Hôm nay,  

Chung Kết EURO 2020 (JUL 11 2021)

13/07/202109:18:00(Xem: 3153)

Vì đại dịch cúm Vũ Hán, giải vô địch Châu Âu 2020 bị trì hoãn một năm, tổ chức vào tháng 7 năm 2021. Cũng vì đại dịch, nên Wembley Stadium ở Luân Đôn có 90 ngàn chỗ ngồi chỉ bán ra có 67 ngàn vé cho trận chung kết.


blank


Trong tiếng hò reo của các ủng hộ viên Ý và hạnh phúc vỡ òa của đội Ý, từ một góc khán đài danh dự của sân vận động Wembley ở Luân Đôn, "hoàng tử bé" George buồn muốn khóc. Bên cạnh vua tương lai của nước Anh là cha mẹ của em -Hoàng tử William và Công nương Catherine-  cũng không giấu nỗi thất vọng khi đội tuyển Anh để vuột mất cúp vô địch Châu Âu nằm trong tầm tay với.


Giải vô địch bóng đá Châu Âu (European Championship) với đội Anh là thất bại nhiều hơn là thành công. Trong 15 lần tham dự trước, đội Anh chưa bao giờ chạm được ngưỡng cửa bán kết, ngoại trừ vào năm 1996, khi Anh host EURO cup, họ vào được bán kết nhưng thua Đức lúc hai đội phải đá penalty kicks để quyết định ai sẽ vào chung kết. Tưởng cũng nên nhắc lại, lúc đó cầu thủ Gareth Southgate (đương kiêm huấn luyện viên của đội Anh ở EURO Cup 20) đá phạt đền thất bại.


Lần thứ 10 của Anh ở EURO 20, họ vào được chung kết và là đội duy nhất được chơi cả hai trận bán kết, và chung kết ở sân nhà Wembley, London.

Họ tràn trề hy vọng, tưởng như cup vô địch Châu Âu 2020 đã nằm trong tầm tay. Đội trưởng của đội Anh - Harry Kane-  đã trả lời phỏng vấn khá là "chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng Tổng" :


-Sân Wembley là nơi hoàn hảo nhất để đội Anh nhận cup vô địch EURO 2020.


Với Ý, lịch sử đá banh của họ rất huy hoàng: bốn lần vô địch thế giới (World Cup) nhưng chỉ có một lần duy nhất vô địch Châu Âu vào năm 1968 (hơn nửa thế kỷ trước) cũng ngay trên sân nhà. 

Vô địch EURO 2020, các cầu thủ Ý xứng đáng hơn vì họ phải "chinh chiến" ngay trên "thánh địa bóng tròn" Wembley của Anh.

Họ có một thủ thành trẻ, Gianluigi Donnarumma cao 6.5 feet (1.96 mét) vừa có sức bật của tuổi 22, vừa có tài bắt banh thuộc loại giỏi nhất thế giới, đã đoạt giải cầu thủ xuất sắc nhất của giải EURO 2020 tournament. Đây cũng là một trong những lần hiếm hoi một thủ môn đoạt giải này.


Tuổi trung bình của đội Ý(còn có nickname là Azzurri, nghĩa là màu xanh dương đồng phục chính của đội tuyển quốc gia)là 27.77,  đội Anh trẻ trung hơn với độ tuổi trung bình là  25.27


blank

Hai đội trưởng Giorgio Chiellini(Ý) và Harry Kane(Anh) by Frankie Stein(https://filmdaily.com)


Có đủ mọi lợi thế: đá trên sân nhà, thể lực tốt hơn vì trẻ hơn, không phải "chinh chiến" đường xa, lại có cả cầu thủ thứ 12 trên sân nhà, đội Anh đã mở tỷ số rất sớm, dẫn trước 1-0 do công của Luke Shaw ở phút thứ hai. Toàn đội lên tinh thần, chơi có vẻ lấn lướt hơn trong hiệp một.


Vào hiệp hai, các cầu thủ áo xanh tràn vào phần sân của Anh tấn công (vì họ không có gì để mất), nên đã làm chủ tình hình suốt hiệp hai của trận chung kết. Trái banh lăn qua lăn lại giữa các cầu thủ áo xanh Azzurri.

 Những cầu thủ áo trắng của Anh, trẻ hơn, thể lực tốt hơn, nhưng chỉ chạm được banh khoảng một phần ba thời gian. Họ kéo về bảo vệ khung thành, cố giữ vững chiến thắng mong manh 1-0.


Không biết vì các cầu thủ người Ý là những con chiên ngoan đạo, luôn làm dấu thánh giá trước khi vào sân, hay tính toán của huấn luyện viên Roberto Mancini tinh vi hơn huấn luyện viên Gareth Southgate của đội Anh, ở phút 67, thủ môn Jordan Pickford của đội Anh cản phá được cú đội đầu chính xác của Marco Verratti; nhưng cầu thủ "lão thành", trung vệ  Leonardo Bonucci đã bước vào tuổi 34, có mặt rất đúng chỗ, đá lại vào lưới cân bằng tỷ số 1-1.


Gỡ hòa, đội Ý lên tinh thần hơn, các "anh lớn" áo xanh làm các "em nhỏ" áo trắng chạy theo -trên phần sân của đội chủ nhà- để mong dành lại banh. Nhưng không ai mở thêm được tỷ số, phân định thắng thua, cho đến cuối phút 120.


Hơn 60 ngàn khán giả người Anh trong Wembley Stadium, cùng hơn 68 triệu người người dân xứ sương mù ở bên ngoài, khắp nước chủ nhà, lo âu vì trong quá trình đá trực tiếp để chọn đội thắng cuộc, các cầu thủ Anh có xác suất thất bại rất cao, như ghi nhận của các chuyên gia bóng tròn "England's Euros history: plenty of pain, not much gain!".


Ở phía Nam của Châu Âu, hơn 60 triệu người Ý cùng khoảng 100 khán giả Italians đã "khăn gói quả mướp" Bắc tiến để ủng hộ tinh thần của đội nhà trên sân Wembley, nắm tay nhau cầu nguyện cho chiến thắng trong gang tấc.


Cầu thủ Ý dày dạn kinh nghiệm hơn, chuẩn bị chu đáo tâm lý thi đấu xa nhà, cộng với tài năng của thủ môn Gianluigi Donnarumma -cao gần hai mét- , Ý mang được cúp vô địch Châu Âu về lại quê nhà lần thứ hai, kể từ năm 1968, với tỷ số 3-2 sau khi mười cầu thủ của hai đội luân phiên đá penalty kicks.


blank


Sau khi thủ môn Gianluigi Donnarumma chận được cú sút trực tiếp của cầu thủ Bukayo Saka, mới 19 tuổi, rất xứng đáng, đội Ý trở thành đương kim vô địch Châu Âu. Các cầu thủ "lão thành" của Ý -kể cả thủ quân Giorgio Chiellini, 36 tuổi - chảy nước mắt hạnh phúc. Mắt của huấn luyện viên trưởng Roberto Mancini cũng long lanh.


blankblank

Italians celebrate victory - Vincenzo Pinto / AFP     Italians watched the game from Rome - Filippo Monteforte /AFP


Ở Ý, pháo bông bắt đầu bắn lên, người ta nhảy múa, ca hát giữa bầu trời đêm mùa hè lấp lánh cả tinh tú và pháo bông.


Vô địch Châu Âu, mỗi cầu thủ Italian có một huy chương vàng, đội Ý mang được cup Henry Delaunay  về quê nhà sau 53 năm, cộng với số tiền thưởng 34 triệu Euros (USD 40.4 million) từ Ban tổ chức UEFA.


blankblank

      Hạnh phúc của Ý (Reuters)                Nỗi buồn của Anh (Getty /telegraph.co.uk)


Ở Anh, cảnh sát  bắt đầu tăng cường tuần tra, ngăn chận sự đập phá của các cổ động viên  cuồng nhiệt vì lỡ đặt niềm tin gần như tuyệt đối là Anh sẽ vô địch EURO 2020.


blank

The royal family @ EURO 20 (https://royalcentral.co.uk)


Trên khán đài danh dự, cả “Hoàng tử lớn" William, lẫn "hoàng tử bé" George đều dài mặt buồn thiu trước thất bại của đội nhà. 


Huấn luyện viên trưởng Gareth Southgate của đội tuyển Anh nhận trách nhiệm của mình khi đội Anh thua ở trận chung kết , mặc dù có đủ mọi lợi thế, ông nói : 

"Bong bóng hạnh phúc đã vỡ tan, tôi hiểu cảm giác trống trải của người Anh"

(The balloon is burst, and the feeling around the country will be very empty, I know)


Đội hạng nhì, Anh, được thưởng 30.25 triệu Euros (USD 36 triệu), và bài học quý giá họ sẽ nhớ suốt đời: có đủ mọi lợi thế không phải lúc nào cũng mang về được chiến thắng.


⚽England: Shaw -  2'

⚽Italy: Bonucci -  67'


Santa Clara, JUL 11 2021

Nguyễn Trần Diệu Hương

(Viết thay, là nén hương lòng cho giỗ đầu của NQK8 Trần Hữu Phúc)

(Để tưởng nhớ Ba, người đã dạy con coi đá banh từ năm lớp bốn)


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện đầu tiên kể nơi đây là kể về một tiền kiếp của Đức Phật Thích Ca. Khi đó, ngài được gọi là một vị Bồ Tát. Ngày xưa rất là xưa, có hai người thợ săn, là hai vị thủ lĩnh của hai ngôi làng gần nhau. Hai vị trưởng làng đã lập một giao ước rằng nếu con của họ tình cờ khác giới tính, họ sẽ sắp xếp cho hai đứa con này kết hôn với nhau. Đó là một thời phần lớn hôn nhân là do sắp xếp của ba mẹ. Một vị trưởng làng có một cậu con trai được đặt tên là Dukūlakumāra, vì cậu bé được sinh ra trong một tấm vải bọc đẹp; vị trưởng làng kia có một cô con gái tên là Pārikā, vì cô bé được sinh ra ở bên kia con sông. Khi chàng trai và cô gái lớn lên, cha mẹ hai bên đã kết hôn cho hai người con này. Tuy nhiên, chàng trai Dukūlakumāra và cô gái Pārikā đã có nhiều kiếp tu, cùng giữ hạnh trong sạch, cho nên cô dâu và chú rể cùng cam kết bí mật với nhau rằng hai người sẽ ở chung nhà như vợ chồng, sẽ yêu thương nhau như vợ chồng nhưng sẽ không làm mất hạnh trong sạch của nhau.
Rõ ràng thằng bé đã thức. Nhưng khi An bước đến bên giường, mắt cu cậu nhắm tịt lại vờ như đang ngủ. An cù vào nách con : — Giả bộ này. Giả bộ này… / Bin uốn éo người, cười khanh khách. An xốc con dậy, hôn vào đôi má phúng phính: / — Con đánh răng rồi ti sữa cho ngoan nhé. Mẹ đi làm đây. / Bin choàng vòng tay nhỏ xíu quanh cổ mẹ, giọng ngọng nghịu: / — Mẹ ứ đii… / Bà đưa tay đỡ lấy cu Bin: / — Sang đây bà bế. Chiều mẹ lại về với Bin nào. / Chỉ nũng nịu với mẹ chút thôi, chứ Bin rất ngoan. Chưa bao giờ em khóc nhè, vòi vĩnh như những đứa trẻ khác. Sự hiểu chuyện của con, nhiều khi làm An nghe buốt lòng.
Chiếc ghế đá hầu như rất quen thuộc, dù nó cũng như mọi chiếc ghế khác trong công viên. Tháng Sáu. Bầy ve kêu inh ỏi. Chúng vô tư thật! Đoan ngồi xuống. Mấy buổi chiều nay, tan học, Đoan ghé khu vườn rộng lớn này, như một người trở về, cảm giác thật khó tả. Chợt nghe trong đầu vẳng lại lời của một bài thơ:
Cuộc đời trung úy Đỗ Lệnh Dũng, một sĩ quan VNCH, là biểu tượng bi tráng của lòng trung thành, khí phách giữa chiến tranh tàn khốc, và là minh chứng cho nỗi đau kéo dài của những người lính và thương phế binh miền Nam sau cuộc chiến.
Lớn hơn anh Hợp một tuổi, tháng 4 năm 1975, anh Đăng chưa xong năm thứ nhất về Cơ khí ở Phú Thọ, vận nước xoay chiều, ba anh cũng phải đi "học tập cải tạo" như hơn ba trăm ngàn Sĩ quan QLVNCH. Là con trai đầu lòng, anh Đăng bỏ cả ước mơ, bỏ trường về quê, điền vào chỗ trống của người chủ gia đình mà ba anh bỏ lại. Anh sinh viên kính trắng của Phú Thọ bỗng chốc trở thành phụ xe, lơ xe, cũng đổi đời như gần hai chục triệu người dân miền Nam.
Bây giờ trời đã tối, nhiều người đi ngủ sớm. Bọn trẻ học bài dưới bóng ngọn đèn dầu ở ngoại ô, ngọn đèn đường gần bờ sông. Trước hàng rào kẽm gai, một người lính mang súng đi đi lại lại, một đôi tình nhân đi chơi về muộn. Ngọn đèn hỏa châu sáng bừng góc trời một lát rồi tắt. Người yêu quê hương đã đi ra khỏi mảnh đất của những hận thù dai dẳng mà vẫn muốn trở về. Người nông dân muốn cày lại thửa ruộng của mình. Người thợ sửa đồng hồ muốn ngồi lại cái ghế vải nhỏ thấp của mình sau tủ kiếng bày đồng hồ cũ và mới. Lò bánh mì chiếu sáng nhấp nhô bóng những đứa trẻ bán bánh mì đứng trước cửa sổ với bao tải lớn đựng bánh nóng mới ra lò. Con chim về ngủ muộn biến mất trong bụi cây chỗ anh đứng.
Em nằm im lặng nghe đêm thở | Tháng Tư mở đôi mắt trong đêm | Anh ạ, em nghe Tháng Tư khóc | Tháng Tư nhỏ những giọt lệ đen.(tmt)
Con người ngậm kín cái tốt vào lòng. Để khỏi mua lấy vạ hiềm nghi ghen ghét. Tôi nhìn đứa bé từ sau lưng, sự rung động khẽ của đôi vai nhỏ bé, vẻ hạnh phúc của cái gáy nhỏ xíu măng tơ. Phút này qua phút khác, có lẽ lâu lắm, cho đến khi đứa bé bắt đầu thỏa mãn, bú chậm lại, nhưng nó vẫn ôm lấy bầu ngực của người đàn bà lạ, ngủ thiếp đi.
Biển đêm như vô thức một màu đen mênh mông, nhưng biển chứa toàn bộ lịch sử con người từ lúc còn là tế bào phôi sống cho đến khi biến thành DNA, rồi từ thú vật tiến lên con người. Lịch sử đó đầy ngập dữ liệu nhưng chôn sâu dưới đáy nước. Hồi tưởng chỉ là những con sóng nổi dập dìu, cho dù sóng lớn dữ dằn trong bão tố vẫn không mang được hết đáy nước lên trên mặt. Vì vậy, biển lúc nào cũng bí mật. Vô thức cũng bí mật. Càng gây thêm khó khăn để chứng minh sự thật vì vô thức có khả năng biến đổi dữ liệu hồi tưởng. Chỉ những người thiếu bản lãnh mới tin vào trí nhớ của mình và của người khác. Nhưng toàn bộ nhân loại sống và tạo ra ý nghĩa hầu hết dựa vào bộ nhớ. Một số ít người hiểu rõ điều này, nhưng không làm gì khác hơn, vì hồi tưởng tự động và tự nhiên xuất hiện dù không đầy đủ, kể cả, khi con người kêu gọi ký ức đến, nó cũng đến trên xe lăn, hoặc chống nạn, hoặc bò lết như kẻ tàn tật.
Chiến tranh là một nỗi đau dằn vặt của nhân loại vì không ai muốn nó xảy ra, nhưng chiến tranh vẫn cứ xảy đến như một điều kiện cần thiết biện minh cho sự tồn tại của thế giới con người. Ngày Ba mươi tháng 4 năm 1975 là một cột mốc đánh dấu một biến cố chính trị trong lịch sử chính trị thế giới, ngày cuộc chiến tranh Việt Nam (1954-1975) chấm dứt.
Năm mươi năm nhìn lại, sau ngày 30 tháng 04, 1975, cái dấu mốc lịch sử đau thương của đất nước Việt Nam, nói chung, và người dân miền Nam nói riêng. Sự thật lịch sử về ngày này đã được phơi bày rõ ràng trên mọi phương tiện truyền thông, tin tức, và trong thế giới sử. Ai cũng đã rõ, phe thắng trận, sai, phe thua trận, đúng. Điều này không cần bàn cãi nữa; cho dù kẻ chiến thắng cố tình viết lại lịch sử Việt Nam theo ý mình khi sức mạnh của họ nằm trên nòng súng. Phe thua cuộc lại là phe thắng được nhân tâm.
Tháng Tư chuếnh choáng. Say chẳng phải vì rượu dẫu chỉ nhấp môi hoặc thậm chí trong đám bạn có kẻ chẳng uống giọt nào. Nhưng họ vẫn say như thường. Những hồi ức tháng Tư lần lượt xuất hiện như một chất men nhưng không thể làm người ta quên mà chỉ là giây phút hiếm hoi nhắc nhớ để rồi quên. Quên tạm thời nỗi niềm chất chứa mà không làm sao quên hẳn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.