Nỗi buồn tháng Tư

18/04/202408:04:00(Xem: 2866)
annPhong
Tranh Ann Phong.



thầm thì mấy câu không nghe rõ

rồi tan theo con đường dọc hàng cây bạch quả

màu xanh nồng nàn

thành phố trú lạnh nhìn về hoang vu

lủi thủi những người đàn bà trong góc tối

 

tháng tư có nỗi buồn rất nhẹ

que diêm cháy một lần gọi con chim sẻ về đây

anh và em lang thang trong khu vườn

tâm trí khơi dậy một lời cầu nguyện

buồn như tiếng kẻ hành hương

 

bên thềm cỏ nhánh cây phong mới nhú

mặt trời trở về gọi nắng lá xanh

lục bát khơi nguồn buổi sáng đầu xuân

không gian nhỏ

có những bình yên khó tả

 

đồng lõa của mây trắng là trái tim mở cửa

mơ hai con đường song song nối lại nhịp cầu

không cần thanh âm

không cần vọng động

cũng không cần tiếng nói cười làm chật tâm hồn

 

ngày xuân phân đã qua từ lâu

và lọn tóc tà huy rơi xuống

đêm ngắn lại với những khoảng trống vô nghĩa

ngôn ngữ vẽ vời tình yêu xô lệch

trôi vào thơ rồi bay lạc thâm sơn

 

-- thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.