Hôm nay,  

Trung Tâm Stanford Bắc Kinh

07/06/201200:00:00(Xem: 15857)
Hồi cuối tháng 5 tôi đã viết về ý nghĩa biển Thái Bình. Tuần này tôi đã có dịp trở lại đề tài đó với những chi tiết thực tế. Đại học Stanford Mỹ đã mở một chi nhánh trị giá hàng triệu đô-la ở Trung Quốc, ngay trong Cung điện chính thời xưa ở Bắc Kinh, với những hình vẽ tay về Trung Quốc và hình khu Palo Alto ở Mỹ, trộn lẫn chi tiết hội họa truyền thống Trung Quốc với kỹ thuật mới.

Stanford, một trong những Đại học viện nổi tiếng ở Tây phương, đang nỗ lực xây dựng một chi nhánh ngay tại Bắc Kinh, thủ đô của một nền kinh tế lớn vào hạng nhì trên thế giới, lần đầu tiên với các chương trình nghiên cứu và dạy học. Nơi Stanford lựa chọn vốn là Cung điện Hoàng triều Trung Hoa thời xưa. Trị giá cuộc xây dựng này là 7 triệu đô-la quyên góp được, giúp cho các sinh viên và khóa học tự bộc lộ ý kiến của họ về Trung Quốc.

Tuy nhiên các giới chức Đại học cũng nhìn nhận có sự mạo hiểm, vì Stanford tự đặt mình trong thế hiện diện trường cửu trong một nước vẫn nghiêm cấm tự do ngôn luận và tự do làm chính trị, sự kiểm duyệt đó đi ngược lại nhiệm vụ của các giáo sư Mỹ sang giảng dạy ở Bắc Kinh.

Nhưng trong khi ảnh hưởng toàn cầu của Bắc Kinh gia tăng, những học viện như Stanford muốn có một chân đứng ở nước này để tăng cường kinh nghiệm của các sinh viên, gia tăng khả năng cơ hội hấp dẫn thêm các sinh viên giầu có và khôn khéo vào sống trong các trại sinh viên, và trong vài trường hợp thu nhập thêm ngân sách từ một chính phủ đã sẵn có nhiều tiền.

Bà Jean Oi, Giám đốc trung tâm Stanford ở Đại học Bắc Kinh, nói: “Mọi nguời đều nhìn nhận Trung Quốc sẽ đóng một vai trò lớn về kinh tế và chính trị”. Trung tâm này rộng 36,000 bộ vuông, có ba tầng. Ngược lại những sinh viên tốt nghiệp tại Stanford cũng có cơ hội giao tiếp với các nhà kinh doanh Trung Quốc. Vào tháng 7 sắp tới trường Kỹ sư nổi tiếng của Đại học Mỹ Berkeley có kế hoạch mở một chi nhánh Kỹ thuật học ở Công viên Thuợng Hải rộng 50,000 bộ vuông mà không tốn tiền. Công viên này dự liệu sẽ quyên được ít nhất 10 triệu đô-la một năm trong suốt 5 năm để cung cấp việc nghiên cứu giữa trường kỹ sư và các học viện Trung Quốc.

Đại học viện Columbia có một trung tâm tại Bắc Kinh, trong khi Đại học Johns Hopkins có một chi nhánh ở Nam Kinh.

Điều ít người ngày nay ngờ tới là ngay tại thành phố San Jose bên cạnh 1st Street 125 năm trước đây đã có một “Phố Tàu” đầu tiên bị Thần Hỏa thiêu rụi. Đó là vào tháng 5 năm 1887. Đây là một “Phố Tầu” lớn nhất ở Mỹ, trừ Phố Tầu ở San Francisco.

Ngày nay theo báo Mercury News, tại Viện Bảo tàng Cận đại San Jose còn trưng bày một số đồ cổ nghệ thuật có ít thôi, nhưng thật có ý nghĩa. Khu trưng bày này mệnh danh là “Thành phố nằm dưới Thành phố” mở cửa ngày 16 tháng 9 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Viện Nghệ thuật hiện đại, 560 S. First Steet. Vào cửa tự do.

Lillian Gong-Guy, một phụ nữ trong số những người sáng lập Dự án Lịch sử và Văn hóa Trung Quốc, nói sự khám phá ra các cổ vật của Phố Tầu vào giữa thập niên 1980 cũng là điều mới lạ cho dân chúng gốc Tầu ở San Jose.

Bà Yung, một nghệ sĩ góp phần trình bày các cổ vật, nói bà không thể lựa chọn cổ vật nào trong số hơn 60 cổ vật, nhưng bà cũng là một di dân - xuất thân từ HongKong - , bà nói “chén cơm đã nói rõ cho bà về chợ Phố Tầu đã đi vào quá khứ từ lâu rồi”.

Mặt khác, nếu Việt Nam bỗng tỏ ra thân thiện với Mỹ, đó cũng không phải chuyện lạ.

Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.