Hôm nay,  

Marjorie Taylor Greene: Cơn Địa Chấn Trong Ngôi Nhà MAGA

16/11/202514:25:00(Xem: 1209)

Hình VB (12)
Marjorie Taylor Greene, giữa cơn giằng co chính trị, nói bà muốn “buông dao”.  Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”.  Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — gọi Greene là “kẻ phản bội”, rồi “nỗi nhục”.


Marjorie Taylor Greene hôm Chủ Nhật làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.

Câu chuyện khởi sự bằng một loạt thông điệp Trump đăng cuối tuần. Một ngày ông tuyên bố rút ủng hộ dành cho bà. Ngày hôm sau, ông gọi Greene là “kẻ phản bội”, rồi “nỗi nhục”. Ngôn ngữ như thế từng được ông dùng cho các đối thủ khác. Lần này, người nhận là một trong những người đã góp phần dựng nên đài tưởng niệm cho ông trong lòng phong trào MAGA.

Greene nói những lời ấy khiến bà bị dọa giết. Khi CNN hỏi vì sao trước đây bà im lặng khi Trump công kích người khác, bà đáp: “Đó là câu phê bình công bằng.” Câu trả lời ấy — hiếm và trần trụi — nói nhiều hơn hàng chục bài diễn văn hòa giải.

Nguyên nhân của cơn lún đất này nằm gọn trong ba chữ: hồ sơ Epstein. Hạ viện đang chuẩn bị biểu quyết việc công bố hàng ngàn trang tài liệu thu giữ từ các cuộc điều tra Jeffrey Epstein. Tất cả phía Dân Chủ và bốn dân biểu Cộng Hòa, trong đó có Greene, đã ký để ép vấn đề ra sàn. Tòa Bạch Ốc và Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson thì dùng mọi cách để ngăn lại.

Greene nói bà đứng về phía các nạn nhân và muốn minh bạch. Bà cũng nhấn mạnh bà không tin Trump có dính líu gì. Điểm thú vị nằm ở chỗ: bà không cần tin. Bà chỉ cần ký vào thủ tục để hồ sơ lên sàn — và điều đó cũng đủ cắt đứt sợi dây giữa bà và Tổng thống.

Phản ứng từ Trump không chỉ xoay quanh hồ sơ Epstein. Ông còn khó chịu khi Greene chỉ trích việc ông bênh vực chương trình visa H-1B. Trong một cuộc phỏng vấn trên Fox News, Trump nói nước Mỹ “cần tài năng nước ngoài”. Greene đáp ngay: “Đó không phải lập trường America First.” Bà nói thêm: “Tôi muốn chiếc Air Force One nằm yên một chỗ.” Những câu ấy, nếu đến từ một người khác, đã bị MAGA thiêu rụi. Nhưng đến từ Greene, chúng kể một điều: đường nứt trong ngôi nhà MAGA không còn là vết rạn. Nó đang mở rộng.


Trong lúc bà bị Tổng thống gọi là “Wacky”, đảng Cộng Hòa địa phương vẫn đứng sau lưng bà. Họ nói Greene “đại diện cho Tây Bắc Georgia, không phải cho cả nước”. Một cách nói khác: khi Washington nổi bão, người ta trở về điểm khởi thủy — cử tri trong khu vực, không phải quyền lực ở trung ương.

Thomas Massie, người cùng ký thủ tục công bố hồ sơ, nói một câu đáng ghi: “Năm 2030, ông ấy sẽ không còn là Tổng thống, còn lá phiếu bảo vệ ấu dâm thì còn mãi.” Cách nói ấy thẳng thừng. Và nó mở ra một khoảng trống lớn: bao nhiêu người trong Quốc hội sợ Trump, và bao nhiêu người sợ lịch sử?

Greene, giữa cơn giằng co này, nói bà muốn “buông dao trong chính trị”. Nhưng người ta vẫn nhớ bà từng chụp hình với khẩu súng chĩa vào các đối thủ trong Quốc hội. Nhớ cả những năm bà cổ vũ QAnon, phủ nhận 11 tháng 9, hay tung tin nhảm về Obama và gia đình Clinton. Giờ bà nói đã suy nghĩ nhiều từ khi Charlie Kirk bị bắn chết. Lời nói ấy không xóa được quá khứ, nhưng phơi ra một hiện tượng quen thuộc ở Washington: sự ăn năn thường nảy nở ngay sau khi mặt đất dưới chân bắt đầu rung.

Trump, như thường lệ, phủ nhận mọi dính dáng với Epstein. Ông nói đó chỉ là “xã giao ở Palm Beach” từ mấy chục năm trước. Nhưng câu chuyện giờ không còn xoay quanh ông biết Epstein thế nào. Nó xoay quanh câu hỏi khác: tại sao việc công bố hồ sơ lại trở thành lằn ranh cưỡng bách lòng trung thành?

Nhìn vào Greene hôm nay — vừa nhận lỗi, vừa phản đòn, vừa đứng tách Trump, vừa nói không chống ông — người ta không thấy một cuộc “đổi lòng”. Người ta chỉ thấy bản chất cố hữu của quyền lực: ai đứng gần ánh sáng thì cũng đứng gần lửa. Và khi lửa đổi hướng, người ta đổi giọng.

Washington không lạ gì những màn quay lưng. Điều lạ là lần này nó xảy ra ngay trong tâm của phong trào từng tự hào là “không bao giờ phản bội nhau”.

Chuyện của Greene không phải chuyện của một cá nhân. Nó là thước đo mới của MAGA: ai muốn sống còn, phải chọn giữa lòng trung thành với một người, hay sự minh bạch với một hồ sơ.

Và không có gì nói rõ hơn về thời chính trị này bằng câu ấy. Không cần phóng đại. Không cần ví von. Chỉ cần nhìn vào thực tế: trong một mùa gãy vỡ, người nào cũng nói mình đứng về phía sự thật — và mỗi người lại đang nói về một sự thật khác.

Nina H.B. Lê

Tham khảo: Fox News and NPR News.

Ý kiến bạn đọc
20/11/202506:04:18
Khách
Tôi ủng hộ quan điễm của Marjorie Taylor Greene.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
19/12/202500:00:00
Những diễn biến gần đây trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump đã đặt ra nhiều vấn đề về tương lai của mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương. Việc công bố Chiến lược An ninh Quốc gia mới (National Security Strategy of the USA, NSS) — một tài liệu chính thức tái xác lập định hướng chiến lược của Washington — cho thấy sự thay đổi đáng kể về cách Hoa Kỳ nhìn nhận vai trò của châu Âu, vốn được xem là đồng minh thân cận trong suốt lịch sử hiện đại.
19/12/202500:00:00
Donald Trump không phải hạng người mê sách vở, nhưng lần này ông lại tìm được một hình ảnh rất “văn vẻ”: ông khoe sẽ mừng 250 năm ngày lập quốc bằng một… trận đấu võ ngay trên bãi cỏ Tòa Bạch Ốc. Năm tới, nước Mỹ dĩ nhiên sẽ có diễn hành, pháo bông, huy chương kỷ niệm. Nhưng cái lồng sắt bát giác dựng ở bãi cỏ phía nam và những tay võ sĩ của giải UFC lăn xả trong ấy mới đúng là tranh vẽ tình trạng xã hội Hoa Kỳ, khi soi qua lăng kính chính trị, trong năm thứ hai nhiệm kỳ hai của ông Trump. Chỉ khác một điều: UFC, trái với chính trường Mỹ, vẫn còn giữ ít nhiều lễ độ, cấm chửi rủa và cấm đánh vào hạ bộ.
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
11/12/202511:51:00
LTS: Một bản tin quốc tế hôm nay đề cập việc Donald Trump Jr. âm thầm khâm phục Andrew Tate, nhân vật mang nhiều tai tiếng về hiếp dâm và buôn người. Điều này phản chiếu thực trạng của thời đại: chính trị và danh vọng hiện phụ thuộc vào thanh thế hơn là giá trị đạo đức. Xã hội nào tôn thờ kẻ khinh miệt phụ nữ và xem quyền lực như món hàng trao đổi, xã hội ấy đã bắt đầu lạc hướng. Dưới đây là tóm lược bài viết của Megan Twohey và Isabella Kwai đăng trên tờ New York Times ngày 10 tháng 11, để bạn đọc tự xét đoán.
04/12/202518:14:00
Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.
01/12/202510:15:00
Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.