Hôm nay,  

Một Bữa Ăn Của Người Pháp Dịp Giáng Sinh

22/12/200700:00:00(Xem: 9915)

Tuyết Mai  được đến thăm Paris trước Giáng Sinh, sau khi đi xem nhiều danh lam thắng cảnh và Paris về đêm, một người bạn VN đưa Tuyết Mai  về thăm vùng quê,  Troy cách Paris chừng hai giờ lái xe. Tại đây một gia đình Pháp, Ông Bà Lugnier đãi  một bữa ăn, coi như một bữa ăn đặc biệt của người Pháp vào dịp Giáng Sinh.

Về  cách ăn  uống,  ngày  thường người Pháp rất bận rộn nên ăn uống vội vã như người Mỹ, nhưng vào cuối tuần người Pháp vẫn còn dành thì giờ, ngồi vào bàn ăn với gia đình, thư thả  trò chuyện với bạn bè và thưởng thức hương vị của thức ăn.

Thức ăn sáng của người Pháp  thường là  bánh mì với mứt, cereal, cà phê  sửa và các loại bánh Pháp như crossant, pâte. Trẻ con thích uống chocolat nóng.

Bữa ăn trưa, những người làm việc văn phòng hay học sinh  thường ăn trưa ở cafeteria, trong khoảng  từ 12:00 tới 2:30Pm.  Ở những phố nhỏ , không bị kẹt xe người ta đi về nhà ăn trưa. Thường  thức ăn trưa của ngừơi Pháp là sandwich và một món tráng miệng.  Những thức ăn này  được làm sẳn bán ở các tiệm bánh hay ở siêu thị. Dọc đường phố ở Paris có nhiều cửa hàng bán thức ăn trưa làm sẳn và nhiều loại bánh Pháp nhân thịt hay bánh ngọt với almond… chưng trong các quầy hàng kính, trông rất hấp dẫn. (Bánh Pháp thơm ngon,  nổi tiếng khắp thế giới).

Bữa ăn tối,  cả nhà ngồi vào bàn ăn,  món khai vị  thường là rau cải, salad, cheese, có rất nhiều  loại  cheese ở Pháp. Món ăn chính là thịt hay cá với cơm, khoai tây, mì (pasta) bún. Thường món ăn tráng miệng là trái cây và bánh ngọt.

 Trước đây trong những bữa ăn  của Pháp luôn có rượu vang và nước , nhưng dần dần chịu ảnh hưởng của ngoại quốc, người  Pháp dùng nước ngọt hay nước trái cây trong bữa ăn.

Văn hóa Pháp,  ăn uống đi liền với rượu vang, trên bàn ăn lúc nào cũng có rượu vang, nhưng dần dần  rượu vang cũng bớt được dùng mà được thay thế bằng bia,  nhất là trong giới trẻ.

Món ăn chính tại các nhà hàng Pháp ở ngoại quốc thường được biết đến là nước sauce trên thịt nướng hay cá chiên, nuớc sauce này đậm đặt với bơ và rất nhiều gia vị. Món  ăn chính của Pháp thường được ướp gia vị trước, đòi hỏi  rất  nhiều công phu, thì giờ và kỷ thuật nấu nướng rất cầu kỳ.  Trên bàn ăn,  thức ăn,  chén đĩa,  muỗng nĩa và khăn ăn được trình bày rất đẹp, đây là cả một nghệ thuật đi liền với văn hóa Pháp.

Thường cuối bữa ăn, món tráng miệng là trái  cây, bánh ngọt hay cheese, đôi khi yogurt được thay thế cheese, café au lait, Chocolat nóng hay trà.

Trong bữa ăn ở nhà gia đình Ông Lugnier, coi như một bữa ăn đặc biệt đãi khách ở xa đến thăm vào dịp Giáng Sinh,  trên bàn có rát nhiều thứ,  muối , tiêu, bánh mì, pâte, cheese, salad với dressing, rượu vang đỏ và rượu vang trắng. Trên bàn, chỗ mỗi ngừơi người có nhiều chén dĩa, muỗng nĩa. Không giống như người Việt Nam, từ đầu đến cuối bữa ăn chỉ dùng một cái chén và một đôi đủa, nếu  có súp thì dùng muỗng.  Người Pháp thay đổi đĩa và muỗng  nĩa mỗi khi ăn một món mới, từ món  khai vị đổi qua món ăn chính rồi  từ món ăn chính đổi qua món tráng miệng đều thay đổi đĩa và muỗng nĩa. Vừa ăn xong một món thì ông chủ nhà gom đĩa dơ đi, thay  vào đĩa mới.

Món ăn khai vị trong nhà ông hôm đó ngoài salad và bánh mì với cheese còn có tôm hấpvà fillet cá salmon “smoked”. Món chính là đùi cừu nướng, với nước sauce rất  đậm đặt với bơ và  gia vị, thơm ngon đặc biệt.  Cách nấu nướng đùi cừu đòi hỏi  kỷ thuật ướp gia vị và lúc nướng thịt  phải canh lửa khéo để thịt vừa chính và mềm.

Đặc biệt trong bữa ăn này có món ốc (escargot). Đây là món ăn được người Pháp rất ưa thích và hay ăn vào dịp Giáng Sinh. Bơ và gia vị như tỏi, parley được bỏ vào trong con ốc rồi nướng trong lò.  Ông bạn người Pháp Jeanpiere biểu diễn cách ăn ốc của ngừơi Pháp cho mọi người xem, một tay ông dùng cây kẹp đặc biệt để cầm ốc, một tay  dùng nĩa nhỏ lấy thịt ốc ra ăn,  sau đó  xé một miếng bánh mì nhỏ bỏ vào trong vỏ ốc để thấm hết nước bơ và gia vị còn lại trong  con ốc.

HÌNH ẢNH MỘT BỮA ĂN ĐẶC BIỆT CỦA PHÁP

http://www.youtube.com/watch"v=rMlNTl4Kxwc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên VBMN số 639 tuần qua, đã đăng một bài viết về buổi lễ gắn huy chương cho những quân nhân Hoa Kỳ được tưởng thưởng vì những chiến công
Nhân loại lại sắp mừng lễ Giáng sinh, kỷ niệm biến cố nhập thế, đản sinh làm người của Con Thiên Chúa là Đức Giêsu, Đấng đã phân đôi lịch sử nhân loại
Tu viện nằm trên một đỉnh đồi khá cao. Nói là tu viện nhưng thực ra chỉ là một trang trại nhỏ vừa được mua lại, dự kiến thiết lập một tu viện Phật giáo
Trong khuôn viên trại 2 có nhiều dãy nhà kho tiền chế khung sắt, mái và vách bằng hợp kim nhôm. Những tấm nhôm bề ngang 1.2 mét, cao 2.4 mét
Ngược dòng lịch sử dân tộc, ta biết vào thế kỷ thứ 2 trước tây lịch, Việt Nam lúc đó là Nhà Triệu ố Quốc Hiệu là Nam Việt, có lãnh thổ rộng lớn
Những người chủ trương “Vô thần” trong những thế kỷ trước đây, đặc biệt Friedrich Wilhelm Nietzsche (1844-1900), Jean-Paul Sartre ( 1905-1980)
Mở báo vào dịp lễ thì đề tài số một là các "gợi ý" hơi kỹ cho các cơ hội mua quà tặng. Thứ nào xem ra cũng vừa túi tiền mà rất hấp dẫn
Những diễn biến trong thời gian gần đây tại Việt Nam, kể từ vụ việc Trung Quốc công bố quyết định sáp nhập hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam
Tổ quốc ta trải qua Quốc nạn. Hai Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ thiêng liêng nước ta từ lâu đời đang bị ngang nhiên chiếm đoạt.
Cuối thập niên 1970 dân Mỹ đã phải xếp hàng để mua xăng khi khủng hoảng năng lượng xảy ra


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.