Văn Điếu Quốc Hận 30 Tháng 4

4/30/202000:00:00(View: 5064)

Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4
45 năm xa Tổ Quốc
Quân dân Việt Nam Cộng Hòa
Nghìn trùng nổi đau.
Ngậm ngùi hồi tưởng….
Cộng nô theo lệnh Nga Tàu
Vào nam xâm lược, gây bao tội tình
Than ôi vận nước điêu linh
Anh hùng tử sĩ hy sinh chẳng màng
Nhớ từ thuở miền nam hào hiệp
Giơ bàn tay đón tiếp di cư
Đã sáng tỏ
Cộng hòa, dân chúng ấm no
Cộng nô, dân tộc nằm co đầy đường.
Ngày Quốc Hận đau thương năm đó
Toàn Việt Nam nhuộm đỏ oan khiên
Dân tình đói khổ triền miên
Hận thù chồng chất hai miền Bắc Nam
Ai cũng tưởng, giang san đổi mới
Chiến tranh tàn, phất phới tương lai
Nào ngờ giặc cộng ra tay
Đẩy dân ra biển, nuôi loài cá tôm
Kinh tế mới, ngăn sông, cấm chợ
Đổi tiền Hồ, thầy, thợ, trắng tay
Dân lành gặp nạn ai hay
Nhà tan cửa nát, tháng ngày tả tơi
Gái làm đĩ, trai thời nô bộc
Toàn Việt Nam chẳng chốc tang thương.
Giặc Tàu dòm ngó quê hương.
Cộng nô bán nước, mười phương thập thành
Dân vùng dậy đấu tranh, đả đảo
Vì quê hương xương máu Việt Nam
Tù nhân chính trị, dân oan
Gông cùm xiềng xích chẳng màng tấm thân
Nay đã rõ
Ngày xưa nô lệ đói meo
Ngày nay độc lập, cổ đeo hai tròng
Quốc nội, hải ngoại một lòng
Đấu tranh giữ nước, non sông Lạc Hồng
Chiến sĩ vong thân
Đồng bào tử nạn
Hồn thiêng sông núi
Chứng giám lòng thành
Trầm hương nghi ngút
Theo khói mong manh
Bay về cố quốc
Thượng hưởng !

 
Mũ Đỏ Nguyễn văn Lập cẩn lập

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
tôi nhớ / trong mắt em / bầu trời xanh biếc miên man / mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.