Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giúp Người Chính Là Giúp Mình

21/12/201300:00:00(Xem: 2031)
Jean de La Fontaine đã nói:" Con người phải giúp nhau; đó là luật của tự nhiên". (People must help one another; It is nature's law). Hơn một tháng qua sau khi cơn bão Hải Yến (Haiyan) đã tiêu hủy gần như hoàn toàn thành phố Tacloban Phi Luật Tân, người dân trong thành phố nầy vẫn còn không có nơi trú ẩn và thiếu thốn thực phẩm cho cuộc sống. Tacloban là thành phố bị thiệt hại nặng nề nhất bởi cơn bão mạnh nhất lịch sử, có sức gió lên đến 380 km/giờ. Thành phố nầy hầu như sụp đổ, gần 10,000 người thiệt mạng, đến phải đào đất chôn tập thể, dân chúng bỗng chốc mất mát tài sản và người thân thích, sống khốn khổ trong đói khát, bệnh tật.

Nhớ lại khi xưa vào cuối tháng tư năm 1975 Subic Bay của nước Phi Luật Tân là nơi trú ngụ đầu tiên của hơn 100,000 người Việt di tản trước khi bàn chân của bộ đội Bắc phương tiến vào thành phố Sài Gòn. Rồi sau đó kể từ đầu thập niên 1980 hai hòn đảo Palawan và Bataan của nước Phi cũng là nơi tạm trú của hàng triệu thuyền nhân Việt Nam đi tìm hai chữ Tự Do. Bởi thế trước hoàn cảnh thành phố Tacloban bị tàn phá bởi trận bão Haiyan, người Việt tỵ nạn hiện ở rải rác khắp nơi trên thế giới đã nhanh chóng quyên góp tiền bạc và thuốc men giúp đỡ đất nước đã một thời mở rộng vòng tay đón chào người Việt trốn chạy chế độ Cộng Sản. Theo tin tức vừa cho hay sự cứu trợ cho nạn nhân của cơn bão Haiyan từ khắp nơi trên thế giới tiếp tục gửi đến, nhưng hàng triệu người Phi vẫn còn sống trong cảnh không nhà, không thực phẩm và không nhiên liệu sưởi ấm cho mùa đông tràn về. Mùa đông đến mang theo khí lạnh, tuyết rơi, mọi người cần mặc áo ấm, trong nhà cần hơi sưởi, bằng không sức người khó lòng chống chọi nổi với thời tiết đông giá băng lạnh.

Bởi thế mà nhớ lại chuyện xưa…

Có hai người bạn A và B rủ nhau đi leo núi cao chơi. Họ bắt đầu khởi hành từ sáng sớm ở dưới chân núi, trên vai mỗi người đeo một túi hành trang nhỏ chỉ đựng vài chai nước lọc, bánh bao, gói xôi, cái áo lạnh, mũ và bao tay. Và trước ngực mỗi người đều đeo chiếc máy ảnh tốt với mong muốn chụp nhiều hình ảnh lạ trên đỉnh núi, đem về cho mọi người xem kỳ tích leo núi của họ. Đường đi lên đỉnh núi ngoằn ngoèo, khúc khuỷu, khó khăn, nhưng với ý chí cương quyết và mạnh mẽ, đến gần trưa anh A và anh B đã leo đến chót đỉnh núi. Đứng trên đỉnh núi cao hai người cảm thấy thích thú, khoan khoái và hạnh phúc vô cùng, như tưởng bàn tay mình sắp đụng mặt trời đang tỏa ánh nắng chói chang khắp mọi nơi. Máy ảnh trên tay họ được bấm liên tục, không ngừng nghỉ. Họ muốn thu tất cả hình ảnh từ trên núi cao xuống khắp nơi nơi. Rồi anh A và anh B lấy đồ ăn mang theo, vừa ăn vừa chuyện trò vang cả núi rừng. Hai người cảm thấy tự mãn việc leo núi của mình, quên cả thời gian trôi qua quá nhanh, mặt trời lặn dần bao giờ họ chẳng hề hay biết. Khi hai người bắt đầu đi xuống núi trời đã về chiều, gió thổi nhiều, thời tiết đang ấm áp trở nên lạnh dữ. Rồi tuyết áo ào đổ trút xuống, khiến cơn lạnh rét tăng lên rất nhanh. Chiếc áo lạnh, mũ, bao tay không giúp gì hết cho cái lạnh khủng khiếp trên chót núi. Vì vậy hai người chỉ còn một cách duy nhất là phải làm sao đi xuống núi thật nhanh, mới có chỗ trú ẩn cho họ sưởi ấm. Trên đường đi xuống núi hai người trông thấy một ông lão đang nằm bất động, co ro dưới đất. Anh A bước lại xem ông lão thế nào, thấy vẫn còn hơi thở, nhưng rất yếu, nên mới nói với anh B:

"Chúng ta hãy nên vác ông lão nầy xuống núi."
resized-haiyan-storm-in-philippines
Hình ảnh bão lụt ở Philippines.

Anh B lắc đầu:

“Không thể được.Trời đang lạnh rét căm căm. Nếu khiêng ông lão thì chúng ta sẽ không kịp xuống dưới chân núi, có chỗ trú ẩn cái lạnh cho chúng ta.”

Nói xong anh B hối thúc anh A hãy đi nhanh xuống núi, bằng không sẽ bị chết lạnh cóng ở đây. Anh A không đồng ý, gương mặt tỏa nét cương quyết nói với anh B:

“Bạn không chịu giúp ông lão nầy, thì bạn đi xuống núi trước một mình. Tôi không đành lòng bỏ ông lão nằm chết lạnh ở đây được. Bằng mọi cách tôi sẽ dìu ông lão xuống núi với tôi."

Không chờ anh A nói hết lời, anh B phóng nhanh xuống núi một mình, bỏ lại người bạn đồng hành với mình và ông lão nằm run rẩy sắp chết. Anh A lấy hết sức vác ông lão trên vai mình, rồi từng bước đi xuống núi giữa trời rét lạnh và tuyết trắng phủ ngợp trời.

Sáng hôm sau mặt trời sáng rực khắp nơi, anh A từ từ chợt tỉnh, thấy vòng tay mình ôm chặt ông lão nằm phủ trên thân mình. Thì ra trong đêm qua anh A hết lòng quên thân mình, cố vác ông lão xuống núi, nhưng trời rét lạnh quá đổi khiến hai thân người ngả gục, nằm chồng chất lên nhau. Và nhờ hơi ấm truyền cho nhau, hai người đã thoát nạn. Anh A và ông lão bước chậm xuống núi, nhìn thấy một xác chết, lại gần, đó là anh B. Cho hay giúp người chính là giúp mình vậy.

Và đọc lại lịch sử…

Vị đại tướng Dwight Eisenhower do bởi có tâm vị tha, thương người mà đã thoát khỏi cuộc ám sát do Đức Quốc Xả phục kích. Ngài là vị tướng năm sao của Hoa Kỳ được chỉ định làm Tổng Tư Lệnh Quân Đội Đồng Minh trong Thế Chiến Thứ Hai. Trên đường đi đến Bộ Tổng Hành Dinh để chủ trì một cuộc họp khẩn cấp, Ngài trông thấy một cặp vợ chồng già yếu đang ngồi co ro, run bần bật trên đường trong cái rét lạnh của mùa đông tuyết phủ ngập đầy trời. Ngài vội vã ra lệnh tài xế dừng xe lại ngay và phái một thông dịch viên đến hỏi cặp vợ chồng vì sao phải ngồi chịu lạnh rét căm căm như thế. Sau khi trò chuyện với cặp vợ chồng già, vị thông dịch viên báo cho ngài Eisenhower biết rằng họ đang trên đường tới Paris để gặp con trai và chiếc xe của họ bỗng dưng chết máy! Bởi không ai đến giúp đỡ, họ đành buộc ngồi chịu lạnh trên lề đường với nhiệt độ xuống dưới độ âm. Lúc ấy vị phụ tá của Ngài lên tiếng nhắc nhở Ngài phải nhanh chóng rời đây ngay, bằng không trễ cuộc họp với Đồng Minh, và hãy gọi cảnh sát địa phương đến giúp cặp vợ chồng già nầy. Thực sự lý do để vị phụ tá thốt lên lời nói trên là muốn tướng Eisenhower hãy quên cặp vợ chồng già trên đường, để không trễ cuộc hẹn khẩn cấp tại Tổng Hành Dinh của quân Đồng Minh. Nhưng Ngài đại tướng tự nghĩ nếu đợi chờ cảnh sát đến giúp, chắc thì cặp vợ chồng già nầy phải chết cóng trên đường bởi cái lạnh kinh hồn của mùa đông tuyết giá. Vì vậy Ngài mời cặp vợ chồng già lên xe và bảo chạy đến nhà con trai của họ ở thành phố Paris, thay vì phải theo lộ trình đến Bộ Tổng Hành Dinh của Đồng Minh. Vào cùng thời điểm tin tình báo Đức Quốc Xã biết chính xác lộ trình và giờ giấc của vị tướng năm sao Eisenhower, nên họ đã phục kích các tay súng thiện xạ trên đường Ngài đi qua. Không ngờ đoàn xe Ngài chuyển hướng về Paris để cho cặp vợ chồng già sum họp với con trai trước, rồi mới quay xe lại đến bộ Tổng Hành Dinh, khiến cuộc ám sát Ngài thất bại. Sau đó nhà độc tài Hitler đã giận dữ khiển trách sự thông tin thiếu chính xác của ngành tình báo, chứ không hề biết rằng chính vì có tấm lòng vị tha cứu giúp người hoạn nạn đã khiến đại tướng Eisenhower thoát được cuộc phục kích của Đức Quốc Xã. Cho hay cứu người chính là cứu mình vậy.

Mùa đông đang tới cùng với tuyết lạnh khắp nơi, mà xót thương cho những người không có nơi trú ẩn. Vì vậy những người Việt tỵ nạn đã từng tạm trú tại các đảo Subic Bay, Palawan và Baatan, hãy nên nghĩ đến những kẻ không nhà bên Phi. Và hãy ghi nhớ đến câu tục ngữ: “Tặng hoa hồng cho người khác, hương hoa vẫn lưu được trên tay”.

12-18-2013

Phan Minh Hành

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mà nào có riêng chi thân phận của 41 sinh linh lớn bé mang dòng máu Việt. Biển Hồ cạn nước, tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang cạn dần theo. Rồi ra, trong số 750.000 kiều bào ở Cambodia thì ít nhất cũng phải có đến hơn nửa sẽ phải tìm đường trở về cố quốc. Chứ còn nơi nao để mà dung thân nữa?
Phe Biden sẽ dựa vào ngoại giao, thương thuyết và liên minh (alliance) thay vì đánh bài thấu cáy như Trump. Ngược lại cánh diều hâu cho rằng Mỹ thương thuyết bị gạt từ 30 năm nay trong lúc liên minh kiểu ASEAN đã bị Bắc Kinh bẻ gãy. Mỹ không dễ dàng trở lại TPP khi bị cả hai cánh tả Bernie Sander lẫn hữu chống đối. Phần Trump chẳng nhờ cậy nước nào mà lại dấu kín lá bài tủ nên không ai biết Mỹ sẽ giải quyết căng thẳng với Trung Quốc như thế nào, thế giới lo sợ trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống.
Theo dõi các cuộc tranh luận cộng đồng trên các trang mạng xã hội, có lẽ cũng dễ dàng nhận ra một điều rằng: cộng đồng mạng của người Việt khá bạo lực. Một dạng bạo lực tâm lý, từ trong tâm tưởng và thể hiện qua những mẩu viết, lời bình trên Facebook hay dưới các bài báo. Đặc biệt khi liên quan đến các vấn đề chính trị xã hội, như về chính trường Hoa Kỳ hiện nay chẳng hạn.
Hôm nay, 6 tháng 8 năm 2020, thế giới kỷ niệm lần thứ 75 ngày hai quả bom nguyên tử được ném xuống hai thành phố lớn của Nhật bản: Hiroshima và Nagasaki. Tưởng không cần phải nhắc lại những thiệt hại về người, của và tinh thần người dân Nhật Bản và những hệ quả tai hại khôn lường từ 75 năm qua. Điều cần nói đến là sự quên lãng của nhân lọai về một tai họa nhãn tiền, một tai họa đã xẩy ra cách đây 75 năm, nhưng cũng có thể xẩy ra lần nữa vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu.
Sau khi triều đại nhà Thanh sụp đổ và trước năm 1950, khu vực tương ứng với Vùng Tự Trị Tây Tạng (TAR) ngày nay thực tế là một quốc gia độc lập. Đất nước này [Tây Tạng] lúc đó đã tự phát hành tiền tệ và tem, và duy trì các mối quan hệ quốc tế. Tây Tạng tuyên bố có 3 tỉnh (Amdo, Kham và U-Tsang), nhưng chỉ kiểm soát tỉnh Kham phía tây và U-Tsang.
Như nhiều người khác, sự quý mến và ngưỡng mộ ông của tôi có lý do. Xem phim và đọc về ông, thỉnh thoảng lại dịch các bài viết xuất sắc của ông vốn dễ bắt gặp thì chúng thường là các bài nói chuyện sâu sắc, ý nghĩa, lan truyền niềm cảm hứng đến giới trẻ, người dân. Đặc biệt là những diễn từ với giới trẻ, tại các lễ ra trường đại học vào mỗi mùa bãi trường hàng năm.
Tiếng Việt của ta rất phong phú và có ý nghĩa thâm sâu. Khi áp dụng vào chính trị thì nghĩa chữ càng tím ruột, lộn gan lên đầu. Tỷ dụ như khi báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của Đảng và Nhà nước CSVN nghêu gao rằng “dân chủ là bản chất chế độ xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước” (ngày 10/07/2020) thì dân Nam Kỳ Lục Tỉnh biết ngay đó là xạo ke, ba xạo, ba đía, hay là chuyện tào lao thiên địa, bá láp bá xàm.
Trong lịch sử cách mạng tranh đấu giành Độc lập Việt nam gần đây, có 2 Đảng Cách mạng có tuồi thọ cao nhứt là Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng. Đảng cộng sản tuy xuất hiện năm 1930, sau Việt nam Quốc dân Đảng, nhưng không phải là đảng tranh đấu cách mạng cho Độc lập dân tộc, mà tranh đấu cho quyền lợi của phong trào cộng sản quốc tế. Vì người cộng sản không có dân tộc và không có đất nước riêng của họ.
Đại dịch Vũ hán do virus cộng sản Bắc Kinh gây ra chưa dứt thì nhiều tổ chức, nhiều nước đã lập hồ sơ kiện Xi và đảng cộng sản Trung Quốc về tội dấu xử thật. Trong lúc đó, chánh phủ một số các nước khác cũng bị dân chúng khiếu kiện về tội không bảo vệ hữu hiệu xửc khỏe và đời sống dân chúng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.