Hôm nay,  

Suy Niệm Nhân Lễ Giáng Sinh 2007

25/12/200700:00:00(Xem: 7254)

Kính thưa Anh Chị Em Kitô hữu,

 Kính thưa Quý vị thiện chí thành tâm,

Nhân loại lại sắp mừng lễ Giáng sinh, kỷ niệm biến cố nhập thế, đản sinh làm người của Con Thiên Chúa là Đức Giêsu, Đấng đã phân đôi lịch sử nhân loại và kết liên hai cõi đất trời. Đối với dân Việt chúng ta ở trong lẫn ngoài nước, lễ Giáng sinh này cũng mang nhiều ý nghĩa đặc biệt.

Trước hết, Con Thiên Chúa thần thiêng vô hình đã mang lấy thân phận phàm nhân hữu hình. Ngài đã không ngại nhập thể và nhập thế, hóa thân làm một con người có danh tính rõ ràng, tại một địa điểm và một thời điểm rõ rệt. Làm như thế, Ngài đã muốn tỏ ra tôn vinh nhân tính, tôn vinh nhân phẩm, muốn dạy chúng ta biết rằng mọi con người đều đáng quý trọng vì chính Thiên Chúa đã quý trọng họ, mọi con người đều đáng yêu thương vì Thiên Chúa đã yêu thương họ, mọi con người đều đáng được sống vì Thiên Chúa đã cùng sống với họ, bên họ và như họ.

Thế nhưng, giờ phút này đây, tại nhiều nơi trên hành tinh, đặc biệt tại quê cha đất mẹ của chúng ta, nhân phẩm đã được đối xử thế nào" Chúng ta chạnh lòng nghĩ đến hàng triệu trẻ thơ đất Việt bị hạ sát mỗi năm trước khi chào đời; hàng triệu thanh thiếu niên đã chẳng được hưởng một nền giáo dục nhân bản tiến bộ; hàng triệu thanh niên thiếu nữ có nhân phẩm bị chà đạp qua các công việc kiểu lao nô, tình nô trong nước hay ngoài nước. Chúng ta chạnh lòng nghĩ đến hàng triệu đồng bào bị cướp hết ruộng đất, nhà cửa và phải sống lang thang đầu đường, xó chợ, cuối vườn hoa, cạnh cửa quan im lìm; hàng ngàn công dân Việt chỉ vì muốn đứng thẳng như một con người mà nay đành cong lưng dưới xiềng xích cùm gông, chỉ vì muốn gióng lên tiếng nói sự thật mà nay đành phải câm lặng trong tù ngục, quản chế, phong tỏa. Chúng ta chạnh lòng nghĩ đến hàng chục triệu đồng bào bị tước mất mọi nhân quyền và dân quyền cơ bản, phải im tiếng như tượng gỗ, cúi đầu như nô lệ, khép nép như cỏ cây và chỉ được phép thỏa mãn những nhu cầu vật chất như loài súc vật.

Thứ đến, Đức Giêsu đã phải giáng sinh trong cảnh khốn cùng nghèo khó, trên tổ quốc bị xâm chiếm, bơ vơ nơi chính quê hương mình, rồi bị bạo quyền săn đuổi, đến độ phải trốn ra hải ngoại. Phải chăng Ngài đã thật sự chia sẻ số phận bi thảm của dân tộc chúng ta từ hơn nửa thế kỷ nay" Thưa đúng hẳn như thế! Tìm đâu ra vị trí Việt Nam trong những quốc gia sung túc trù phú, văn minh tiến bộ trên hành tinh " Tìm đâu ra hình ảnh Việt Nam tự do độc lập, toàn vẹn lãnh thổ và trọn vẹn chủ quyền trước quốc tế"

Vì sao trên chính đất Việt, bao dân Nam vẫn mãi bơ vơ, không mảnh đất cắm dùi, không cuộc sống đáng hưởng, không quyền lợi được tôn trọng, không số phận và tương lai do chính mình định đoạt" Vì sao bao con cháu giống nòi Lạc Việt, mấy ngàn năm cư ngụ trên mảnh đất hình chữ S, đã phải băng rừng lội suối, cưỡi sóng vượt trùng dương, tìm chốn dung thân nơi đất khách, mà cho đến tận hôm nay, nhiều kẻ vẫn không thể trở lại quê nhà " Ai đã gây nên cảnh ly tán lòng người, ly tan dân tộc như thế" Ai đã đẩy đưa đất nước, xô đẩy nhân dân vào thảm trạng như thế"

Kính thưa Anh Chị Em và toàn thể Quý vị

Trong đêm Giáng sinh, các thiên thần đã hát: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương”.

Sứ điệp này đã được thực hiện tại nhiều nơi đang nỗ lực dân chủ hóa, tự do hóa, văn minh hóa và nhân đạo hóa trên thế giới này, nhưng xem ra vẫn còn là một khát khao cháy bỏng trên quê hương chúng ta. Thiên Chúa vinh quang sao được trong một thể chế chủ trương vô thần, vô thần tranh đấu, luôn mưu tính triệt hạ mọi niềm tin bằng cách công cụ hóa các Giáo hội" Thiên Chúa vinh quang sao được khi con cái thế nhân của Ngài không thể sống thực, là sống có tự do xét như con người và sống có dân chủ xét như xã hội.

Bình an sao được khi mọi nhân quyền cơ bản chỉ hiện diện trên giấy tờ luật pháp nhưng bị hủy tiêu trong thực tế của luật rừng và luật tiền" Bình an sao được khi từ lúc lọt lòng mẹ đến lúc xuống nấm mồ, con người bị trói buộc trong một bộ máy cai trị khắt khe, một hệ thống quản lý nghiêm ngặt, một màng lưới khủng bố bạo tàn bằng từng từng lớp lớp an ninh, từng từng lớp lớp luật lệ, từng từng lớp lớp biện pháp" Bình an sao được khi mọi tư tưởng đều có thể bị kiểm soát, mọi lời nói đều có thể bị bắt bẻ, mọi chữ viết đều có thể bị săm soi, mọi hành động đều có thể bị theo dõi và mọi thái độ đều có thể bị đặt vấn đề" Bình an sao được khi đức tin tôn giáo bị khống chế, lòng tin yêu bị áp đặt đối tượng, niềm hy vọng bị hướng đến một tương lai không tưởng, hão huyền" Bình an sao nổi khi con người không nói được lời cần nói, nghe được sự thật cần nghe, bênh vực được lẽ phải cần bênh vực, bày tỏ được thái độ cần bày tỏ" Bình an sao nổi khi nhà cửa đất đai dễ bị công quyền tước đoạt, khi tiếng kêu oan, đơn thưa gởi dễ bị cửa quan trù dập tháng năm dài, khi quyền lợi của bản thân và tập thể dễ bị chà đạp bởi giới cầm cân công lý, khi những điều kiện sống phẩm giá con người bị những kẻ quản lý xã hội làm cho tiêu biến hay suy giảm " Bình an sao nổi khi trở về thăm quê cha vẫn có thể bị trục xuất, vu khống, bắt giữ hay khi sống trên đất mẹ vẫn có thể bị cầm cố, quản chế, bỏ tù chỉ vì lòng yêu dân chủ tự do, thương tổ quốc dân tộc"

Hỡi Con Thiên Chúa làm người, xin đổ đầy lòng thế nhân, nhất là lòng dân Việt, sứ điệp và ân phúc của lễ Giáng sinh hôm nay, để chúng con thực hiện và hoàn tất công trình tình yêu mà Ngài đã khởi sự, để chúng con xây dựng một thế giới an bình, một quê hương hạnh phúc, trong đó sẽ ngự trị chân lý, công bình, tình thương và tự do, như lòng Ngài mong mỏi. 

Phát biểu từ Huế, Việt Nam, ngày 19-12-2007

Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên VBMN số 639 tuần qua, đã đăng một bài viết về buổi lễ gắn huy chương cho những quân nhân Hoa Kỳ được tưởng thưởng vì những chiến công
Tu viện nằm trên một đỉnh đồi khá cao. Nói là tu viện nhưng thực ra chỉ là một trang trại nhỏ vừa được mua lại, dự kiến thiết lập một tu viện Phật giáo
Trong khuôn viên trại 2 có nhiều dãy nhà kho tiền chế khung sắt, mái và vách bằng hợp kim nhôm. Những tấm nhôm bề ngang 1.2 mét, cao 2.4 mét
Ngược dòng lịch sử dân tộc, ta biết vào thế kỷ thứ 2 trước tây lịch, Việt Nam lúc đó là Nhà Triệu ố Quốc Hiệu là Nam Việt, có lãnh thổ rộng lớn
Những người chủ trương “Vô thần” trong những thế kỷ trước đây, đặc biệt Friedrich Wilhelm Nietzsche (1844-1900), Jean-Paul Sartre ( 1905-1980)
Mở báo vào dịp lễ thì đề tài số một là các "gợi ý" hơi kỹ cho các cơ hội mua quà tặng. Thứ nào xem ra cũng vừa túi tiền mà rất hấp dẫn
Những diễn biến trong thời gian gần đây tại Việt Nam, kể từ vụ việc Trung Quốc công bố quyết định sáp nhập hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam
Tổ quốc ta trải qua Quốc nạn. Hai Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ thiêng liêng nước ta từ lâu đời đang bị ngang nhiên chiếm đoạt.
Tuyết Mai  được đến thăm Paris trước Giáng Sinh, sau khi đi xem nhiều danh lam thắng cảnh và Paris về đêm, một người bạn VN đưa Tuyết Mai 
Cuối thập niên 1970 dân Mỹ đã phải xếp hàng để mua xăng khi khủng hoảng năng lượng xảy ra


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.