Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Ngày Mùa Đông

23/01/202115:53:00(Xem: 801)


Có những cơn gió mang theo hơi lạnh thở ra khói.

Những cành cây trơ trọi vắng bóng những chú sóc chạy nhảy và tiếng hót của các loài chim.

Mặt trời lặn sớm buổi chiều trên nền mây xám.

Và… còn rất nhiều thứ quanh đây thay đổi để tôi biết thời tiết Virginia đã vào Đông. Mùa Đông năm nay ít tuyết, hoặc chưa nhiều khi chưa hết tháng một, hay là nó lạ lùng do ảnh hưởng của virus? Nhưng dù lý do gì, mùa Đông Virginia thiếu tuyết cũng mất đi vẻ đẹp vốn có của vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.


Hai hôm nay trời rất lạnh nhưng nắng chan hòa như mời gọi những bước chân xuống phố. Một năm qua, loanh quanh lui tới trong căn nhà quen thuộc tới nỗi nhắm mắt đi bộ (thể dục trong nhà) vẫn không đụng vô tường. Ngoài kia nắng đẹp, cơm trưa đã xong, thử dạo chơi một chút, thưởng thức không khí thiên nhiên một chút để cảm nhận sự mới mẻ của cuộc sống ra sao.


Không suy nghĩ lâu, tôi bắt đầu chọn y phục thích hợp để đi dạo, không phải chỉ lui tới mấy bộ quần jeans áo thun với áo khoác có mũ (hood) mặc đi chợ mỗi tuần. Một năm rồi, váy đầm, chemise, v.v.. vẫn treo thẳng thớm như vừa mới ủi vì không có dịp để “diện”. Khăn quàng cùng bộ với mũ, vừa giữ ấm vừa làm đẹp chẳng mấy khi lấy ra; cũng như những đôi giày ống (boots) vẫn nằm nguyên trong hộp. Còn mỹ phẩm trang điểm nữa, bộ Lancome con gái mua tặng tôi nhân sinh nhật năm ngoái, chưa dùng một món. Một năm virus hoành hành khiến mình trở nên lười mặc đẹp, chỉ được mỗi việc ở nhà siêng nấu ăn ngon. Nói chuyện với bác sỹ qua video, tôi thành thật kể lâu nay ở nhà ăn nhiều nhưng ít tập thể dục.


Chưa đến 10 phút lái xe ra công viên gần nhà. Chỗ đậu xe vắng không như trước đây. Người đi bộ và dẫn theo trẻ con cũng ít hơn. Bước ra khỏi xe, tôi ngửi được mùi ngan ngát của lá cỏ tươi. Mặc dù luôn có một hộp “face mask” để trong xe, nhưng chỗ thiên nhiên trong lành như vậy tôi không cần dùng tới. Lần đầu tiên sau nhiều tháng tôi diện lại áo quần đẹp, cả áo khoác, khăn quàng, mũ len và đôi bốt da đúng kiểu mùa Đông. Phải chi có người ghi giúp tôi tấm hình để thấy mình có giống “người đẹp nhờ lụa” không? Cho tay vào túi áo khoác, tôi chầm chậm rảo bước, lòng bình an và vui vẻ như vừa được làm mới “dung nhan”.


Nắng bắt đầu nhạt dần trên lối đi. Hơi lạnh cũng theo gió về lất phất quanh mặt. Tôi nhìn hàng thông cao vút với những trái khô mọc thành chùm ở đầu nhánh lá. Thông luôn là biểu tượng của vẻ đẹp vùng lạnh giá; dù cho lá vàng và trái già có rụng nhiều chăng nữa, thông bốn mùa vẫn mãi xanh tươi như câu hát “stay evergreen and young as the seasons go…” trong bài Evergreen Tree với giọng ca của Cliff Richard thời học sinh tôi rất thích. Tôi khẽ ngân nga, “till the leaves turn blue on the evergreen tree.” Thời gian qua hơn năm mươi năm, tôi vẫn yêu điệp khúc “On the evergreen Tree. On the evergreen Tree...” 


Khi không còn thấy vạt nắng trên đầu những ngọn cây là biết chiều xuống, và màu chiều sẽ lan tỏa rất nhanh. Tôi đã đi dạo gần hai tiếng đồng hồ, không mỏi chân cũng nên trở về rồi.


Về đến nhà hơn bốn giờ chiều. Nắng thật sự đã tắt, trả lại bầu trời mùa Đông màu xám nhạt còn vương vài cụm mây xanh, mây trắng của một ngày nắng đẹp. Khu nhà nơi tôi ở bao quanh bởi những hàng thông, đang chờ đón ngày tuyết rơi sắp tới. Không gian tĩnh lặng và êm ả như trong lòng tôi sau buổi dạo chơi cùng thiên nhiên. 


Hồ Thị Kim Trâm



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bà khụy chân xuống nhìn sát vào mặt mẹ, bà thấy đầu Cụ như nghiêng về một bên, hai mắt vẫn nhắm và những giọt nước mắt nữa… và hình như Cụ không còn thở. Bà vòng tay ôm đầu Cụ ngã vào vai mình. Bà yên lặng, vùi cái đầu đã hoa râm của mình vào mái tóc bạc phơ của mẹ. Tiếng Thái Thanh vẫn cất lên: Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui, khóc cười theo mệnh nước nổi trôi…Nước Ơi!
Hãy nghe một bà mẹ trẻ (Christine Derengowski, một người viết báo) an ủi khuyến khích con mình: "Con sẽ không bị phạt, và con sẽ không bị ở lại lớp một. Mà thật ra, chính con là một anh hùng. Con có biết là chưa có một đứa trẻ nào trong lịch sử phải học lớp một ở nhà qua màn hình computer, ngồi trong phòng ngủ, nhìn cô giáo qua màn hình. Con và các bạn của con đã làm nên lịch sử."
A Lượng lạch bạch chạy laị chỗ máy thằng Dĩnh giật lấy cái máy quạt tí hon của mình. Trời nóng như đổ lửa, cộng với nhiệt độ cao của dàn máy sản xuất túi nylon toả ra làm cho không khí càng ngột ngạt hơn, cái nóng như nung nấu laị như rang mấy mươi con người trong xưởng.
Tình cờ gặp lại Thúy-Minh – người bạn ngày xưa cùng học trường Võ-Tánh và cũng cùng sinh hoạt trong ban ca nhạc Bình-Minh đài phát thanh Nha-Trang – Thanh-Điệp mừng quá, hỏi hết chuyện này sang chuyện khác.
Cõi thơ 50 năm của anh chính là bức tranh đời yêu thương định phận này. Nó đậm đà sắc màu âm thanh của một dòng sông với khát vọng tìm về nguồn cội. Có thể đó là nỗi hoài niệm, thương cảm êm đềm hay kêu gào xót thương một thời vàng son đã mất, nhưng hình như sắc màu âm thanh cõi thơ anh mãi mãi không bao giờ lụi tàn.
Anh bước vội vào trong toa xe điện. Một chút ăn năn vì anh về muộn. Anh lỡ quên hôm nay là ba mươi Tết. Anh tìm chỗ ngồi kín đáo và cố thu người lại sao cho ấm. Anh nghĩ bên nhà giờ này là mùng một Tết. Anh vụt nhớ câu thơ ai viết: ”Đêm xuống bên ni/ Ngày lên bên nớ”. Mắt anh đau đáu nhìn ra ngoài trời, Chicago tràn ngập tuyết. Chiếc tàu điện cần mẫn lặng lẽ trường mình dưới tuyết lạnh đưa đoàn lữ hành về các vùng ngoại ô phía Tây thành phố Chicago.
Hậu duệ của một trong những bộ óc vĩ đại nhất của thế kỷ 20 ông Bill Gates, người làm cho năng suất làm việc, và hiệu quả kinh tế tăng bội phần) không sợ thuốc chủng ngừa đại dịch thay đổi DNA của Cô thì không hiểu tại sao những người bình thường, thậm chí chỉ số IQ (intelligence quotient) còn ở dưới mức trung bình, lại sợ thuốc chủng ngừa làm thay đổi DNA của mình !!!
Chưa thấy mặt cô giáo, Duy không biết nhan sắc của cô như thế nào. Nhưng, nhìn mái tóc dài, chiếc nón nghiêng nghiêng của cô giáo Duy tưởng như chàng đã gặp hình bóng ấy vào một chiều Xuân, tại Nha Trang, khi Trục Lôi Hạm Chương Dương II, HQ 115 ghé Cầu Đá.
Con bé yêu mẹ nó. Cứ vài ngày lại điện thoại hỏi mẹ có khỏe không. Bao giờ cũng vậy, cuộc thẩm vấn trên điện thoại với mẹ xoay quanh những câu đại loại như mẹ có bị sốt không, có bị ho không, có mệt mỏi không, có ngửi mùi thức ăn được không, có gặp người nào bị bệnh Covid không. Toàn bộ những câu mà người ta thường hỏi khi khách hàng bước chân vào một cửa tiệm trong mùa giãn cách cơn đại dịch. Ông không muốn con gái nghĩ bố bỏ mẹ ở nhà vì mẹ bị cách ly sau khi có những triệu chứng vừa kể. Nó muốn chắc ăn là cả bố lẫn mẹ không ai bị nhiễm Covid hết.
Những ngày gần cuối năm, chúng tôi nhận một ngôi nhà “mới” (của mình và “cũ” của người ta) không có đồ đạc và cần sắm sửa một vài thứ căn bản. Đồ mới, đồ đẹp thì ai lại không mê, nhưng ngặt nỗi đâu phải cái gì thích cũng đều có khả năng mua mới. Quần áo giày dép nào thích có khi còn nán đợi sale giảm giá vài ba lần mới mua, huống hồ những thứ đồ lớn với giá tiền gấp cả trăm lần… Phải thực tế và biết mình hỏng phải “First Daughter” (con gái lớn của tổng thống) mà là con gái lớn của cái anh Hai Lúa nhà kia từng làm việc ở tiệm Thrift Store (tiệm bán đồ của mấy nhà dư giả “biếu”). Đã 10 giờ tối, nằm trong túi ngủ (sleeping bag) trải trên sàn nhà (vì chưa có giường), tụi tôi “đi dạo” trên mạng xem có ai trong vùng rao bán gì hấp dẫn không. Có một quảng cáo chỉ vừa mới đăng chừng 5 phút rất ngắn gọn: “Bộ bàn ăn 8 ghế gỗ và da – giá $395, bán bởi chủ nhà”. Nhìn hình kèm lời quảng cáo phải nói là có cảm tình liền. Nguyên bộ bàn nhìn rất chắc và rất đẹp. Có vẻ là đồ “hiệu” thiết k
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.