Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Thẩm Mỹ: Cắt Tóc Làm Phước

19/11/202100:00:00(Xem: 539)

tham-my-3
hình minh họa
 
Trong tiệm, chị Ngà tuyên bố:

-Nghe nè mấy người, tuần tới tui tính ra ngoài siêu thị đặt ghế ngoài sân cắt tóc miễn  phí một buổi, mấy người tính sao?

Mấy cô lao nhao lên, Láng nói hớt:

-Ờ ờ em cũng mới chực nhớ vụ nầy, có nghe trên đài họ nói, người Mỹ làm đó chị.

Tuấn đang sắp xếp đồ nghề lên bàn vì người khách đầu tiên trong ngày sắp tới:

-Tôi cũng có xem qua, ta tính như thế hay đấy, tôi ủng hộ.

Thanh đang bật nút hâm nóng tô sáp, nói:

-Vậy mình làm ngày thứ hai đi, ngày nghỉ của mình.

Thu đang sắp xếp kệ đựng nước sơn móng tay, đặt mấy chai nước sơn màu đỏ, màu tím cho dịp lễ đang thịnh hành lên kệ, hỏi:

-Nhưng mà, làm sao nói rõ coi.

Sương tiếp lời:

-Em thì nghe như vầy:

 “Sau khi bị mất việc làm ở một công ty dầu khí, bà Barbara đã quyết định thay đổi cuộc đời bà, đổi mới hoàn toàn từ trong ra ngoài, từ nổi thất vọng qua niềm vui được trở lại niềm đam mê của bà, đó là làm nghề cắt tóc

Bà cắt tóc miễn phí cho những ai có nhu cầu và thiếu thốn tài chánh, chật vật như bà, thất nghiệp hay đang làm việc mà thiếu thốn cho những phần không quá quan trọng như cắt tóc .

Trả lời phỏng vấn của phóng viên đài truyền hình địa phương FOX, bà nói đây là niềm đam mê cháy bỏng của bà từ rất lâu nay, bây giờ thất nghiệp, bà muốn phát triển tay nghề mà bà đã bỏ quên, vừa giúp gây dựng lại niềm tin vào đời sống, vừa giúp ích cho người chung quanh nữa. Theo bà, khi cắt tóc, chải đầu tạo kiểu cho khách miễn phí, bà phục vụ và làm việc bằng niềm say mê, hứng thú y như những khách hàng trả tiền vậy. Bà làm việc trong một “Traveling salon”, phục vụ cho tất cả mọi người, kể cả những người không nhà, những người mà có khi vài ba tháng hay cả năm chưa được đến tiệm cắt tóc.

Tát cả những gì bà cần chỉ là một chỗ làm nhỏ bé, vài dụng cụ để làm việc, vậy là đủ.

 “Tôi sẽ không có khách hàng, nếu tôi không có trái tim rộng mở  Khi ta cho đi, sẽ nhận lại rất nhiều”

Đó là lời bà nói. Bà có bằng hành nghề thẩm mỹ hơn ba chục năm nay. Hiện tại trung bình bà cắt cho khoảng 200 cái đầu mỗi tháng và bà hy vọng con số khách hàng sẽ gia tăng khi bà di chuyển từ vùng nầy qua vùng khác để làm việc thiện nguyện nầy.”

Sương dứt lời.

Chị Ngà cười vui vẻ:

-Ha ha ha, đâu cần chờ tới thất nghiệp hay về hưu. Vậy thì tiệm mình cùng đồng ý chọn một buổi làm chuyện cắt tóc làm phước nầy hén.
Cả tiệm cùng vỗ tay, mười người một ý, như mọi khi.

Nhân đọc tin nầy, tưởng cũng nên nhắc một số các bạn, đã có bằng thẩm mỹ rồi nhưng chuyển sang nghề khác, không renew mỗi hai năm, chừng lớn tuổi hay về hưu, ở nhà buồn, muốn trở lại nghề cũ thì văn bằng không còn hiệu lực nữa, muốn làm vệc thì phải thi lại. Muốn thi lại cũng rất khó vì đề thi khác hẳn khi xưa và đổi mới nhiều lần rồi.

Cũng nên nhắc thêm, mỗi lần renew văn bằng, đừng quên đánh dấu chỗ câu hỏi “đang làm việc” (active) hay “không làm việc” (inactive), nếu không thì đầu năm sở thuế sẽ liên lạc bắt đóng thuế, mất công khiếu nại. Trường hợp nầy đã có xảy ra cho người bạn rồi. Cô bạn nầy không hành nghề thẩm mỹ mấy năm nhưng vẫn cứ renew văn bằng mà cô quên đánh dấu chỗ inactive. Đầu năm nay sở thuế đòi cô phải đóng hơn bảy trăm mỹ  kim ($700) tiền thuế, họ nói là tính theo lợi tức trung bình của một người thợ. Báo hại cô phải gọi điện thoại khiếu nại, mất rất nhiều thì giờ. Lý do cô tuy không hành nghề nhưng vẫn giữ cái bằng ‘lo xa’, 10, 20 năm sau, có thể dùng bằng hành nghề để làm việc có ích lợi cho xã hội như bà Barbara nói trên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ tiệm kinh doanh cho chính họ. Họ chịu trách nhiệm với tiệm và không làm việc cho ai khác. Có thể là một tiệm duy nhất, một công ty hợp doanh, hoặc một hãng lớn với nhiều tiệm. Chủ tiệm chịu trách nhiệm báo cáo tất cả các lợi tức và chi phí cho Sở Thuế Vụ (IRS), khấu trừ thuế lao động (nếu có thuê nhân viên), có giấy phép kinh doanh (quận/thành phố), và thanh toán tất cả các khoản thuế phải trả. Chủ nhân chịu trách nhiệm phân chia người làm việc là nhân viên hay người làm việc độc lập (người thuê bàn/phòng). Chủ tiệm chịu trách nhiệm đối với tiệm của họ, và không làm việc cho ai khác. Nhiều chủ tiệm cũng là người làm việc.
Nếu chọn kiểu giày chỉ cao vừa khỏi mắt cá chân, ống quần phải vừa chạm cổ giày. Bạn có thể đo chiều dài chiếc quần, rồi cuộn lên sao cho để lộ đôi giày, hay cắt bỏ chiều dài sao cho vừa chạm cổ giày mới đẹp. Đừng quá ngắn, và cũng đừng dài che mất đôi giày boots.
Chị Ngà nhớ hồi tiệm mới mở, lâu lắm rồi, đa số thợ làm nails chưa rành tiếng Anh, khách vô tiệm, hổng cần biết là mình mới có dũa bàn tay bà khách để chuẩn bị đắp bột, mau lắm cũng ít nhứt phải 20 phút mới xong, vậy mà biểu bà khách mới, đợi “năm phút nữa” kể cũng có hơi sái sự thật, vậy mà khách vẫn sẵn sàng ngồi xuống, lật lật mấy cuốn tạp chí ra đọc, đợi.
Chị ơi, em định cuối tuần này đến tiệm làm bấm lỗ tai để đeo khoen, mà em sợ quá!. Em đã từng tới tận chỗ, rồi cứ thậm thụt, rồi… đi luôn vì sợ đau quá. Lần đó khi cô ở tiệm thẩm mỹ kê cây súng bấm lỗ tới gần tai là em hét toáng lên và ngưng làm. Làm cách nào để hết sợ hả chị? Giúp em với.
Ghi chú đầy đủ mỗi tờ riêng rẽ cho mỗi ghế, non-whirlpool foot basin or tub. Mỗi tờ ghi chú phải được chỉ định bằng một số riêng (Thí dụ : Ghế #1, Ghế#2, Ghế#3, Chậu #1, Chậu #2). 1. Ghi đầy đủ vào phần phía trên của tờ ghi chú bằng cách điền vào số ghế/chậu, tên cơ sở, số môn bài cơ sở, tháng và năm . 2. Điền vào ngày và giờ đã làm sạch spa hay chậu. Điền vào chữ ký tắt của nhân viên có bằng cấp, đã làm sạch và khử trùng spa hay chậu. ...
Mùa thu cũng lạnh như mùa đông, cũng cần áo choàng, áo cổ lọ, áo ấm, khăn quàng. Mùa thu cũng là mùa thời trang đẹp nhất, thanh lịch nhất trong bốn mùa. Bạn có dịp diện thật đẹp mắt. Để ấm áp, bạn cần chiếc áo choàng dài, rộng, đúng kích cỡ và thoải mái khi cần phải mặc hai, ba lớp áo bên trong, và chiếc áo ấm vừa đủ khi thời tiết ấm hơn trong ngày, và bạn cần phải cởi chiếc áo khoác, cầm trên tay.
Mới vừa tết, giờ đã gần hết năm, mau quá. Làm như càng ngày trái đất quay càng nhanh hay sao? Hôm nay trong sở, bà Minh dúi vô tay chị Diệu mấy gói. Mở ra, là hột giống nhiều loại. Chị Diệu cười vui, đưa lên đọc. Nào là hột đậu bắp, hột cải xanh, hột ớt “bell”, hai ba gói hai ba màu xanh đỏ vàng, chị Minh nói:
Ngành thẩm mỹ chúng ta tiếp xúc với khách hàng hằng ngày, có thể bị lây bịnh từ khách, hay khách truyền bịnh qua người khách khác cùng chung môi trường làm việc rất dễ dàng. Sự lan truyền bịnh có thể bắt nguồn từ những cái ách xì, ho không che miệng, qua làn da bị trầy, mụn mủ… không khí chuyên chở vi trùng xâm nhập vào cơ thể từ mũi, miệng, và cả đôi mắt nữa. Nghề dưỡng da còn có thể lây lan vi trùng qua nách và háng là những chỗ làm wax đặc biệt. Vi trùng có thể lây lan trực tiếp từ người qua người, hay gián tiếp qua đồ vật bị sờ mó bởi người bịnh.
Những chiếc áo choàng dày được lấy ra từ tử áo năm ngoái cũng còn mặc vừa. Phối hợp với quần áo mùa lạnh mặc thường ngày, vừa đẹp, vừa tăng thêm phần lịch lãm. Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v…
Bữa nay, bà nhứt định vô tiệm, trước là để sửa sang lại cái nhan sắc mùa thu, sau là để coi tình hình làm ăn của đồng hương. Bước vô cửa, tiệm này trang hoàng toàn màu hồng đào ngọt ngào dịu mắt. Một cậu đang ngồi quẹt quẹt điện thoại coi gì đó một cách say mê chỗ quầy tiếp tân. Cô thợ từ trong ra niềm nở chào:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.