Hôm nay,  

Suy Niệm Trên Đường Đời: Những Bức Tường

5/12/200100:00:00(View: 6769)
Đức Giáo Hoàng Yoan-Phaolô II đã thực hiện cuộc hành hương theo bước chân Thánh Phaolô Tông Đồ, trong 6 ngày kể từ thứ Sáu mồng 4 tháng Năm, 2001, tới Hy-lạp, Syria và tiểu quốc Malta, nằm ven Địa-trung-Hải, thuộc Trung Đông.

Ngài là Giáo Hoàng đầu tiên đã đi thăm Giáo Hội Chính Thống Hy-lạp, sau 10 thế kỷ, hay một ngàn năm, Giáo Hội Công giáo Rôma (tức Giáo Hội Tây phương) và Chính Thống Giáo (Giáo Hội Đông phương) xung đột, chống đối, chia lìa nhau nặng nề.

Tại thủ đô Athens, nơi Thánh Phaolô đã đến rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại, trong y phục mầu trắng tượng trưng cho sự phục sinh đổi mới của Đức Kitô, Đức Thánh Cha đã quì gối cầu xin Thiên Chúa tha thứ cho Giáo Hội Công giáo Rôma: "Những người con của Giáo Hội Công giáo trong quá khứ và hiện tại đã làm những hành động tội lỗi và bất kính đối với những anh chị em Chính Thống Giáo, nguyện xin Thiên Chúa khấng ban sự thứ tha mà chúng con nài xin các anh chị em này."

Sự khiêm nhường hòa giải của "tôi tớ các tôi tớ" (servant of the servants), 81 tuổi, đã được Thượng Phụ Chính Thống Giáo Christodoulos nhiệt liệt hoan hô và rồi, hai vị đã thân thiết ôm nhau. Nhà lãnh đạo Chính Thống Giáo Hy-lạp sau đó đã tuyên bố với báo chí rằng ngài rất hân hoan, và "Giáo Hoàng thật là khả ái".

Nhân chuyến viếng thăm mục vụ lịch sử này, Đức Thánh Cha đã gửi một thư cho Tổng Thống Hy-lạp, trong đó có đoạn sau đây: "Nhiều bức tường đã đổ trong thời gian gần đây, nhưng một số bức tường vẫn tồn tại. Có nhiều điều cần làm để đem lại sự hòa hợp cho người Thiên Chúa Giáo thuộc cả hai nhánh đông-tây, để Giáo Hội có thể thở bằng cả hai lá phổi."

Chắc hẳn ngài ám chỉ tới bức tường Bá-Linh đã được dựng lên, nhằm ngăn cách người dân Đông Đức do cộng sản độc tài thống trị và người dân Tây Đức do chính phủ dân chủ cai trị, vào đêm 12 rạng sáng 13 tháng Tám, năm 1961, và "bức tường đỏ" này đã bị phá đổ vào mồng 9 tháng Mười Một, năm 1989, sau 28 năm "oan khiên!"

Bên ngoài công trường Fatima, nước Bồ đào Nha, [nơi Đức Mẹ đã hiện ra, đứng trên một cây sồi, cho ba trẻ mục đồng là Lucia, 10 tuổi, Phanxicô 9 tuổi và Giacinta 7 tuổi, lần đầu tiên vào ngày 13 tháng Năm, năm 1917, trong lúc cả thế giới lo sợ thế chiến thứ I sẽ kéo dài vô tận] có dựng một mảnh của bức tường Bá-Linh ấy, nặng 2.600 kg, dài 3,60 mét, cao 1,20 mét. Mảnh tường "dấu ấn hận thù" này do ông Virgilio Casimiro Ferreira, người Bồ, dâng cúng, để kỷ niệm sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản vô thần, như lời Mẹ Fatima đã phán với ba em "thụ khải", mà em lớn tuổi nhất hiện còn sống, là Nữ Tu Lucia, thuộc Nhà Kín Thánh Têrêsa Hài Đồng Yêsu, ở Coimbra.

Giáo Hoàng muốn ám chỉ đến bức tường xã hội chủ nghĩa cộng sản ở Trung Hoa lục địa, hay tại Việt Nam chúng ta" Chúng tôi nghĩ không phải là các bức tường ấy!

"Một số bức tường vẫn tồn tại", đó là những bức tường trong chính lòng con người, trong chính lòng bạn, lòng tôi.

Đó có thể là bức tường của lòng tham, lòng tham vô đáy của chúng ta. Kinh Thánh nhắc nhở: "Ngươi chớ tham lam!" Cha ông chúng ta đã khôn ngoan cảnh giác con cháu mình: "Tham thì thâm", thâm là thâm hiểm, độc ác…

Đó có thể là bức tường của lòng sân, tức sự nóng nảy, tức giận, trong mọi người. Hạt giống xấu này, khi được phân bón, nuôi dưỡng, sẽ trở thành mối hiểm nguy: "Giận cá chém thớt!" hay "Giận mất khôn!"

Đó có thể là bức tường của lòng si, tức sự đố kị, ghen tương, ganh tị. Hạt giống xấu này có thể đưa đương sự tới bạo động. Ca dao chúng ta ví von: "Hồng nào mà chẳng có gai, gái nào là gái chẳng hay ghen chồng."

Đó có thể là bức tường của lòng kình đich, hận thù, oán thù dai dẳng, thâm căn cố đế, "vạn đại thiên thu" không đội trời chung!

Đó có thể là bức tường của lòng chia rẽ, phân hóa, giữa con người với con người, giữa các quốc gia, hay trong một nước, và ngay cả trong giáo hội, dòng tu, chùa chiềng, họ hàng, gia đình…

Đức Yêsu đã khẳng định: "Điều gì tự bên ngoài mà vào trong người ta, không thể làm cho người ta ra ô uế (….) Điều tự người ta ra, điều đó làm cho người ta ra ô uế. Vì tự bên trong, tự lòng người ta, mà xuất ra những suy tính xấu xa: những dâm bôn, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, giảo quyệt, phóng đáng, phân bì, gièm pha, kiêu hãnh, vô lương tri. Các điều xấu đó thay thảy đều tự bên trong mà xuất ra, và làm cho người ta ra nhơ uế" (Marcô 7:18-23)

Bức tường Bá-Linh hữu hình bằng đá gạch đã sụp đổ, nhưng nó còn dễ sụp đổ hơn 12 bức tường vô hình trong lòng dạ nhân phàm chúng ta mà chính Con Đức Chúa Trời đã gọi tên trên đây.

Những bức tường này vẫn tồn tại! Vâng, chúng ta phải thức tỉnh để đánh đổ, hạ bỏ chúng xuống, tiêu diệt chúng đi. Chỉ khi nào chúng không còn tồn tại ở cõi lòng mình, chúng ta mới an vui, hạnh phúc thực sự, trong đời sống ở “dương gian này là chốn lưu đày".

(New Orleans, LA, May 9, 2001)

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tại vùng Sàigòn Nhỏ, quận Cam, Cali, có tiệm cơm chay mang bảng hiệu "Hoa Tâm".
Đồng tiền là nhơ bẩn! Đây là kết quả của những thí nghiệm khoa học. Trưởng ban về các bệnh truyền nhiễm tại căn cứ Không quân Wright-Patterson ở Dayton
Thượng Đế thương yêu chúng ta cách đặc biệt, khi Người gửi đến cho chúng ta những trường hợp khốn cùng,
Tại Quận Cam, nơi hiện có đồng bào Việt Nam lập cư sinh sống đông đảo nhất trên thế giới, có rất nhiều hội đoàn, từ thân hữu, ái hữu
Cuối tháng Năm, 2001, chúng tôi nhận được lá thư của Tu sĩ Nguyễn Văn Thật ở Hà Nội gửi sang, với nội dung:
Chúng ta đang sống trong một thế giới còn bị phủ trùm bởi bóng đen tăm tối của hận thù,
Chúng ta kiêu hãnh về sự ra đời và giai cấp của mình, nhưng Đức Yêsu đã được cho rằng Ngài là con bác thợ mộc.
Thượng tuần tháng Năm, năm 2001, chúng tôi nhận được lá thư của một chị "ngoại đạo" gửi từ San Jose, thành phố miền Bắc California,
Khi chúng ta nói: "Tôi yêu mến Thượng Đế", hay khi người Công giáo cầu nguyện: "Lạy Chúa, con yêu mến Chúa",
Ký giả Trọng Minh trong bài báo cho biết: Shayla cũng hợp soạn 3 ca khúc trong đĩa nhạc "Only In My Dreams"


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.