Hôm nay,  

Nhật Ký "Cấm Túc" Tuần 25

9/10/202017:09:00(View: 3649)

Thứ hai 31 tháng 8


Cả mùa hè dài hơn bình thường, "ẩn náu" quarantine ở nhà tránh đại dịch, Nicole McWilliam, 11 tuổi, ở Cypress, Texas, đã biết cách đem lại niềm vui không những chỉ cho gia đình em, cho cả những người hàng xóm chung quanh..


Hình ảnh những hòn đá nhỏ đẹp được sơn phết đủ màu ở Ireland (quê ngoại) vẫn nằm đâu đó trong ký ức của Nicole. Nên những ngày cấm túc ở nhà, Nicole đã dùng cọ sơn phết những viên đá bằng nắm tay người lớn.

 Đúng như một câu nói được truyền miệng ngàn xưa của người Việt Nam "Lụa không hồ như Cô không phấn", những viên đá vô hồn màu nâu, xám, đen ... được phủ một lớp sơn lên trở nên rực rỡ, đầy sinh khí, đẹp hẳn ra. Gần nửa năm quanh quẩn ở nhà vì đại dịch, Nicole đã lượm đá quanh khu vực em ở và "trang điểm" cho từng viên.


Nicole đem mười viên đá đã được "tô son điểm phấn" ra đặt ở công viên gần nhà. Những người sống trong khu vự , đi bộ trong vùng trong thời gian cấm túc, thấy "con sâu làm bằng đá” đầu tiên của Nicole trông khá vui mắt. Họ về nhà, cũng sơn phết cho đá cuội quanh nhà, rồi đem ra đặt cạnh "con sâu đá" của Nicole.


Nicole chỉ mong có khoảng 100 viên đá được tô son vẽ phấn đặt ở cái công viên nhỏ xíu trong khu nhà gia đình em đang ở. Không ngờ, sau gần nửa năm cấm túc(vừa bị ép buộc, vừa tự nguyện vì sợ Coronavirus len lỏi vào nhà), công viên nhỏ gần nhà  em có hơn 800 viên đá đã được trang điểm , đem về màu sắc, và sức sống giữa mùa đại dịch. 


<p>What started out as a creative, fun way to uplift Texas families in the pandemic has made international headlines 5,000 miles away, in Scotland.  A Cypress family discovered a way to bring a neighborhood</p>blank


Những viên đá vô hồn được khoác lên một lớp sơn bên ngoài, che đi được vẻ xù xì, và che được cả màu xám, đen của đá, và của cả đại dịch.


Nicole McWilliam đã góp một bàn tay vào việc làm giảm bớt nỗi bi quan , trầm cảm của rất nhiều người ở một khu phố thuộc Cypress, Texas  sau nửa năm phải sống với kẻ thù vô hình Coronavirus.


Thứ ba 1 tháng 9


Câu ca dao Việt Nam "Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua" được cô Sarah Archer ở Boston, Massachusetts minh họa rõ ràng mặc dù cô không biết tiếng Việt.


Sarah and Christian đang tạm thời chịu cảnh Ngưu Lang Chức Nữ khi Christian qua làm việc ở Thụy Sĩ dài hạn. Vì đại dịch cúm Tàu, lệnh "cấm túc" ban hành ở Mỹ vào trung tuần tháng 3/2020 năm nay , tưởng là chỉ có hai tuần, nhưng hai tuần thành sáu tuần, rồi sáu tuần thành sáu tháng. Tệ hại hơn nữa là việc đóng cửa biên giới giữa các quốc gia, ai ở đâu ở yên đó, "nội bất xuất, ngoại bất nhập".


Đến cuối tháng, không may Mỹ vẫn liên tục dẫn đầu về cả con số bệnh nhân, và tử vong vì COVID-19, người Mỹ bị"cấm cửa" ở đa số các nước trên thế giới. 

Sarah quyết định "yêu nhau mấy... nước cũng phải vượt qua". Từ Bắc Mỹ, vào trung tuần tháng 7,  Sarah bay qua Serbia ở Nam Âu (một trong 11 quốc gia mở cửa chào đón người mang US passport như bình thường, không cần phải trải qua hai tuần cách ly ở khách sạn cạnh phi trường.)


Từ Thụy Sĩ, Christian cũng bay qua Serbia, (một quốc gia nhỏ ở phía Nam Châu Âu, thuộc thế giới thứ hai - tên gọi các nước nhỏ tách ra từ Liên bang Xô Viết khi Cộng sản Đông Âu tan vỡ) 

 

Ngưu Lang, Chức Nữ của thế kỷ 21 gặp nhau ở phi trường Serbia, thuê một chiếc xe, lái xuyên biên giới Serbia - Croatia. 

Croatia cho phép người Mỹ nhập cảnh với điều kiện dễ dàng: chỉ cần có xét nghiệm COVID-19 âm tính. 


Vào trung tuần tháng 7, Croatia vừa mới được đưa ra khỏi danh sách "risk countries" của Thụy Sĩ. Tất cả hành khách đến từ các chuyến bay của hàng không Croatia đều được vào Thụy Sĩ.


Nhờ thế, Christian và Sarah -"Ngưu Lang Chức Nữ thời COVID-19"- đoàn tụ ở Croatia vào trung tuần tháng 7 dương lịch mà không cần cầu ô thước. 

Nhưng cũng phải đợi đến  ngày đầu tiên của tháng 8, hết hạn "self quarantine", Sarah mới thật sự được tung tăng trên đường phố Thụy Sĩ với Christian.


blank

 Sarah and Christian in Switzerland -Courtesy of Sarah Archer - Instagram


Nhờ có hai chuyến bay, và một chiếc xe thuê lái xuyên biên giới của hai nước nhỏ của Châu Âu: Serbia và Croatia (ly khai từ Liên bang Xô Viết khi CS Đông Âu sụp đổ)  suốt bảy tiếng đồng hồ, một đêm "ngủ đổ" ở Croatia, Chức Nữ Sarah đã vượt không những núi, đèo, sông, mà cả Đại Tây Dương để được gặp Ngưu Lang Christian.


Ở một mặt nào đó, như sức mạnh của tình yêu chẳng hạn, Đông và Tây, xưa và nay cùng có điểm chung. Cũng như đại dịch cúm Tàu hiện nay  tương tự với đại dịch cúm Tây Ban Nha một thế kỷ trước.


Thứ tư 2 tháng 9


Hôm nay là rằm tháng 7, lễ Vu Lan theo truyền thống của người Việt Nam.

Thông thường, mọi người đều được cài hoa hồng đỏ (nếu còn đủ cả hai đấng sinh thành), hoa hồng (nếu chỉ còn một trong hai thân sinh), và không may phải cài hoa hồng  trắng nếu không may cha mẹ đã về với hạc nội mây ngàn. Năm nay, vì Coronavirus, cả hoa và Mẹ đều chỉ nằm trong tâm tưởng.


Thời đại dịch, lời cầu nguyện trong tâm tưởng hàng ngày gởi đến cho cha mẹ nhiều hơn. Còn tại thế hay đã khuất bóng, hẳn là các đấng sinh thành cũng cần lời cầu nguyện. Và đó là cách báo hiếu hiệu quả nhất gởi đến cho ba mẹ khi rất nhiều người trong chúng ta không được đến Chùa để được cài hoa hồng tươi trong không gian thanh thoát hương trầm, không được về ôm Mẹ để thấy mình luôn luôn hạnh phúc, bình yên.


blank


Từ tận lòng thành, xin được gởi đến những nụ hồng tươi thắm nhất cho Mẹ của chúng tôi, cùng tất cả những bà Mẹ Việt Nam đã chịu nhiều gian khổ trong suốt chiều dài cuộc chiến, và những nhọc nhằn, vất vả của bà Tú Xương trong hơn một thập niên sau chiến tranh :


"Quanh năm buôn bán ở mom sông

Nuôi đủ năm con với một chồng"


Cầu mong Coronavirus không thể làm hại tất cả các bà mẹ đủ mọi màu da trên thế giới 


Thứ năm 3 tháng 9


Vào đầu tháng 9, trong khi đi chợ, đi mua sắm ở bất cứ cửa tiệm nào, người ta cũng thấy đủ các loại kẹo, đồ trang trí Halloween vào ngày cuối cùng của tháng mười, một  lễ hội không chính thức (vì chỉ kéo dài lúc mặt trời lặn đến lúc nửa đêm, và người đi làm không được nghỉ). Nhưng cũng là một dịp tụ tập đông người, nên từ hôm nay, chính quyền địa phương ở nhiều quận hạt đã bắt đầu ra thông báo  cấm phát kẹo cho con nít như truyền thống của người Mỹ. 


Bộ phận lo về sức khỏe cộng đồng của Quận hạt Los Angeles (nơi bị đại dịch hoành hành nhiều nhất California) còn cấm luôn cả việc phát kẹo từ xe, thay vì từ cửa nhà.


Tính đến tuần lễ đầu của tháng Los Angeles đã có hơn sáu ngàn người bị Coronavirus lấy mất cuộc đời,và vẫn còn gần một phần tư triệu người dương tính với cúm Vũ Hán nên chẳng ai ngạc nhiên khi Los Angeles còn cấm luôn cả việc trang trí mặt tiền của nhà thành một biểu tượng của ngày lễ ma quỷ để ngăn chận việc tụ họp, không giữ được khoảng cách an toàn hai mét , tạo thêm bệnh nhân COVID-19, vô tình gởi lời mời "người ơi người ở đừng về" đến Coronavirus.


Đặc trưng của lễ hội Halloween là màu đen, thần chết, và bia mộ. Những thứ đó từ khi cúm Tàu lan tỏa khắp thế giới, người ta phải đối diện, nghe thấy hàng ngày.


Đâu có cần phải hóa trang thành những biểu tượng đó vào ngày cuối cùng của tháng 10 năm nay. Và điều kinh khủng nhất là vì tụ tập đông người vào dịp Halloween, khả năng có thêm nhiều người nhiễm Coronavirus , và cả việc thần chết đến thăm nhà ai đó sớm hơn rất cao.


Thứ sáu 4 tháng 9


Là một nhân viên cao cấp của ngành quảng cáo kỹ thuật (digital advertising executive), Brian Schwartz không thể tưởng tượng là minh bị mất việc vì đại dịch cúm Tàu. Những ngày ở nhà, chưa tìm được việc khác trong tình hình kinh tế khó khăn khắp mọi nơi thời đại dịch, Brian nhận ra một số người hàng xóm đã cao tuổi của mình đã bị đại dịch cúm Vũ Hán hủy hoại cuộc sống nhiều hơn anh tưởng.

Họ không dám ra khỏi nhà, vì nếu bị nhiễm Coronavirus, cái chết đến với họ rất nhanh, cơ hội bình phục hầu như không có. Sân cỏ nhà họ hoang phế, tiêu điều vì thiếu bàn tay chăm sóc.


Brian lôi máy cắt cỏ ra, tự nguyện đến cắt cỏ cho nhà của những cựu chiến binh Hoa kỳ ở trong xóm. Qua khung cửa kính, anh nhìn thấy những khuôn mặt rạng rỡ, những ngón tay cái giơ lên , cảm kích, biết ơn sự giúp đỡ của người hàng xóm còn trong độ tuổi 30s.


Đọc được những ánh mắt hài lòng khi nhìn thấy bãi cỏ đã được cắt tỉa ngay ngắn, cẩn thận, lại được dọn dẹp cẩn thận. Brian quyết định mở ra dịch vụ cắt cỏ trong một thành phố nhỏ ở New Jersey, nơi anh sống, có cái tên rất cụ thể “I Want to Mow Your Lawn".


blank

 Courtesy of Brian Schwartz


Tinh thần trách nhiệm, và năng khiếu marketing của Brian đã giúp nghề tay trái, dịch vụ cắt cỏ của anh phát triển nhanh chóng. Tiếng lành đồn xa, càng ngày Brian càng có nhiều khách hàng. Anh mua thêm máy cắt cỏ, và thuê  hai người bạn thời Trung học, cũng bị mất việc vì đại dịch. Chỉ trong vòng hai tháng, “I Want to Mow Your Lawn" mở rộng dịch vụ của họ từ phạm vi của thành phố lên đến bốn quận hạt ( Passaic County, Morris County, Bergen County & Essex County) của tiểu bang New Jersey.


Ba người bạn thời Trung học, chuyển từ lao động trí óc qua lao động chân tay dễ dàng, hồn nhiên như thời còn đi học.   Họ cùng cảm thấy "The grass is greener when you mow it" đúng ở  cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.


Brian Schwartz đã biết cách "thà bật một que diêm còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối". 


Thứ bảy 5 tháng 9


Đám cưới thường là là ngày vui nhất đời người nhưng ở thời đại dịch, có những đám cưới biến thành cơn ác mộng lớn nhất đời người (the worst nightmare) chẳng hạn một đám cưới vào ngày 7 tháng 8 năm 2020 ở Millinocket, tiểu bang Maine nhỏ xíu thuộc miền Đông Bắc Hoa kỳ đã tạo ra 147 bệnh nhân COVID-19 mới , trong đó có 3 người đã từ trần.


Phát ngôn viên Robert Long của Trung tâm Kiểm Soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Maine(CDC of ME) đã kể lại hành trình của Coronavirus xuất phát từ một đám cưới chỉ có 62 khách mời để các cô dâu chú rể sắp có đám cưới rút kinh nghiệm.


Hôn lễ bắt đầu ở Thánh đường của Tri Town Baptist Church. Ngay sau đó, tất cả khách mời được mời đến dự tiệc buổi trưa ở Big Moose Inn, nằm ở giữa hai hồ nước thiên nhiên rất thơ mộng Ambajejus và Millinocket.


Lần lượt từng khách mời được kiểm tra thân nhiệt trước khi vào dự tiệc cưới. Lúc đầu mọi người còn mang khẩu trang, nhưng vì dự tiệc, tháo face mask ra để ăn uống, lúc ra về chỉ có một vài người còn có khẩu trang trên mặt  


Một trong những người khách dự tiệc cưới làm việc ở nhà tù của York County ở Alfred, Maine, đưa đến hậu quả có thêm 72 nạn nhân mới nhiễm COVID-19, trong số đó là 46 tù nhân, 19 nhân viên nhà tù và 7 thân nhân của của họ.

Tưởng cũng nên biết nhà tù cách nơi tổ chức tiệc cưới hơn 220 miles (tương đương 354km), và cuộc bùng phát dịch bệnh ở nhà tù xảy ra vào ngày 21 tháng 8, đúng hai tuần sau ngày đám cưới 


Một người khách khác dự tiệc cưới đem mầm bệnh về nhà, truyền qua cho một thân nhân đang làm việc ở trung tân dưỡng bệnh Maplecrest Rehabilitation & Living Center thuộc thành phố Madison, Maine;  tạo thêm  16 nạn nhân mới của đại dịch cúm Tàu . 


Buồn hơn hết là cụ bà Theresa Dentremont, 83 tuổi, mặc dù không đến dự đám cưới, không hề ra khỏi nhà từ khi có lệnh cấm túc vào giữa tháng 3 năm nay, nhưng bị một người cháu đi dự đám cưới, mang theo Coronavirus về nhà, xâm nhập vào thân thể và chấm dứt cuộc đời của cụ một cách nhanh chóng.


Giải thích về "dây chuyền" tai hại, chết người này, Bác sĩ Giám đốc CDC của tiểu bang Maine đã cho biết:

"Covid-19 là như thế , bạn mở một ống kim tuyến ở Millinocket, trong vòng hai tuần, bạn thấy những hạt kim tuyến đó xuất hiện ở một nhà tù ở York. Một mức độ lan lan truyền nhanh chóng, âm thầm và rất hiệu quả".


Cô dâu chú rể, và nơi tổ chức tiệc cưới còn bị phạt một số tiền lớn vì vi phạm luật lệ thời COVID-19 của tiểu bang, mời đến 62 khách, trong khi Maine chỉ cho phép tối đa  50 người được tụ họp.


Nếu nhận được một lời mời tham dự tiệc tùng dù chỉ có 10 người, trong lúc chưa có vaccine, chắc chắn câu trả lời của chúng tôi rất Mỹ "thank you for thinking of me, but the answer is no, a big no no" 

   

Chủ Nhật 6  tháng 9


Leslie Bailey đã ở trong nghề dạy học hơn 16 năm, và đang bước vào năm thứ bảy ở trường Legacy Elementary School thuộc thành phố Bossier, Louisiana. Đây là một trường Tiểu học đặc biệt, đa số các em học sinh bị khiếm khuyết về thính giác, không thể nghe được như người bình thường.

Vì không thể nghe, học trò của Leslie được  rất giỏi trong việc "đọc" lời nói từ chuyển động của hai bờ môi của người đối diện.


Đại dịch xảy ra, tất cả mọi người phải mang face mask. Các em học sinh bắt đầu niên khóa 2020-2021 với chiếc khẩu trang che kín nửa khuôn mặt. Học trò của Leslie không thể tiếp thu được lời giảng, không hiểu người đối diện muốn nói gì nếu các em không đọc được sự chuyển động trên môi của họ.


Cô giáo yêu nghề, yêu học trò, ngồi cặm cụi may những chiếc khẩu trang có phần che miệng trong suốt để giúp các em không bị cô lập bởi đời sống trong thời đại dịch.

Dù học qua màn hình online từ nhà, hay học ngay trong lớp, các em đều phải đọc được bờ môi của thầy cô giáo. Nên những chiếc khẩu trang home made của Mrs. Bailey được học trò đón nhận với hạnh phúc lớn lao .


Một trong những học trò của Leslie là Baleigh Berry, 9 tuổi, rất vui vì em và các bạn trong lớp được phát một cái khẩu trang có "clear vinyl window" để người khác có thể thấy những di động của hai bờ môi, không có trở ngại trong việc học hành, giao tiếp.


blankblank

Courtesy of Shena Berry (Baleigh’s Mom) and abcnews/GMA


Khi Mẹ của Baleigh đón con từ trường , sau ngày đầu tiên của niên học mới, bà thấy nụ cười hạnh phúc, cùng ánh mắt rạng rỡ của cô bé sau chiếc khẩu trang đặc biệt dành cho người khiếm thính. Niềm vui của người Mẹ còn cao hơn cả niềm vui của cô giáo và học trò cộng lại.


Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.


Nguyễn Trần Diệu Hương

Đầu tháng 9/2020

(Như một viên đá gởi từ Santa Clara qua Cypress cho chị  VQTT Vi- NQK 10)


Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Buổi sáng, bầu trời trong xanh, khi mặt trời bắt đầu trải những tia nắng màu mật ong lấp lánh trên những phiến đá cẩm thạch còn ướt sương đêm; ngôi đền Parthenon, khu di tích cổ Acropolis, thành phố Athens, Hy Lạp, với mấy hàng cột đá đứng im lìm mang một vẻ trầm tư u mặc. Dường như thời gian chỉ tạm dừng để người lữ khách thơ thẩn bước chân ngắm nhìn, đắm chìm, và lắng nghe câu chuyện thần thoại của phế tích vang vọng về từ hằng ngàn năm trước.
Nhóm cựu nhân viên Phòng Thương Vụ Úc người Việt đang sống ở Sài Gòn, Hà Nội, Úc, Mỹ, Canada email cho nhau về sự ra đi của cựu tổng giám đốc Austrade vùng Đông Bắc Á, cùng hồi tưởng về một “ông xếp lớn” người Úc dễ thương, gần gũi, với tình yêu đặc biệt dành cho đất nước và con người Việt Nam.
Theo số liệu của Cục Thống kê Dân số Hoa Kỳ, năm 1990 có 1.000 người Việt ở St. Petersburg và 600 ở Tampa. Đến nay con số lên đến 21.000 cho toàn vùng Vịnh Tampa, gồm các thành phố Pinellas Park, St. Petersburg, Tampa, Largo, Clearwater. Một số làm việc cho các hãng xưởng, nhiều người làm móng tay. Có người đi câu, lưới cá về bán hay buôn bán rau trái.
Dù chưa đến tuổi nghỉ hưu, nhưng con cái đã lớn, tài chánh gia đình không còn là nỗi lo, Nàng quyết định đi làm volunteer tại một Nhà Già (Retirement Home). Lúc đầu, nàng muốn làm chỗ Nhà Già dành cho người Việt để Nàng được trò chuyện lắng nghe tâm tình của những “cư dân”, nhưng nơi đó khá xa, ông xã khuyên nàng chọn làm chỗ gần nhà, chỉ có 3 blocks đường đi bộ, người Tây họ cũng có những nỗi lòng, những câu chuyện đời để cần người chia sẻ.
“Ngày nào em cũng nhắc mà anh cứ quên hoài. Rán uống thuốc cho mau hết bịnh,” cô chưa kịp dứt lời thì một tiếng sủa bung ra cùng lúc với cái gạt tay hung hãn, “Hết cái con mẹ cô ấy!” Ly nước tay này, lọ thuốc tay kia cùng lúc bật khỏi tay cô, văng xuống nền xi măng, ném ra một mảng âm thanh chát chúa. Cái ly vỡ tan. Nước văng tung tóe, những mảnh thủy tinh văng khắp chung quanh, vạch những tia màu lấp lánh. Không dám nhìn vào hai con mắt đỏ lửa, cô cúi đầu dán mắt vào vũng nước loang loáng, vào những viên thuốc vung vãi trên nền nhà. Những viên thuốc đủ màu làm cô hoa mắt (viên màu vàng trị đau, viên màu đỏ an thần, viên màu nâu dỗ giấc ngủ, cô nhớ rõ như thế...) Một viên màu đỏ lăn tới chân cô.
Tôi định cư tại San Diego đã ngoài bốn mươi năm qua. Vùng đất hiếm hoi khó có nơi nào sánh được: bởi chỉ nội trong một ngày lái xe quanh quẩn, người ta có thể đi từ biển lên núi, từ rừng xanh đến sa mạc, thưởng ngoạn đủ đầy hương sắc của đất trời. Sáng sớm thong dong bên vịnh Mission, mặt nước yên như tờ, hàng cọ in bóng trên nền sương mỏng. Trưa ghé Julian, nhâm nhi ly cà phê hay lát bánh táo giữa tiết trời lành lạnh và màu xanh thăm thẳm của rừng thông. Chiều về, con đường tới Borrego mở ra vùng sa mạc hoang vu, xương rồng rải rác trên nền đá đỏ. Suốt dọc hành trình đâu đó hiện ra vườn cam, vườn bơ, đồng nho trĩu quả giữa thung lũng nắng chan hòa. Cảnh vật thay đổi không ngừng, khi mộc mạc, lúc rực rỡ, nhưng vẫn hài hòa như một bản nhạc êm dịu của đất trời. Mỗi lần lái xe ngang qua, tôi cảm thấy mình như được nối lại với nhịp sống của đất, và lòng bỗng nhẹ nhàng lạ thường.
Nhà kho Walmart ở ngoại ô Dallas chiều 24 tháng 12 lạnh như cái tủ đông bị quên đóng cửa. Đèn neon trên trần sáng trắng, lâu lâu chớp một cái như mệt mỏi. Mùi nhựa mới, mùi carton ẩm và tí mùi dầu máy trộn lại với nhau, cảm thấy nghèn nghẹn như cổ họng khi nuốt tin xấu. Tôi đứng giữa hai dãy kệ cao ngất, tay cầm clipboard, tay kia nhét sâu trong túi áo khoác xanh có logo Walmart. Đồng hồ trên tay: 5:17 PM. Giáng Sinh, Walmart đóng cửa sớm lúc 6 giờ. Nếu rời đúng giờ, chạy bốn tiếng, trừ chút kẹt xe, tôi sẽ về đến Houston khoảng mười, mười rưỡi. Trễ, nhưng vẫn còn kịp thấy tụi nhỏ mở quà.
Khi những ngày tháng cuối của một năm đang dần hết, chúng ta thường có lúc bồi hồi nhớ về cố hương, về mảnh đất chôn nhau cắt rốn, hoặc nơi đã in dấu nhiều kỷ niệm đã qua trong đời. Và tôi cũng vậy, xin được nhớ về Gò Vấp, nơi có địa danh Xóm Mới, vùng ngoại ô không xa Sài Gòn, được nhiều người biết đến như vùng đất với nhiều dân Bắc kỳ di cư, nổi tiếng là khu Xóm Đạo, đã từng là nơi sản xuất pháo cùng với món thịt cầy (mộc tồn) lừng danh.
Ông từ người Papua New Guinea đón cha xứ mới người Việt Nam trước cổng nhà xứ. Dáng người ông từ khoảng chừng 30, khuôn mặt PNG nâu nâu đậm nét đăm chiêu, ánh mắt ẩn hiện nét hồi tưởng. Khi nhìn thấy cha xứ mới đang kiên nhẫn đứng đợi dưới mái hiên nhà xứ, nụ cười xuất hiện trên môi ông từ để lộ hàm răng trắng đều thường thấy nơi người bản xứ. Nhưng nụ cười ấy vụt tắt khi ông mở cửa, mời cha xứ lên xe. Ông từ nhanh chóng quay về lại trạng thái khô khốc khi chiếc xe cũ lăn bánh nhọc nhằn trên con đường đá sỏi gập ghềnh. Sau vài câu trao đổi xã giao ngắn gọn, ông từ lại chìm vào trạng thái im lặng. Thời gian trôi qua, năm phút rồi mà vẫn không ai nói thêm một lời nào. Cuối cùng cha xứ lên tiếng,
Giáo Sư Dương Ngọc Sum, với tôi, là hình ảnh tiêu biểu, đáng kính từ nhân cách, hiếu học, luôn luôn cởi mở, tính tình hòa nhã, thân thiện với mọi người. Ông định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O 3 vào tháng 7 năm 1990 (trước tôi một tháng, H.O 4) và cũng trải qua những giai đoạn thăng trầm trong tháng ngày tị nạn. Nhân dịp kỷ niệm Lễ Thượng Thọ 90 tuổi của GS Dương Ngọc Sum, nhà giáo và nhà văn, nhà thơ Dương Tử, viết những dòng về ông
Mấy chị em tôi chia nhau mua nhiều loại báo: Làng Văn, Thế Kỷ 21, Văn, Văn Học… chuyền tay nhau đọc. Tôi “quen” Thế Kỷ 21 đã lâu, nhưng chỉ là quan hệ... đơn phương. Vào những năm 90 của thế kỷ trước, tôi gởi bài đến tờ báo Măng Non, sau này đổi thành Văn Nghệ Trẻ của nhà văn Ngô Nguyên Dũng ở Tây Đức. Mãi năm 2003, tôi mon men vượt đại dương, tìm đến Làng Văn Canada. Được thời gian ngắn, anh Ngô Nguyên Dũng cho biết, báo Làng Văn phải đình bản, vì những khó khăn về tài chánh. Duyên văn nghệ của tôi với Làng Văn chưa kịp “bén” đã chấm dứt. Nghe chị Hoàng Nga “mách nhỏ”, tôi gởi bài đến Văn Học. Có lẽ địa chỉ hotmail của tôi bị nhầm là thư rác, junkmail, điện thư bị trả lại với lý do không giao thư được. Tôi vẫn tiếp tục viết, xếp trong “tủ”, lâu lâu đem ra đọc. Mỗi lần đọc, dặm thêm chút “mắm muối”.
Tôi học được cụm động từ “đi lăng quăng” của bố Sỹ vào những ngày còn học tiểu học. Sau giờ tan trường hay vào cuối tuần, thỉnh thoảng bố lại hỏi mấy thằng con trai: “Có đi lăng quăng không?” Dĩ nhiên là có rồi! Ngồi ở thùng xe phía sau chiếc Daihatsu, chúng tôi theo bố đi giao sách ở những tiệm sách, sạp báo ở trung tâm Sài Gòn. Cũng có khi chỉ là ra một công viên, chúng tôi được chạy nhảy, trong khi bố ngồi trên xe viết lách. Không rõ có bao nhiêu tác phẩm của Doãn Quốc Sỹ được viết trong hoàn cảnh này. Rồi cụm từ “đi lăng quăng” trở lại sau gần một nửa thế kỷ. Ở căn nhà Lampson thành phố Garden Grove, mỗi chiều tôi đi làm về ghé qua, bố đã ngồi đợi trước cửa. Thấy tôi đến, bố hỏi ngay: “Có đi lăng quăng không?” Thế là hai bố con bắt đầu hành trình “lăng quăng” đúng nghĩa, qua những khu dân cư ở gần nhà. Đi không có phải là để đến một nơi chốn nào đó. Đi chỉ để mà đi, để hai bố con có thì giờ ngồi bên nhau trò chuyện. 50 năm trước, bố chở con đi; 50 năm sau đổi ngược lại.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.