xin đừng quên tôi

17/04/202420:37:00(Xem: 1733)
man-with-his-head-full-of-clouds (1936) - Salvador Dali (1904-1989)
Man With His Head Full of Clouds (1936) của Salvador Dali (1904-1989).


Love is so short, and forgetting is so long
  ̶  Pablo Neruda
 

tháng này chợt ho khan tưởng chừng vỡ ngực

lê từng bước ngả nghiêng

đầu óc chấp chới trong cõi lặng

đâu đây nghe từ tận cùng xa vắng

lũ đười ươi cười buốt não thắt tim

 

trong cơn ho khan rũ rượi

cố lục lọi ký ức tổn thương

chỉ thấy lớp lớp những rễ phụ chỉ địa lòng thòng

cùng những dây leo rối rắm đan xen chằng chịt

mơn trớn hoài nghi

che lấp mặt người

 

và mặt trời 

để lại bóng tối nhật thực

hằn trên những bậc thềm đá thô ráp chông chênh

không rõ dẫn đến điểm đầu hay điểm cuối

của hành trình vô định  ̶ ̶ ̶ 

thoi thóp hơi thở cạn

trong mùi biển mặn tanh nồng

 

nỗi đau bật dậy đôi khi thật tình cờ

tưởng như lời chiêu hồn đêm không trăng

lướt thướt những bóng người về trùm trong vải liệm

đây bát cơm đầy

giàn giụa nước mắt

tình nghĩa sao quá mong manh

 

tháng tư về

forget-me-not không chỉ là tên một loài hoa

mà là tiếng kêu than

là lời nhắc nhở

vụt thoát từ kẽ hở vô thức trong những ngày đợi mưa.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.