Câu Chuyện Thẩm Mỹ: “Phai Mí Nịt”

05/11/202100:00:00(Xem: 1409)
 
Bữa nay có bà Thu vô nhuộm tóc làm nails.  

Từ hồi được mở cửa trở lại, tuần này bắt đầu đông khách dữ lắm.  Bà Thu bước vô tiệm, chị Ngà thấy mặt liền cười đon đả:

-Dạ, chị ngồi chơi, “phai mí nịt”.

Bà Thu cười:

-Xời ơi giờ này mà còn xài five minutes, nghe quen quen nha. 

Chị Ngà nhớ hồi tiệm mới mở, lâu lắm rồi, đa số thợ làm nails chưa rành tiếng Anh, khách vô tiệm, hổng cần biết là mình mới có dũa bàn tay bà khách để chuẩn bị đắp bột, mau lắm cũng ít nhứt phải 20 phút mới xong, vậy mà biểu bà khách mới, đợi “năm phút nữa” kể cũng có hơi sái sự thật, vậy mà khách vẫn sẵn sàng ngồi xuống, lật lật mấy cuốn tạp chí ra đọc, đợi.

Vì sao?

Vì câu nói ‘phai mí nịt” kèm theo nụ cười rạng rỡ đón khách của chị em nghề làm “neo”

Khi tới phiên bà Thu ngồi vô ghế, chị Ngà choàng khăn pha thuốc thoa lên mái tóc thì nghe bà Thu nói liền:

-Xời ơi, để tui kể chị nghe chuyện này.  Con dâu cho tui cái điện thoại IPhone.  Tui đã dặn từ trước, hổng phải không có tiền mua một cái điện thoại “xịn” để xài mà vì tui chưa rành nên chưa muốn tốn nhiều, chỉ cần cái nào dễ dễ để tập cho quen. Nó cho tui cái cũ để nó mua cái khác đời mới hơn, tui chịu liền. Vậy mà, quẹt quẹt cỡ nửa tháng ngon lành, tự dưng, lần này khi cắm dây sạc pin thì lỏng le lỏng lét, cắm hổng sát, khi sạc khi không. Hỏi mấy chị em, người thì nói -chắc dây cắm hay cục pin hư, mua pin mới cũng mắc, bằng như mua điện thoại mới, người thì bàn -mua đại cái mới xài đi, bà hà tiện quá…  Chị Hai tui kêu -Thôi, đem ra tiệm của … sửa đi.  Chỗ này chuyên môn về IPhone đó. Tui nghĩ, ờ, ra tiệm này họ nói chuyện nghe dễ hiểu hơn. Vậy là, sáng qua tui ra tiệm…Khu này có khá nhiều tiệm quán nhà hàng, ngó quanh quất một hơi mới thấy bảng hiệu…  Bước vô, ngay quầy tiếp khách có một cô, rất trẻ, cỡ tuổi cháu nội tui, lại quá đẹp, quần áo thiệt là đúng theo thời trang, son phấn đậm như ca sĩ.  Nhưng, thấy tui vô tiệm mà cô chẳng mở lời chào hỏi gì.  Kế bên quầy là cái bàn, một người đàn ông đang ngồi cấm cúi sửa điện thoại. Tui nói:
 
-Cô ơi làm ơn coi dùm cái điện thoại này sao hổng cắm dây sạc pin được. 
 
Cô nàng liếc cái điện thoại, trả lời trống không:
 
-Mở cái bao ra, cắm thẳng vô cục pin.
 
Trời đất, tui nào biết cái điện thoại có cái bao.  Cầm lên lật qua lật lại, lấy tay khều khều, chẳng có chỗ nào hở để mình tháo ra.  Tui nhìn cô nàng cầu cứu:
 
-Tháo chỗ nào?  Cô tháo dùm tui đi.
 
Cô nàng dùng dằng cầm cái điện thoại lên, dựt phăng một đầu, ra cái phần đầu rồi kéo phần dưới, tách rời cái điện thoại ra.  Ủa, cái bao là vậy, có hai phần, trời đất, hổng thấy làm thì ông Nội tui cũng hổng biết! Chưa từng thấy gắn vô thì làm sao biết cách tháo ra?  Cái bao bảo vệ điện thoại này là loại cứng, dày, hèn chi, cầm cái điện thoại thấy chắc chắn, khó bị tuột.  Cô ta nói xẵn lè:
 
-Cắm vô đi.
 
Tui cằm dây sạc pin cắm vô thì được liền.  Cô ta nói:
 
- Sát rồi đó.
 
Mừng quá, tui hỏi:
 
-Có ổ điện nào cho tui cắm vô thử cho chắc ăn.
 
Cô nàng ngó tui như ngó người ngoài hành tinh, nói trổng:
 
-Mở cây quạt ra, cắm vô đó.
 
Tui kéo dây cây quạt để đứng bên góc tiệm ra, cắm dây sạc pin vô, thấy cái dấu hiệu đang sạc pin hiện lên. Vừa lúc đó có một ông khách bước vô, hỏi muốn mua dây nghe gì đó thì cô ta cũng trả lời chua lè:
-Hai chục.
Tui gom điện thoại cùng dây nhợ và cái bao bỏ vô bóp để về nhà gắn trở vô, chừng nào cần thì tháo ra, biết cách làm rồi. Tui hỏi:
 
-Vậy là hổng cần sửa hổng cần mua thêm cái gì hết hả cô?
 
Cô nàng lắc đầu.  Tui nói:
 
-Cám ơn cô.
 
Tui cám ơn đàng hoàng, mà cô nàng không thèm trả lời.  Ra khỏi tiệm, tui còn ngạc nhiên vô cùng. Trời đất ơi, thời bây giờ sao có người hà tiện một câu nói vậy sao ta?  Có người vô lễ vậy sao trời?  Khách vô tiệm không thèm chào hỏi, mặt mày chằm dằm như bị ai ăn hết của ông Nội, nói với khách bằng từng lời chua như như dấm, như dùi đụt, như bị gượng ép, bắt buộc phải trả lời. Tiếng Việt dễ thương “Dạ”, Vâng” “Chào ông, chào bà” “Không có chi”… đâu mất rồi?  Nhưng đỡ cái là, nếu cô nàng không tháo cái bao ra mà bày cho tui mua thêm dây này món nọ, chắc tui cũng mua vì có biết gì đâu.  Một chuyện nhỏ xíu bình thường như vậy, hổng nói thì ai mà biết, chỉ cần “tháo cái bao ra, cắm thẳng vô cục pin” là sát liền. 

Phải chi cô ta đón khách một cách niềm nở, “Sẵn sàng giúp người đồng hương từ A tới Z” như những lời quảng cáo của chủ tiệm nói oang oang trên đài radio thì hay biết mấy.  Hóa ra chỉ là những lời xạo ke. Tui tính về nhà kêu điện thoại tới than phiền lối tiếp khách vô lễ của cô này, nhưng nghĩ lại thì, tui đoán người đàn ông đang ngồi sửa điện thoại chính là ông chủ tiệm và cô ta là bà chủ tiệm, người đẹp mới rước qua. Sau trận đại dịch thiếu nhân viên, ngày thứ bảy bà chủ tiệm bất đắc dĩ phải đứng ở quầy cho nên xấc xược hỗn láo, thằng chồng ngồi đó thị thiềng, mình có gọi cũng vô ích, phí thì giờ.  Hổng chừng bây giờ họ đang cười bà già ngu này.

 Bữa nay vô đây nghe chị nói câu “phai mí nịt” làm tui thương quá đi. Cho dầu có phải ngồi đợi ba chục “mí nịt” cũng cam, bởi vì câu này của chị có kèm theo nụ cười, có hân hoan đón khách tới tiệm của mình.
 
Chị Ngà cũng cười rồi nói:

-Chị Thu ơi chị đâu có ngu, chỉ là, người lớn tuổi như mình, xài những món đồ chạy theo thời đại kỹ thuật tân tiến này hơi chậm mà thôi.  Bởi vậy hay nghe câu này “Về kêu cháu nội nó chỉ cho” ha ha ha…

Rồi chị nghĩ trong bụng -Từ xưa tới nay, thợ giỏi thợ dở, tiệm đắt hay không phần nhiều cũng là do cách tiếp khách của chủ và thợ.  Mong mấy em trong tiệm, đừng bao giờ quên kèm theo nụ cười, khi nói câu “phai mí nịt” đặc biệt của nghề làm “neo” mình.
  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
Quí vị muốn tránh cảm giác choáng váng hay nhức đầu dữ dội sau khi uống rượu chăng ? Hãy ăn vài lát dưa leo trước khi đi ngủ. Khi thức dậy, quí vị sẽ thấy tỉnh táo và hết nhức đầu. Dưa leo chứa một lượng đường vừa đủ, các loại vitamin B, và các chất điện giải để tái bổ sung những tinh chất sinh tố cần thiết mà cơ thể đã bị mất đi, hầu tái lập sự cân bằng, xua tan cảm giác choáng váng hay nhức đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.