một áp lực kinh khiếp đập vào tâm trí trống rỗng, chỉ còn phản xạ tự động hiện diện. Chợt tiếng cha tôi vang lên: “đạp ga đi luôn.” Chân nhấn xuống, chiếc xe lồng lên, chồm tới như con cọp phóng chụp mồi. Giữa mơ hồ mất kiểm soát, tử sinh tích tắc, tôi thoáng nhận ra trước mặt là thành cây cầu bắt qua sông.
Danh đi làm lúc 5 giờ sáng, ra về lúc 2 giờ trưa, từ sở làm đến đây khoảng 10 phút đường phi thuyền bay. Giờ này vắng khách. Những lúc khác, buôn bán khá bận rộn. Áo quần lót ở đây khắn khít thời trang, từ đồ ngủ may bằng vải lụa trong suốt, nhìn xuyên qua, cho đến hàng bằng kim loại nhẹ, mặc lên giống chiến sĩ thời xưa mang áo giáp nhưng chỉ lên giường. Hầu hết khách hàng đến đây vì Emily và Christopher. Người bàn hàng độc đáo. Họ đẹp, lịch sự, làm việc nhanh nhẹn, không lầm lỗi. Cả hai có trí nhớ phi thường. Không bao giờ quên tên khách. Nhớ tất cả món hàng của mỗi người đã mua. Nhớ luôn ngày sinh nhật và sở thích riêng. Ngoài ra, họ có thể trò chuyện với khách về mọi lãnh vực từ triết lý đến khoa học, từ chính trị đến luật pháp, từ du lịch đến nấu ăn… Khách hàng vô cùng hài lòng
Sau hơn ba mươi năm gắn bó với cuộc sống ở Mỹ, ông Hải và bà Lan quyết định về hưu và bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Quyết định này, mặc dù bất ngờ với những người xung quanh, lại xuất phát từ một ước mơ giản dị-sống những ngày cuối đời an nhàn tại quê hương. Hai ông bà đã dành dụm được một khoản lương hưu kha khá, cộng thêm số tiền đầu tư từ kế hoạch lương hưu 401k, đủ để họ cảm thấy có thể an tâm sống thoải mái ở Việt Nam.
Mẹ chị vừa bước qua tuổi 90, cụ đã bắt đầu lẫn, không tự săn sóc mình và không dùng máy móc được nữa. Bố chị mới mất cách đây hai năm và Mẹ chị xuống tinh thần rất nhanh sau khi Bố mất. Bắt đầu là buồn bã, bỏ ăn, thiếu ngủ, sau đi tới trầm cảm. Chị đi làm bán thời gian, giờ còn lại cả ngày chạy xe ngoài đường đưa đón mấy đứa nhỏ, hết trường lớp thì sinh hoạt sau giờ học. Chị không thể luôn ở bên Mẹ. Chị tìm được nhà già cho Mẹ rất gần trường học của con, lại gần nhà nữa, nên ngày nào cũng ghé Mẹ được, Mẹ chị chỉ cần trông thấy chị là cụ yên lòng.
Má ơi! Thế giới vô thường, thay đổi và biến hoại trong từng phút giây nhưng lòng con thương má thì không biến hoại, không thay đổi, không suy hao. Nguyện cầu ngày đêm cho má, hướng phước lành đến cho má. Cầu chư Phật, chư Bồ Tát, chư hiền thánh tăng ba đời mười phương gia hộ má vượt qua đau bệnh để sống an lạc trong những ngày tháng tuổi già bóng xế.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.