Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Dáng Ai Trên Đồi Hoang

05/02/201909:31:00(Xem: 1647)

Khi tạm biệt Tiểu Mễ, tôi đứng nghiêm trước mặt nàng, với tư thế như một người lính, tôi đưa tay lên trán chào nàng. 

- Thôi mình tạm chia tay em nhé! Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau trong một ngày rất gần đây.
- Em cũng tin là như vậy!
Tôi ngẩn người nhìn chiếc GMC từ từ lăn bánh. Một cụm khói đen cuồn cuộn để lại. Tôi nhìn theo dáng nàng đang đưa tay vẫy chào. Xe chạy về hướng Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn. Chiều dần tắt nắng. Xe chở tôi tiếp tục chạy xuyên qua vài cánh rừng thưa rồi dừng lại dưới một ngọn đồi. Tôi lững thững leo lên triền dốc đứng, nơi Đại Đội 151 Biệt Lập đang phòng thủ. Tôi về đây để thay thế cho Trung Úy An, Đại Đội Trưởng vừa bị thương nặng trong đợt pháo kích của địch quân.
Sau một vài lời xã giao thân mật, tôi đặt chiếc ba lô cá nhân xuống nền lô cốt và yêu cầu thiếu úy Đại Đội Phó hướng dẫn tôi đi một vòng tiền đồn để quan sát hệ thống phòng thủ.
Tôi hỏi:
- Quân số hiện hữu bao nhiêu?
- Dạ, 87.
- Vũ khí?
- Dạ, đầy đủ!
- Đạn dược?
- Một cấp số rưỡi.
Sau một vòng quan sát, tôi thấy hệ thống phòng thủ rất kiên cố. Tiền đồn được thiết lập trên một điểm quân sự khá trọng yếu. Hệ thống phòng thủ do công binh Sư Đoàn xây dựng trên một diện tích khá rộng, với hình tam giác mà mỗi góc có một lô cốt nửa chìm nửa nổi. Chính giữa là một lô cốt chỉ huy cao hơn ba lô cốt kia với tầm quan sát rộng lớn, có thể dễ dàng quan sát chung quanh khu vực.
Đêm hôm đó, tôi cho lệnh báo động giả và cùng thiếu úy Đại Đội Phó đi quan sát để làm quen với anh em binh sĩ trong đại đội.
Tôi hỏi từng người, từng tiểu đội, từng tổ, anh em đều hiểu rõ nhiệm vụ, xạ trường và hệ thống liên lạc khi bị địch tấn công. Mọi việc rất tốt đẹp.
Đêm đầu tiên, tôi không thể nào ngủ được vì chỗ lạ, nên trằn trọc mãi...
Nhớ lại chiều hôm ấy:
... Tôi đang đứng trong sân hậu cứ Trung Đoàn để chờ xe. Một chiếc GMC thắng vội gần chỗ tôi đang đứng. Có tiếng người tài xế vang lên:
- Trung Úy! Lên xe này. Đoàn xe hộ tống sắp chạy rồi đó, trung úy!
Tôi mở cửa xe. Một thiếu nữ đã ngồi sẵn trên buồng lái. Cô hơi nép mình về phía tài xế để nhường chỗ cho tôi bước lên.
Xe chạy được một khoảng xa, tôi quay qua ngập ngừng hỏi thiếu nữ ngồi bên cạnh:
- Cô cũng ra Trung Đoàn...?
- Dạ.
Tôi ngạc nhiên, hỏi.
- Cô là Sĩ Quan Nữ Quân Nhân?
- Dạ vâng.
- Cô hết phép rồi trở lại Trung Đoàn... hả?
- Không! Em về Sư Đoàn công tác... có tí việc.
Xe nổ máy inh ỏi, nên tôi hỏi hơi lớn giọng:


- Xin cô cho biết tên và cấp bậc để mình dễ nói chuyện hơn.
- Nàng cười nhẹ:
- Trung Úy chưa cho em biết tên mà...
Tôi nghiêng người chỉ tên tôi dưới nắp áo trận.
- À! Em nghe Trung Đoàn thường nhắc đến tên anh.
- Tôi hỏi: Thật vậy sao?
Nàng không nói. Chỉ gật đầu.
Một chập lâu sau, tôi thấy nàng im lặng, nên hỏi lại:
- Cô tên gì...?
- Em Trung Úy Tiểu Mễ. Sĩ Quan Tâm Lý Chiến của Sư Đoàn. Em được biệt phái về Trung Đoàn trong thời gian chiến dịch này.
- Tôi mỉm cười: - Cho phép tôi được chào Trung Úy Nữ Quân Nhân nhé.
Nàng mỉm cười.
Tôi hỏi: - Sao không mặc quân phục?
Nàng giải thích:
- Có những đoạn đường em phải đi bằng xe Lam để đến được Sư Đoàn, nên em phải mặc như vầy. Tiểu Mễ vừa nói vừa chỉ vào áo quần nàng đang mặc, có ý phân trần.
Trong chiếc áo sơ mi, ngực Tiểu Mễ no tròn, từng nhịp theo hơi thở phập phồng, quyến rũ.
Bỗng nhiên Tiểu Mễ hỏi tôi:
- Anh có biết Trung Tá Tiểu Thịnh không?
Tôi đáp: Có chứ.
- Ai vậy? Tôi hỏi:
- Anh cả của em đó.
Tôi đáp:
- Một cấp chỉ huy mà anh em chúng tôi, ai ai cũng mến phục. Trung Tá Tiểu Thịnh vừa khôn ngoan vừa dũng cảm. Trong các kế hoạch hành quân của ông, đã gieo cho địch quân khiếp sợ...
- Nhưng...
Tôi ngập ngừng rồi hỏi tiếp:
- Trung Tá Tiểu Thịnh là Pháp Lai? Còn Tiểu Mễ?
Nàng giải thích:
- Ba tôi là người Pháp, chủ đồn điền cao su. Thân phụ tôi bị Việt Cộng sát hại vì không đóng thuế đủ cho chúng. Nhưng chính Mẹ tôi cũng không biết đóng thuế bao nhiêu mới gọi là đủ...
- Mẹ tôi có hai dòng máu... Kinh... và Nùng, gốc Thượng Du Bắc Việt. Nàng nhìn tôi, bẽn lẽn....Nên Tiểu Mễ cũng lai Pháp như anh Tiểu Thịnh. Tên Pháp của Tiểu Mễ là Jenn.
- Tôi hỏi: Tiểu Mễ có khi nào đến tận các đồn hẻo lánh để ủy lạo anh em binh sĩ không?
- Có chứ! Đó là nhiệm vụ chính của em mà!
Nàng nói tiếp: - Tiểu Mễ phụ trách tinh thần của anh em quân nhân trong Sư Đoàn mà! Nàng giải thích thêm: - Thường thường sau một lần chạm súng với địch, Sư Đoàn thường ra lệnh cho chúng em có mặt tại tiền tuyến để ủy lạo tinh thần anh em.
Chuyện trò đến đây, thì xe ngừng dưới chân đồi. Tôi và Tiểu Mễ chia tay nhau trong thấp thỏm sẽ tìm lại nhau.
Từ giã nàng, tôi tiếp tục ngồi trên xe GMC để đi về hướng tiền đồn quan sát.
Khi chia tay, tôi nhìn nàng thật lâu và niềm hy vọng gặp lại Tiểu Mễ càng mãnh liệt hơn.
Tình hình quân sự tạm yên ắng. Tuy nhiên địch cũng thường xuyên pháo kích, quấy rối tiền đồn....
Duy Xuyên, Tacoma

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
Một cách tổng quát, mục đích của nền giáo dục là đào tạo con người tương lai cho đất nước. Khi đã xác định được mục đích đào tạo con người như thế nào, thì tất cả những phương tiện liên hệ cần thiết được xử dụng để đạt được mục đích đã nêu ra. Cụ thể là nội dung giáo dục, phương pháp giảng dạy, sách giáo khoa, thành phần giáo chức, học cụ, thời khóa biểu ghi số ngày, giờ cho những môn học. Chế độ chính trị nào thì có triết lý giáo dục của nó.
Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi nhiều. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?
Thiên tai là vấn đề khoa học chứ không phải câu chuyện chính trị nên cần giải quyết bằng khoa học cùng các chính sách mang tính khoa học và chiến lược. Nó không thể biến mất nhờ những lời nói dối hay đổ lỗi cho nhau. Nếu Texas không học bài học này thì đợt lạnh dài ngày hơn trong lần tới sẽ là một đại họa cho chính những người dân tiểu bang này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.