Hôm nay,  

Trong Lúc Nước Mỹ Phân Hóa Nghiêm Trọng, Liên Minh Miền Nam Đội Mồ Sống Dậy?

04/12/202518:14:00(Xem: 324)

Maryland_Sons_of_Confederate_Veterans_color_guard_05_-_Confederate_Memorial_Day_-_Arlington_National_Cemetery_-_2014_Cap

 

Các yếu tố của hệ tư tưởng Liên Minh Miền Nam vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay, chủ yếu dưới hình thức các Phong Trào Tân Liên Minh Miền Nam.

 

oo0oo

  

MỘT THÀNH PHỐ, MỘT DÂN TỘC, HAI THẾ GIỚI RIÊNG BIỆT.

 

Trong tuần vừa qua, nhân dịp nghỉ Lễ Tạ Ơn, tôi đến viếng thăm Petersburg, ở miền nam của Virginia. Thành phố này đã chứng kiến một trận đánh ác liệt, đẫm máu, kéo dài 292 ngày từ 15-6-1864 đến 3-4-1865 và đã giúp kết thúc cuộc nội chiến Hoa Kỳ. Một điều thú vị được sống ở Virginia là nơi đây đầy rẫy những di tích lịch sử.

 

Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.  Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.

 

Muốn học lịch sử Hoa Kỳ thì có ba sự kiện ưu tiên tôi cần nghiên cứu. Đó là cuộc cách mạng chống đế quốc Anh dành độc lập 1775-1783, cuộc nội chiến Hoa Kỳ 1861-1965, và cuộc đấu tranh đòi dân quyền và công bình xã hội trong hai thập niên 1950 và 1960.

 

Ngay trong thành phố Petersburg có hai nghĩa trang: Blandford Cemetery dành cho quân nhân thuộc Liên Minh Hoa Kỳ (Confederate States of America – CSA), thường gọi tắt là Liên Minh Miền Nam, và Poplar Grove National Cemetery dành cho Liên Bang Hoa Kỳ (United States of America – USA), thường gọi tắt là Liên Bang (Union). Một thành phố, một dân tộc, nhưng hai thế giới riêng biệt.

 

Nghĩa trang Blandford là một phần của Nhà thờ Blandford đã được sử dụng làm nơi chôn cất từ ​​đầu thế kỷ 18. Nhà thờ Blandford được xây cất vào 1735 và từng được biến thành bệnh viện trong Liên Minh Miền Nam trong thời nội chiến. Vào đầu thế kỷ 20, Nhà Thờ Blandford trở thành Confederate Memorial Chapel.

 

Hiện nay Blandford Chuch giúp trông coi nghĩa trang tư nhân này. Liên Minh Miền Nam đã dùng nghĩa trang Blandford để chôn binh sĩ tử trận trong cuộc nội chiến. Một số ngôi mộ tập thể chứa hài cốt của khoảng 30,000 binh lính nằm trên Memorial Hill. Ngoài ra còn có 3,700 ngôi mộ có tên. Đây không phải là một nghĩa trang quốc gia. Những cờ treo trong nghĩa trang này đều là cờ của Liên Minh Miền Nam.

 

Blandford Church đã giúp tôi tim thấy ngôi mộ của ông tướng Miền Nam là William Mahone. Ông nổi tiếng vì đánh thắng trong trận Crater kéo dài một ngày ngay tại Petersburg, nhưng gây thiệt hại đáng kể cho quân Miền Bắc với số thương vong khoảng 3,800 binh sĩ, trong đó có 504 người tử trận, 1,881 người bị thương và 1,413 người mất tích hoặc bị bắt. Ambrose Burnside, tướng chỉ huy của quân miền Bắc sau trận này đã bị Tướng Ulysses Grant cách chức.

 

Sau Nội chiến, Tướng William Mahone trở thành một giám đốc điều hành đường sắt và chính trị gia ở Virginia,  Mahone được bầu vào Thượng viện Hoa Kỳ năm 1881, chỉ phục vụ một nhiệm kỳ với tư cách là thành viên Đảng Cộng Hòa. Sau thời gian tại Thượng Viện, ông vẫn là một thế lực chính trị hùng mạnh nhưng đang suy yếu ở Virginia cho đến khi qua đời vào năm 1895.

 

Theo ước muốn của ông, Tướng William Mahone được chôn cất tại Nghĩa trang Blandford vì đây là nơi an nghỉ cuối cùng của vợ ông, Otelia và cũng là nơi binh sĩ dưới quyền ông chết trong cuộc nội chiến được chôn cất.

 

Trong Cuộc vây hãm Petersburg và Richmond, những người lính Liên Bang thiệt mạng trong trận chiến đã được chôn cất vội vã gần nơi diễn ra cuộc giao tranh, một số trong các hố nông đơn lẻ, những người khác trong các ngôi mộ tập thể.

 

 

Khai Nguyen_Petersburg National Battlefield_Nov29_2025_5950_New Sky_Cap

 

Một năm sau cuộc nội chiến, Nghĩa Trang Quốc Gia Poplar Grove được thành lập năm 1866. Công việc di dời khoảng 5,000 binh sĩ Liên Bang Miền Bắc từ gần 100 địa điểm chôn cất riêng biệt quanh Petersburg bắt đầu. Thi thể được chuyển từ chín quận của Virginia. Đội ngũ mai táng làm việc trong ba năm cho đến năm 1869. Vào thời điểm đó, họ đã cải táng 6,718 hài cốt, trong đó chỉ có 2,139 hài cốt được xác định danh tính. Dĩ nhiên cờ trưng ở đây đều là cờ của Liên Bang Hoa Kỳ với 50 ngôi sao xanh và 13 giải mầu đỏ.

 

Lý do chính khiến một số tiểu bang ly khai Liên Bang Hoa Kỳ là việc hủy bỏ chế độ nô lệ. Lấy Mississippi làm một thí dụ. Khi quyết định rời khỏi liên bang, tiểu bang này đã đưa ra tuyên bố để bênh vực chế độ nô lệ.

 

“Lập trường của chúng tôi hoàn toàn đồng nhất với chế độ nô lệ — lợi ích vật chất lớn nhất của thế giới. Lao động của chế độ này là sản phẩm, và sản phẩm là phần lớn nhất và quan trọng nhất của thương mại trên trái đất. Những sản phẩm này đặc trưng cho khí hậu cận nhiệt đới, và theo một quy luật khắc nghiệt của tự nhiên, không ai ngoài chủng tộc Da đen có thể chịu được ánh nắng mặt trời nhiệt đới. Những sản phẩm này đã trở thành nhu cầu thiết yếu của thế giới, và một đòn giáng vào chế độ nô lệ chính là một đòn giáng vào thương mại và văn minh.”

 

Trong khi đó, miền Bắc dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Abraham Lincoln trung thành với tinh thần tự do và lý tưởng rằng tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng từ ngày lập quốc, cương quyết tiêu diệt chế độ nô lệ.

Khai Nguyen_Antietam National Battlefield_Nov17_2025_5525_2000_Cap

Abraham Lincoln phản đối chế độ nô lệ về mặt đạo đức. Ông nói rằng "nếu chế độ nô lệ không sai, thì không có gì sai cả". Ưu tiên của Lincoln là cừu vãn sự hợp nhất liên bang. Khi nội chiến tiếp diễn thuận lợi, ông đã ra Tuyên Ngôn Giải Phóng Nô Lệ năm 1863, tuyên bố nô lệ ở các tiểu bang miền Nam nổi loạn được tự do.

 

Sau Tuyên Ngôn Giải Phóng Nô Lệ Của Lincoln, những người nô lệ ở các vùng lãnh thổ do Liên minh miền Nam kiểm soát trốn sang phòng tuyến Liên bang miền Bắc với số lượng lớn. Tuy bản tuyên ngôn này không chấm dứt chế độ nô lệ ở khắp mọi nơi ngay lập tức, nhưng nó đã biến Nội Chiến thành một cuộc đấu tranh giành tự do và cho phép tuyển mộ binh lính da đen vào Bộ Binh và Hải Quân Liên Bang Miền Bắc. Quyền tự do thực sự ở các tiểu bang Liên Minh Miền Nam phụ thuộc nhiều vào chiến thắng quân sự của Liên Bang Miền Bắc. Nhiều người nô lệ chỉ giành được tự do khi quân đội Liên Bang miền Bắc tiến quân hoặc khi chiến tranh kết thúc.

 

PHONG TRÀO TÂN LIÊN MINH MIỀN NAM

 

Liên minh miền Nam không tồn tại như một quốc gia và đã bị giải thể vào năm 1865 sau khi Nội chiến Hoa Kỳ kết thúc. Các tiểu bang thành lập Liên Minh Miền Nam đã được tái gia nhập Hoa Kỳ, và chính phủ Liên Minh Miền Nam chấm dứt hoạt động.

 

Sau Nội chiến, Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis bị bắt, bị giam cầm hai năm và bị truy tố tội phản quốc, nhưng không bao giờ bị xét xử. Ông được tại ngoại vào năm 1867, dành thời gian du lịch nước ngoài, và cuối cùng trở về sống tại trang trại Beauvoir ở Mississippi, nơi ông viết hồi ký gồm hai tập, “Sự Trỗi Dậy Và Sụp Đổ Của Chính Phủ Liên Minh Miền Nam”, được xuất bản vào năm 1881. Ông mất năm 1889 và sau đó được chôn cất tại Richmond, Virginia.

Khai Nguyen_Manassas National Battle Field_Oct31_2025_4287_New Sky_Cap

  

Tất cả năm mươi tiểu bang hiện là một phần của Hoa Kỳ, và không có sự phân chia địa lý nào giữa Liên Minh Miền Nam và Liên Bang Miền Bắc. Trong khi các di tích vật chất đang bị dỡ bỏ, các tổ chức như United Daughters of the Confederacy vẫn tồn tại, và các hệ tư tưởng liên quan đến Liên Minh Miền Nam, chẳng hạn như Lost Cause, tiếp tục được quảng bá thông qua nhiều phương tiện khác nhau, mặc dù chúng thường gây tranh cãi.

 

Việc dỡ bỏ các tượng đài của Liên Minh Miền Nam, chẳng hạn như bức tượng "Spirit of the Confederacy" ở Houston, làm nổi bật cuộc tranh luận đang diễn ra về ý nghĩa và di sản của Liên Minh Miền Nam. Mặc dù một số tượng đài đang được di dời đến các bảo tàng, nhưng hành động này cũng gây ra tranh cãi, với một số người coi đó là một bước tiến tới hàn gắn, trong khi những người khác lại cho rằng đó là một hình thức trưng bày không phù hợp.

 

Sự tồn tại của tinh thần này là một nguồn gây tranh cãi, đặc biệt là trong cộng đồng người Mỹ gốc Phi, những người coi Liên Minh Miền Nam là biểu tượng của sự áp bức và chủ nghĩa da trắng thượng đẳng. Cuộc tranh luận đang diễn ra về các biểu tượng của Liên Minh Miền Nam phản ánh sự chia rẽ sâu sắc về lịch sử Hoa Kỳ và cách diễn giải lịch sử này.

 

Các yếu tố của hệ tư tưởng Liên Minh Miền Nam vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay, chủ yếu dưới hình thức các Phong Trào Tân Liên Minh Miền Nam, cổ súy cho một cái nhìn về Miền Nam Cũ, chủ nghĩa da trắng thượng đẳng và quyền của các tiểu bang. Mặc dù hiện nay quy mô các nhóm này đã nhỏ hơn nhiều so với đầu những năm 2000, họ vẫn tiếp tục ủng hộ các chính sách và biểu tượng gắn liền với Liên Minh Miền Nam, chẳng hạn như phản đối việc phá bỏ các tượng đài và bảo vệ việc treo cờ của Liên Minh Miền Nam.

 

Những người theo Chủ Nghĩa Tân Liên Minh Miền Nam là những nhóm và cá nhân mô tả Liên Minh Miền Nam Hoa Kỳ và những hành động của liên minh này trong Nội chiến Hoa Kỳ theo hướng tích cực. League of the South (thành lập năm 1994), Sons of Confederate Veterans (thành lập năm 1896), và các tổ chức Tân Liên Minh Miền Nam khác tiếp tục bảo vệ sự ly khai của 11 tiểu bang Liên Minh Miền Nam.

 

Các nhà phân tích của Southern Poverty Law Center (SPLC) đã ghi nhận 14 nhóm thù hận theo chủ nghĩa Tân Liên Minh Miền Nam vào năm 2022, và giảm xuống còn năm nhóm vào năm 2023. Vào năm 2024, nhóm theo chủ nghĩa Tân Liên Minh Miền Nam vẫn tiếp tục gặp khó khăn, hiện chỉ còn bốn nhóm: Dixie Republic (South Carolina), Identity Dixie (North Carolina), League of the South (Alabama), và Southern Cultural Center (Alabama).

 

CHARLES KIRK VÀ DONALD TRUMP

 

Charles James Kirk, một sinh viên học dở đại học, là một nhà hoạt động chính trị bảo thủ, tác giả và nhân vật truyền thông người Mỹ. Ông đồng sáng lập tổ chức bảo thủ Turning Point USA vào năm 2012. Ông cũng là giám đốc điều hành của Turning Point Action và là thành viên của Hội đồng Chính sách Quốc gia, một đồng minh thân cận của Tổng thống Trump. Kirk bị bắn chết tại khuôn viên trường Đại học Utah Valley vào ngày 10-9-2025 khi đang tổ chức một sự kiện đại học cho Turning Point USA.

 

Charlie Kirk không phải là một thành viên của phong trào Tân Liên Minh Miền Nam, nhưng ông ta có nhiều điểm chung về hệ tư tưởng với phong trào Tân Liên Minh Miền Nam, đặc biệt là Chủ Nghĩa Da Trắng Thượng Đẳng Và Chủ Nghĩa Dân Tộc Da Trắng.

 

Charlie Kirk là một người kỳ thị chủng tộc, đặc biệt công khai khinh miệt người da đen. Ông ta chống việc kiểm tra súng đạn, cho tự do sở hữu võ khí mọi loại, tuyệt đối chống phá thai, ngay cả trường hợp mang bầu vì bị hãm hiếp. Ông cũng chống đồng tình luyến ái. Chủ trương tự do tôn giáo, nhưng coi Hồi Giáo và Do Thái Giáo là mối đe dọa cho nước Mỹ. Ông cho việc thông qua đạo luật Dân Quyền 1964 cấm phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc, màu da, tôn giáo, giới tính và nguồn gốc quốc gia là một sai lầm lớn lao.

 

Charlottesville_'Unite_the_Right'_Rally_2027_CAP_2000

 

Lời lẽ và hành động của Donald Trump trực tiếp hoặc gián tiếp trợ giúp các phong trào cực hữu, chủ nghĩa da trắng thượng đẳng và tân Quốc xã. Trump đã phải đối mặt với sự chỉ trích rộng rãi vì những bình luận của ông sau cuộc biểu tình ở Charlottesville năm 2017—bao gồm cả những người theo chủ nghĩa Tân Liên Minh Miền Nam, chủ nghĩa Tân Quốc xã và chủ nghĩa da trắng thượng đẳng—khi ông tuyên bố rằng "cả hai bên đều có những người rất tốt", điều này bị coi là đánh đồng những người hoạt động phản đối phân biệt chủng tộc với các nhóm thù hận.

 

Chính quyền của Trump đã bị chỉ trích vì những hành động như cắt giảm ngân sách liên bang cho các nhóm đấu tranh chống lại chủ nghĩa da trắng thượng đẳng và phi cực đoan hóa chủ nghĩa Tân Quốc xã (như tổ chức Life After Hate). Ông cũng bổ nhiệm những cá nhân bị cáo buộc phát tán thuyết âm mưu phân biệt chủng tộc hoặc bài người nhập cư vào các vị trí chủ chốt.

 

Sự ủng hộ công khai của Trump và ân xá cho những nhân vật cực hữu và những kẻ bạo loạn ngày 6/1, nhiều người trong số họ đã thể hiện các biểu tượng cực đoan trong cuộc tấn công Điện Capitol, cho thấy Trump là người theo phong trào Tân Liên Minh Miền Nam hoặc tối thiểu là có thiện cảm với nhóm này.

 

Nguyễn Quốc Khải

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
19/12/202500:00:00
Những diễn biến gần đây trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump đã đặt ra nhiều vấn đề về tương lai của mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương. Việc công bố Chiến lược An ninh Quốc gia mới (National Security Strategy of the USA, NSS) — một tài liệu chính thức tái xác lập định hướng chiến lược của Washington — cho thấy sự thay đổi đáng kể về cách Hoa Kỳ nhìn nhận vai trò của châu Âu, vốn được xem là đồng minh thân cận trong suốt lịch sử hiện đại.
19/12/202500:00:00
Donald Trump không phải hạng người mê sách vở, nhưng lần này ông lại tìm được một hình ảnh rất “văn vẻ”: ông khoe sẽ mừng 250 năm ngày lập quốc bằng một… trận đấu võ ngay trên bãi cỏ Tòa Bạch Ốc. Năm tới, nước Mỹ dĩ nhiên sẽ có diễn hành, pháo bông, huy chương kỷ niệm. Nhưng cái lồng sắt bát giác dựng ở bãi cỏ phía nam và những tay võ sĩ của giải UFC lăn xả trong ấy mới đúng là tranh vẽ tình trạng xã hội Hoa Kỳ, khi soi qua lăng kính chính trị, trong năm thứ hai nhiệm kỳ hai của ông Trump. Chỉ khác một điều: UFC, trái với chính trường Mỹ, vẫn còn giữ ít nhiều lễ độ, cấm chửi rủa và cấm đánh vào hạ bộ.
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
11/12/202511:51:00
LTS: Một bản tin quốc tế hôm nay đề cập việc Donald Trump Jr. âm thầm khâm phục Andrew Tate, nhân vật mang nhiều tai tiếng về hiếp dâm và buôn người. Điều này phản chiếu thực trạng của thời đại: chính trị và danh vọng hiện phụ thuộc vào thanh thế hơn là giá trị đạo đức. Xã hội nào tôn thờ kẻ khinh miệt phụ nữ và xem quyền lực như món hàng trao đổi, xã hội ấy đã bắt đầu lạc hướng. Dưới đây là tóm lược bài viết của Megan Twohey và Isabella Kwai đăng trên tờ New York Times ngày 10 tháng 11, để bạn đọc tự xét đoán.
01/12/202510:15:00
Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
19/11/202509:33:00
Ở Hoa Kỳ, có những câu chuyện không bao giờ thật sự khép lại. Chúng chỉ nằm im đó chờ ngày trồi lên mặt nước. Vụ Epstein là một trong số đó. Quốc Hội vừa bật đèn xanh công bố tài liệu; hai phía liền lập tức dựng chiến lũy — không phải để bảo vệ nạn nhân, mà để đề phòng danh sách sắp hiện ra có thể kéo phe mình trượt xuống.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.