Gióng Lên Đi Tiếng Chuông

08/05/202009:15:00(Xem: 6400)
nguoi-duoi-vuc_trannguyendan
Hình minh họa: Đinh Trường Chinh



“Có một vết nứt trong tất cả mọi thứ, đấy là cách mà ánh sáng lọt vào”

(There is a crack in everything, that’s how the light gets in)

Trong những thời kỳ đen tối, thơ và nhạc cần được lắng nghe hơn. Chúng cung cấp một loại tiên nghiệm mà chúng ta cần có để giải thích các sự kiện đau đớn trong một ngữ cảnh rộng rãi hơn. Và Leonard Cohen (1934 – 2016) - một người làm thơ, viết nhạc, hát nhạc, đã viết và hát bài “Tụng Thi” này - một trong những bài thơ, bài hát hay nhất và hy vọng nhất của ông - vào lúc ông sắp qua đời - giữa lúc toàn cầu đã có đầy dấu hiệu của hỗn loạn và tối tăm.

Là một người Canada gốc Do Thái, Leonard Cohen cũng đã nghiên cứu Thiền tông sâu sắc, trở thành một nhà sư trong vài năm và cũng nghiêm chỉnh quan tâm đến các truyền thống tôn giáo khác.

Những dấu ấn ấy có thể được thấy ngay trong đoạn đầu của bản Tụng Thi này:

Những con chim, chúng hót
chúng hót lúc bình minh
Bắt đầu lại đi,
dường như tôi nghe chúng nói
Đừng bám vào những gì
đã qua
hay những gì chưa tới.

Ừa, các cuộc chiến tranh
Họ sẽ lại đánh nhau
Cánh chim câu thiêng liêng
sẽ bị bắt trở lại
bị mua đi bán lại
Cánh chim câu không bao giờ được tự do - miễn phí

Gióng lên đi tiếng chuông
còn có thể vang lên
Đừng bận tâm đến lễ vật nào cho hoàn hảo
Có một vết nứt trong tất cả mọi thứ
và như thế là cách mà ánh sáng lọt vào

Chúng ta xin hiệu báo
Những hiệu báo đã gửi đến
Việc ra đời bị phản bội
Cuộc hôn nhân đã uổng phí
Ừa, sự góa bụi
của tất cả mọi chính phủ
những hiệu báo cho tất cả chúng ta nhìn

Tôi không thể chạy được nữa
với đám đông vô luật pháp ấy
Trong khi bọn sát nhân trên những tầng cao
lớn tiếng đọc lời cầu của chúng
Nhưng chúng đã gọi đến, chúng đã triệu tập
mây dông
và chúng sẽ nghe thấy từ tôi

Gióng lên đi tiếng chuông còn có thể vang lên
Đừng bận tâm đến lễ vật nào cho hoàn hảo
Có một vết nứt trong tất cả mọi thứ
nhờ như thế mà ánh sáng lọt vào

Bạn có thể cộng thêm những phân số
nhưng chẳng nắm được kết quả toàn bộ
Bạn có thể bắt đầu diễn hành
với cái trống bé nhỏ thủng vỡ
Mọi trái tim, tất cả mọi trái tim
để yêu thương sẽ đến
nhưng hệt như một người tị nạn trốn chạy nổi trôi

Gióng lên đi tiếng chuông còn có thể vang lên
Đừng bận tâm đến lễ vật nào cho hoàn hảo
Có một vết nứt trong tất cả mọi thứ
và đấy là cách mà ánh sáng rọi vào”


(NBT – Turku 8 th.5, 20)

Link bài hát:

https://www.youtube.com/watch?v=6wRYjtvIYK0&feature=share&fbclid=IwAR25FU-UVPlkZf18UYgE_opjo9TJf0JW-Xh2CGWLkaMpLtailzNAVN6WwNY

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi nhớ / trong mắt em / bầu trời xanh biếc miên man / mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.