Marjorie Taylor Greene hôm Chủ Nhật làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.
Câu chuyện khởi sự bằng một loạt thông điệp Trump đăng cuối tuần. Một ngày ông tuyên bố rút ủng hộ dành cho bà. Ngày hôm sau, ông gọi Greene là “kẻ phản bội”, rồi “nỗi nhục”. Ngôn ngữ như thế từng được ông dùng cho các đối thủ khác. Lần này, người nhận là một trong những người đã góp phần dựng nên đài tưởng niệm cho ông trong lòng phong trào MAGA.
Greene nói những lời ấy khiến bà bị dọa giết. Khi CNN hỏi vì sao trước đây bà im lặng khi Trump công kích người khác, bà đáp: “Đó là câu phê bình công bằng.” Câu trả lời ấy — hiếm và trần trụi — nói nhiều hơn hàng chục bài diễn văn hòa giải.
Nguyên nhân của cơn lún đất này nằm gọn trong ba chữ: hồ sơ Epstein. Hạ viện đang chuẩn bị biểu quyết việc công bố hàng ngàn trang tài liệu thu giữ từ các cuộc điều tra Jeffrey Epstein. Tất cả phía Dân Chủ và bốn dân biểu Cộng Hòa, trong đó có Greene, đã ký để ép vấn đề ra sàn. Tòa Bạch Ốc và Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson thì dùng mọi cách để ngăn lại.
Greene nói bà đứng về phía các nạn nhân và muốn minh bạch. Bà cũng nhấn mạnh bà không tin Trump có dính líu gì. Điểm thú vị nằm ở chỗ: bà không cần tin. Bà chỉ cần ký vào thủ tục để hồ sơ lên sàn — và điều đó cũng đủ cắt đứt sợi dây giữa bà và Tổng thống.
Phản ứng từ Trump không chỉ xoay quanh hồ sơ Epstein. Ông còn khó chịu khi Greene chỉ trích việc ông bênh vực chương trình visa H-1B. Trong một cuộc phỏng vấn trên Fox News, Trump nói nước Mỹ “cần tài năng nước ngoài”. Greene đáp ngay: “Đó không phải lập trường America First.” Bà nói thêm: “Tôi muốn chiếc Air Force One nằm yên một chỗ.” Những câu ấy, nếu đến từ một người khác, đã bị MAGA thiêu rụi. Nhưng đến từ Greene, chúng kể một điều: đường nứt trong ngôi nhà MAGA không còn là vết rạn. Nó đang mở rộng.
Trong lúc bà bị Tổng thống gọi là “Wacky”, đảng Cộng Hòa địa phương vẫn đứng sau lưng bà. Họ nói Greene “đại diện cho Tây Bắc Georgia, không phải cho cả nước”. Một cách nói khác: khi Washington nổi bão, người ta trở về điểm khởi thủy — cử tri trong khu vực, không phải quyền lực ở trung ương.
Thomas Massie, người cùng ký thủ tục công bố hồ sơ, nói một câu đáng ghi: “Năm 2030, ông ấy sẽ không còn là Tổng thống, còn lá phiếu bảo vệ ấu dâm thì còn mãi.” Cách nói ấy thẳng thừng. Và nó mở ra một khoảng trống lớn: bao nhiêu người trong Quốc hội sợ Trump, và bao nhiêu người sợ lịch sử?
Greene, giữa cơn giằng co này, nói bà muốn “buông dao trong chính trị”. Nhưng người ta vẫn nhớ bà từng chụp hình với khẩu súng chĩa vào các đối thủ trong Quốc hội. Nhớ cả những năm bà cổ vũ QAnon, phủ nhận 11 tháng 9, hay tung tin nhảm về Obama và gia đình Clinton. Giờ bà nói đã suy nghĩ nhiều từ khi Charlie Kirk bị bắn chết. Lời nói ấy không xóa được quá khứ, nhưng phơi ra một hiện tượng quen thuộc ở Washington: sự ăn năn thường nảy nở ngay sau khi mặt đất dưới chân bắt đầu rung.
Trump, như thường lệ, phủ nhận mọi dính dáng với Epstein. Ông nói đó chỉ là “xã giao ở Palm Beach” từ mấy chục năm trước. Nhưng câu chuyện giờ không còn xoay quanh ông biết Epstein thế nào. Nó xoay quanh câu hỏi khác: tại sao việc công bố hồ sơ lại trở thành lằn ranh cưỡng bách lòng trung thành?
Nhìn vào Greene hôm nay — vừa nhận lỗi, vừa phản đòn, vừa đứng tách Trump, vừa nói không chống ông — người ta không thấy một cuộc “đổi lòng”. Người ta chỉ thấy bản chất cố hữu của quyền lực: ai đứng gần ánh sáng thì cũng đứng gần lửa. Và khi lửa đổi hướng, người ta đổi giọng.
Washington không lạ gì những màn quay lưng. Điều lạ là lần này nó xảy ra ngay trong tâm của phong trào từng tự hào là “không bao giờ phản bội nhau”.
Chuyện của Greene không phải chuyện của một cá nhân. Nó là thước đo mới của MAGA: ai muốn sống còn, phải chọn giữa lòng trung thành với một người, hay sự minh bạch với một hồ sơ.
Và không có gì nói rõ hơn về thời chính trị này bằng câu ấy. Không cần phóng đại. Không cần ví von. Chỉ cần nhìn vào thực tế: trong một mùa gãy vỡ, người nào cũng nói mình đứng về phía sự thật — và mỗi người lại đang nói về một sự thật khác.
Nina H.B. Lê
Tham khảo: Fox News and NPR News.


