Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

30/05/201000:00:00(Xem: 3670)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Thao Thức

Một góc trời riêng, một cõi riêng,
Sao cho cạn hết những ưu phiền,
Mẹ ơi! Lòng đất ôm thân Mẹ,
Hồn Mẹ bay về cõi thượng thiên.

Đã biết câu: “Sinh ký, tử qui”
Ruột con đòi đoạn: Mẹ ra đi,
Người ta Lễ Mẹ vui bên mẹ,
Mất Mẹ lòng con luống não nề.

Sống nơi trần thế chín mươi hai năm,
Hạnh phúc hiếm hoi nhiều khóc thầm,
Giữa cuộc tương tàn bao biến đổi,
Cả  gánh sầu Mẹ vẫn riêng mang.

Con thức thâu đêm nhớ Mẹ già,
Nỗi buồn tử biệt ngút ngàn xa,
Ôi! Đời dâu bể! Đời dâu bể!
Nước mắt cạn sao lệ cứ nhoà!

HoàngYến

*

Chứng Nhân

Cho người mang lý tưởng đấu tranh   
Cám ơn cha mẹ sinh anh (*)
Tạ ơn trời đất mạng anh để dành
Bao lần vào tử ra sanh
Mong manh hung hiểm chỉ mành treo chuông
Ơn trên phù hộ anh luôn
Để anh sống sót khơi nguồn đấu tranh
Để anh làm một chứng nhân
Thắp lên công lý vinh danh nhân quyền
Dốc lòng chặt bứt gông xiềng
Liều mình vượt tuyến về miền tự do
Vạch trần bộ mặt cộng nô
Độc tài đảng trị héo khô dân lành
Thiên đường cộng sản ngụy trang
Khác gì địa ngục trần gian chín tầng
Tin rằng ngày mới sẽ sang
Cơ trời xoay vận diệt tan bạo quyền
Để dân có lại chủ quyền
Để người tranh đấu thỏa nguyền đấu tranh

Người Phương Nam

(*) Bài thơ Châu Giang, tác giả Hoàng Mai

*

Bài Thơ Trên Lụa

Tặng em, xưa, nhớ không anh ...
Bài thơ trên lụa, chữ Tình viết hoa
Nhìn thơ nét chữ mượt mà
Đọc thơ ý ngọc tình ngà, em thương
Em về trau chuốt đài gương
Tóc trầm, mắt ngải, môi hương chờ người
Và mơ hạnh phúc lứa đôi
Thuyền hoa lướt giữa biển đời thênh thang
Một tay hoa trắng nhẫn vàng
Một tay vin cánh tay chàng, sánh đôi
Chung vui, hai họ cùng cười
Chúc ta trọn vẹn một đời yêu thương

Chiều qua bất chợt trên đường


Thấy anh thanh nhã, phố phường dạo chơi
Bên anh lại có một người
Tay vin, mắt gởi, miệng cười, duyên trao
Người cầm một dải lụa đào
Bài thơ vần điệu ngọt ngào hiện ra
Chữ Tình cũng lại viết hoa
Em nhìn mà tưởng như là chiêm bao!

Anh ơi, trời bỗng đầy sao
Bài thơ trên lụa ngày nào chợt phai...

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Ví Mà

Ví mà chẳng vướng nghiệp thơ
Chẳng lơ ngơ, chẳng dại khờ, nhớ quên
Bình yên ngày tháng dịu êm
Suối vui róc rách chảy đêm trăng ngàn.

Tay ai khẽ lướt phím đàn
Rưng rưng nốt nhạc dịu dàng ngân lên
Ví mà lạt chẳng buộc mềm,
Chẳng yêu chẳng nhớ từng đêm bơ phờ.
Ví mà đừng có ngẩn ngơ.
Sao rơi kẽ lá bụi mờ sương đêm.
Ví mà đừng nhóm lửa lên.
Rơm đâu dễ tự cháy mềm thành tro.

Nguyệt Vũ

*

Nghèo

Cảm ơn anh đã gửi những bài thơ, giúp em tìm thấy hạnh phúc giữa dòng đời khốn khó.

Em như người đói giữa đời
Thơ anh trao gởi làm vơi cái nghèo
Sáng sáng em bới mang theo
Cà phê, thuốc lá, em đeo thơ vào
 
Mỗi bài thơ, mỗi nét đào
Sáng trưa chiều tối thêm vào chút hương
Giữa vất vả của nhớ thương
Em ngâm em đọc cho tương tư lòng
 
Đời ngang dọc tuổi long đong
Em mơ em dệt thơ trong tâm hồn
Để rồi trong nắng hoàng hôn
Gió lụa trên tóc, nâng hồn lên mây

Con đương ra biển chiều nay
Cát như trắng hẳn soi mây hửng hờ
Giang tay ôm biển trao thơ
Tình em hoà với biển bờ không anh

Không sao tô đẹp bức tranh
Của nàng thi sỉ cố giành trao anh
Thì mong ở cuối tuổi xanh
Tấm lòng thanh thản,duyên anh với Nàng.

Thu Ba

*

Tình Xa

Có còn cay mắt em không"
Từ khi em bỏ theo chồng xứ xa
Em đi bỏ lại vườn hoa
Bỏ con bướm trắng xót xa… một mình
Cây đa bến nước sân đình
Con đò đưa vội vắng hình bóng em
Trăng buồn thở trắng hơi đêm
Câu thơ tôi viết ướt mềm chiêm bao!

Đỗ Thị Phong

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.