Hôm nay,  

Suy Niệm Trên Đường Đời: Giúp Người

23/06/200100:00:00(Xem: 6316)
Thượng Đế thương yêu chúng ta cách đặc biệt, khi Người gửi đến cho chúng ta những trường hợp khốn cùng, những tình cảnh bi đát, để chúng ta có dịp cảm thông với những anh chị em đồng hương, đồng loại, bị lâm vào các thử thách, gian nan, truân chuyên, trong cuộc sống mình.
Trong tuần qua, chúng tôi nhận được lá thư của một Nữ Tu gửi từ thành phố Sàigòn với những dòng thiết tha chia sẻ với chúng ta:

"Hiện con có hai người nghèo quá! Họ ở quê lên tỉnh tìm việc làm, họ thuê được một góc nhà gần nhà vệ sinh của một gia đình phải trả một tháng khoảng 150.000 đồng VN mà chẳng có giường, chẳng có tủ! Đêm phải ngủ trên cái ghế băng và quần áo để nhờ vào một ngăn tủ chén bát của bà chủ nhà. Con đang tìm mua cho chị cái giường mà chưa mua được, vì chưa tìm được cái nào vừa tiền mình có thể và vừa ý. Nhưng con nhất định sẽ mua.

"Ngoài ra cũng có hai anh chị mới làm lễ cưới mà vẫn không có cái giường cho riêng vợ chồng! Anh ngủ nhờ bạn trai, chị ngủ nhờ bạn gái ở nhà trọ! Nếu cha có khoản nào giúp đỡ thì cha cho con một chút để con giúp họ. Nếu cha không có thì cha đừng bận tâm. Chúng ta đều là những người nghèo của Chúa thôi."

Đêm nay, khi tôi đặt mình xuống chiếc giường "độc thân" với một tấm nệm bình dân, tôi đã cảm tạ Thượng Đế về hồng ân mình có được một nơi êm ái để đi vào giấc ngủ yên lành, đồng thời tôi cũng cảm mến nhớ đến hai hoàn cảnh thiếu thốn trên đây.

Trong Bài Giảng Trên Núi, Đức Yêsu đã truyền lệnh chúng ta: "Ai xin, ngươi hãy cho" (Mt 5:42).

Thánh Phaolô giáo huấn các tín hữu: "Vả chăng, gieo sẻn thì gặt sẻn; gieo hậu thì gặt hậu. Mỗi người hãy cho tùy theo ý định của lòng mình, không cau có, không miễn cưỡng, vì có hớn hở mà dâng, Thiên Chúa mới chuộng." (2 Cor. 9:6-7)

Cha ông chúng ta khuyên răn các con cháu: "Thương người như thể thương thân."

Đức Khổng Tử để lại bài học lớn lao: "Người ta không nghĩ xa, tất có ưu hoạn gần, nên người quân tử có 3 điều phải nghĩ, ta chẳng nên chẳng xét đến: Một là lúc nhỏ, nếu mà chẳng học, thì đến lúc lớn, ngu dốt không làm được việc gì. Hai là lúc già, nếu mà không biết đem những điều mình biết để dạy người, thì sau đến lúc chết, chẳng ai thương tiếc. Ba là lúc giàu có, nếu mà chẳng bố thí, thì đến lúc khốn cùng, chẳng ai giúp. Cho nên người quân tử lúc nhỏ nghĩ đến lúc lớn thì chăm học. Lúc già nghĩ đến lúc chết thì chăm dạy. Lúc có nghĩ đến lúc không thì chăm cứu giúp người nghèo khổ."

Chúng ta hãy cảm tạ những người cùng khổ, vì họ cho chúng ta một cơ hội quí báu, không phải để chúng ta thương hại, thương xót, và tội nghiệp họ, mà là để chúng ta nhạy bén, cảm xúc với tình người, rồi mở rộng trái tim nồng nàn máu đỏ, rung đập thương yêu, "hớn hở" mà dâng tặng anh chị em nghèo khổ của mình.

Tuy nhiên, khi chúng ta thực hiện nghĩa cử bác ái, người nhận tấm lòng vàng của chúng ta lại là chính Thượng Đế tối cao.

(Tu Viện Majella, Baldwin Park, CA, June 20, 2001)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại vùng Sàigòn Nhỏ, quận Cam, Cali, có tiệm cơm chay mang bảng hiệu "Hoa Tâm".
Đồng tiền là nhơ bẩn! Đây là kết quả của những thí nghiệm khoa học. Trưởng ban về các bệnh truyền nhiễm tại căn cứ Không quân Wright-Patterson ở Dayton
Tại Quận Cam, nơi hiện có đồng bào Việt Nam lập cư sinh sống đông đảo nhất trên thế giới, có rất nhiều hội đoàn, từ thân hữu, ái hữu
Cuối tháng Năm, 2001, chúng tôi nhận được lá thư của Tu sĩ Nguyễn Văn Thật ở Hà Nội gửi sang, với nội dung:
Chúng ta đang sống trong một thế giới còn bị phủ trùm bởi bóng đen tăm tối của hận thù,
Chúng ta kiêu hãnh về sự ra đời và giai cấp của mình, nhưng Đức Yêsu đã được cho rằng Ngài là con bác thợ mộc.
Thượng tuần tháng Năm, năm 2001, chúng tôi nhận được lá thư của một chị "ngoại đạo" gửi từ San Jose, thành phố miền Bắc California,
Đức Giáo Hoàng Yoan-Phaolô II đã thực hiện cuộc hành hương theo bước chân Thánh Phaolô Tông Đồ
Khi chúng ta nói: "Tôi yêu mến Thượng Đế", hay khi người Công giáo cầu nguyện: "Lạy Chúa, con yêu mến Chúa",
Ký giả Trọng Minh trong bài báo cho biết: Shayla cũng hợp soạn 3 ca khúc trong đĩa nhạc "Only In My Dreams"


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.