Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhật Ký Tuần Lễ "Cấm Túc" Thứ Tám

15/05/202018:18:00(Xem: 1406)

Dieu Huong 01

Thứ hai 4 tháng 5


Lệnh "cấm túc tại gia" đã bước sang tuần thứ 8 ở California, một trong vài lợi ích trông thấy là  không khí quang đãng hơn, không còn bị cùng lúc vài chục ngàn chiếc xe ,thay phiên nhau, làm ô nhiễm không khí.


Chim chóc kéo về nhiều hơn, vào tận sân nhà kiếm ăn vì không còn cảnh các ông bà cụ mỗi ngày ra các công viên với cả ổ bánh mì lớn, nuôi chim trời nhiều hơn là nuôi chính mình. Người ta cũng thấy những ngôi nhà ở gần các triền đồi có những đàn dê núi kéo về thành phố kiếm thức ăn vì thành phố trong cảnh "Shelter In Place" order khá hoang vắng hơn. Trong trí óc của các động vật hoang dã, hình như rừng thưa đang được nới rộng đến tận bãi cỏ nhà con người.


Khó có thể tưởng tượng là nhiều mặt của đời sống sẽ mãi mãi thay đổi ngay cả sau khi người ta đã tìm ra được thuốc chủng ngừa ngăn chận Coronavirus.


Chẳng hạn các công ty sẽ cho phép nhân viên, nhất là "white collar worker" làm việc từ nhà nhiều hơn. Điều này kéo theo hệ quả những big office building sẽ ngăn nhỏ ra cho nhiều Công ty thuê. 

Chẳng hạn không còn những hàng cubicle san sát. Hay gần đây, với xu hướng "open workspace”, người ta sẽ không còn bị mùi eau de cologne nồng nặc của ai đó xông vào mũi mình cả ngày ở nơi làm việc.


Chẳng hạn khóa học mùa thu niên khóa 2020-2021 của hệ thống California State University sẽ chỉ có lớp học online, tất cả lớp học thường lệ trong giảng đường sẽ bị hủy bỏ, ngoại trừ một số lớp Biology trong phòng thí nghiệm, có số lượng sinh viên ít hơn hai mươi người.


Thứ ba 5 tháng 5 


Vào ngày này hàng năm, người Mễ Tây Cơ đều ăn mừng ngày kỷ niệm chiến thắng trước quân đội Pháp 5 tháng 5 năm 1862 (còn được gọi là ngày “Battle of Puebla Day”). Sáu ngàn  người lính chuyên nghiệp Pháp thúc thủ trước hai ngàn quân Mễ Tây Cơ. Trận chiến kéo dài chỉ một ngày, 500 quân Pháp thiệt mạng, gần 100 quân Mễ hy sinh, Pháp rút quân tháo chạy.  Chi tiết này đủ để Mexicans (nhất là những người Mễ Tây Cơ sống ở Mỹ, đại đa số làm những nghề lao động chân tay)  kỷ niệm lễ này long trọng hàng năm để làm sống lại lòng tự hào dân tộc của họ ngay cả trong thời kỳ COVID-19, khi lệnh "Shelter in place" vẫn còn hiệu lực. 


Hàng năm, ở các thành phố lớn (như San Jose/ California) có rất đông người Mỹ gốc Mễ , hay những người Mễ Tây Cơ di dân lậu sinh sống, cảnh sát địa phương luôn tăng cường tuần tra để ngăn chận những chiếc xe cũ kỷ mở radio volume hết cỡ, treo lá cờ Mexico màu xanh lá cây, trắng, đỏ chạy quá tốc độ, phun khói mờ mịt làm ô nhiễm môi trường, và xâm phạm quyền “tự do yên tĩnh” của người khác; và cũng để giải tán những ông Mễ uống rượu nơi công cộng một cách bất hợp pháp. Chuyện này như một chuyện "recurrent" hàng năm, "đến hẹn lại...xảy ra" làm phiền lòng nhiều người. Cũng như rất nhiều người Mỹ bản xứ, chúng tôi luôn luôn tránh đến San Jose vào ngày Cinco De Mayo.

 

Năm nay, giữa lúc đại dịch hoành hành, con số người gốc Latin nhiễm bệnh, và thiệt mạng đều chiếm hơn 1/3 tổng số bệnh nhân, người Mễ coi Coronavirus như... bụi ngoài đường, vẫn "bổn cũ soạn lại" như thường lệ,  vẫn tiếng nhạc Mễ ồn ào làm phiền hàng xóm, vẫn lá cờ ba màu xanh lá cây, trắng, đỏ bay phất phới trong gió trên những chiếc xe cũ kỷ chạy với tốc độ cao, nồng nặc mùi xăng làm ô nhiễm không khí. Và cảnh sát vẫn phải tăng cường tuần hành giữ lại an toàn, và yên tĩnh vốn có của một góc thành phố.


Mới biết, COVID-19 không ngăn chận được Cinco De Mayo, dịp để người Mễ Tây Cơ hâm nóng lại lòng tự hào từ hơn hơn 200 năm trước.


Dieu Huong 02.jpgThứ tư 6 tháng 5


Nhật ký hôm nay xin dành cho một chút màu hồng  trong màu xám triền miên của đại dịch.


Trong một ngày đi mua thực phẩm từ chợ Safeway ở thành phố Bend, tiểu bang Oregon, cô Rebecca Mehra nghe nghe tiếng la "help, please"  từ một chiếc xe đang đậu trong bãi đậu xe của chợ. Cô tiến đến gần, cửa xe từ phía bên hành khách hạ xuống thấp hơn, một bà cụ trong độ tuổi ngoài 80 đưa cho cô một tờ giấy $100, và một tờ giấy, với đôi mắt nhòa lệ :


"Xin giúp chúng tôi mua thực phẩm theo danh sách này. Chúng tôi đã lớn tuổi, thân nhân lại  không sống quanh đây. Chúng tôi không dám vào chợ vì chúng tôi thuộc nhóm tuổi dễ bị lây, và dễ thiệt mạng vì COVID-19. Xin giúp đỡ, rất mang ơn." 


Rebecca Mehra đặt thực phẩm của mình vào xe, quay lại chợ và mua tất cả mọi thứ trong danh sách bà cụ đưa cho cô. Mười lăm phút sau, cô  quay lại, đặt những túi hàng trong thùng xe của ông bà cụ, rồi giao lại tiền thừa, và receipt cho bà cụ.


Một lần nữa, đôi mắt bà cụ lại long lanh nước mắt, cảm ơn cô gái không quen biết, vừa vui vẻ giúp mình.


Khi Rebecca dùng trang mạng xã hội Twitter để chia sẻ với bạn bè chuyện này. "Con chim Tweeting" mang thông điệp "người trẻ giúp người già" đi khắp nước Mỹ tạo nên phong trào đi chợ giúp những người già neo đơn trong mùa... mắc dịch từ những sinh viên phải bỏ dở niên học về nhà vì COVID-19.


Thời gian rất quý báu, nhưng đôi khi chỉ cần bỏ ra mười lăm phút như Rebecca Mehra , chúng ta đã góp phần tô thêm màu hồng vào cuộc sống muôn màu, đem lại niềm vui cho người khác.


Thứ năm 7 tháng 5


Để "hồi sinh đất nước", khắp nơi trên thế giới , người ta đã tính đến chuyện mở cửa các cửa hàng, các hãng xưởng. Tránh để một làn sóng lây lan, tổn thất mới càn quét, kế hoạch hồi phục đời sống cũng phải trải qua nhiều giai đoạn, như một em bé sơ sinh, tập lật, tập bò, tập đứng, tập đi, rồi cuối cùng mới có thể chạy.


Cầu mong cho “tiến trình mở cửa" êm xuôi, đúng dự tính của các chuyên gia, và những người có trách nhiệm. Không ai muốn sống trong bốn bức tường cấm túc bằng những đồng tiền Chính phủ Liên bang, Tiểu bang trợ cấp. Vì không ai muốn con cháu mình phải è cổ ra trả món nợ ông bà, cha mẹ của mình đã được cấp miễn phí trong thời kỳ đại dịch.


Người ta sẽ thấy từ cách bài trí đến cách phục vụ của các nhà hàng; các văn phòng làm việc thay đổi hoàn toàn khi những nơi này mở cửa lại sau khi lệnh"cấm túc" được hủy bỏ.

Chỉ cần coi TV một lúc nào đó trong ngày, chúng ta sẽ thấy bàn làm việc của tất cả mọi người bây giờ có thêm chai hand sanitizer, có thêm hộp Clorox wipes thay chỗ cho chiếc bình nhỏ có mấy bông hoa dại vừa hái ở bãi đậu xe đầu ngày. 


Cho đến lúc nào có vaccine phòng ngừa Coronavirus, cafeteria, staff rooms ở các hãng, xưởng, công ty sẽ vắng vẻ đìu hiu, không còn ngào ngạt mùi cà phê trong tiếng chào nhau buổi sáng của mọi người. Đồng nghiệp sẽ họp hành qua Zoom, qua chatting, không còn kéo nhau đến conference room như trước đại dịch. Và có thương nhau, xin đứng cách xa nhau ít nhất là 6 feet.


Employees Handbook của các công ty đều được thêm một phụ trang mới (appendix)về những yêu cầu mới trong thời đại COVID-19.


Dieu Huong 03.jpg.pngThứ sáu 8 tháng 5


Để hạn chế di dân bất hợp pháp đến Mỹ, từ hai năm trước, chính phủ Liên bang đã thông báo bắt đầu từ ngày 1 tháng 10 năm 2020, tất cả hành khách dùng đường hàng không nội địa phải xuất trình real ID card thay vì bằng lái xe như trước. Khi đại dịch COVID-19 tấn công nước Mỹ, thời điểm bắt đầu dùng real ID khi lên các chuyến bay trong vòng nước Mỹ được đẩy lùi lại một năm. Thời hạn mới là ngày 1 tháng 10 năm 2021. 


Tất cả văn phòng DMV đều đóng cửa từ ngày 27 tháng 3 năm 2020 để ngăn ngừa đại dịch lây lan. Hôm nay chỉ có 25 văn phòng chính ở các thành phố lớn dọc theo chiều dài của tiểu bang vàng mở cửa để giải quyết  việc ở công sở bận rộn nhất nước Mỹ vì hầu như ai cũng là chủ một cái xe để di chuyển. 


Tạm thời, để kiểm soát được số người có mặt trong văn phòng, bảo đảm 6 feet social distance, 25 văn phòng này chỉ phục vụ cho khách hàng đã lấy hẹn online. Không có chuyện tự nhiên “drop in” xếp hàng chờ đến phiên mình như "ngày tháng cũ".


Bình thường, ngay cả đã lấy hẹn online, bao giờ đến bất cứ văn phòng nào của DMV cũng là dịp được tôi luyện lòng kiên nhẫn. Tưởng tượng phải đến văn phòng DMV trong lúc Coronavirus vẫn còn hoành hành thì không những lòng kiên nhẫn mà hệ thống miễn nhiễm của cơ thể cũng có dịp được thử thách.


Để giảm thiểu nguy cơ lây lan cúm Vũ Hán đến mức tối đa, để hạn chế số người đến văn phòng DMV, cả ngàn kiosque của DMV được đặt trong hệ thống các chợ  Safeway, Lucky.... để người dân có thể đóng thuế đăng bộ xe hàng năm, nhận sticker mới mà không cần phải đến văn phòng DMV.


Xấu đi hay tốt hơn, cuộc sống đã và đang thay đổi cho đến lúc nào tìm được thuốc chủng ngừa COVID.  Và con người không có lựa chọn nào khác hơn ngoài phải "trôi theo dòng đời".


Thứ bảy 9 tháng 5 


Đại dịch cúm Tàu phát xuất từ Vũ Hán, theo chân những hành khách gốc Vũ Hán, gốc Tàu gieo rắc đại họa từ Châu Á, qua Châu Âu, Châu Đại dương,  đến Châu Mỹ, và cuối cùng là Châu Phi.


Cuối tháng tư, đầu tháng 5 năm 2020, tâm dịch từ Châu Âu chuyển qua Châu Mỹ. Ở Bắc Mỹ,  Hoa kỳ, và Mễ Tây Cơ  bị tổn thất nặng nề cả về sinh mạng lẫn kinh tế. Vùng Nam Mỹ, Ba Tây  chịu đựng nhiều nhất, số người thiệt mạng vì Coronavirus đã lên hơn 10 ngàn người tính đến hôm nay.


Một ngạc nhiên đáng buồn là theo một cuộc khảo sát ở 28 thành phố lớn trong 20 quốc gia được chọn ra ở Phi Châu, có đến 32% người được phỏng vấn trả lời là họ không biết nhiều về đại dịch COVI-19, chỉ biết đó là một thứ bệnh cúm dễ lây lan, có thể làm chết người. 


Có thể là do thể chất của người Phi Châu tốt, sức đề kháng cao; có thể là do điều kiện thời tiết không thích hợp với sự sinh sôi, nảy nở của Coronavirus, cho đến hôm nay, chỉ có ba quốc gia Ai Cập, Algeria, và South Africa ở Châu Phi bị đại dịch cúm Tàu tấn công nhiều nhất. Con số tổn thất ở lục địa này không đáng kể so với những mất mát ở Tây Ban Nha, Ý, Anh, và Mỹ.  


Dieu Huong 04.jpg.pngChủ Nhật 10 tháng 5


Mother's Day năm nay, đa số mọi người không được ôm Mẹ, không được về cạnh Mẹ. COVID-19 đã tạm thời cứơp mất "vốn liếng yêu thương cho cuộc đời"*** của rất nhiều người, kể cả chúng tôi, trong ngày "từ mẫu" năm 2020. 


Tình hình kinh tế ở Mỹ cũng bị "đại dịch hóa": những công ty lớn có tên tuổi, và truyền thống lâu đời như Neiman Marcus , như  J.Crew nộp đơn phá sản, trong khi các cửa hàng bán lẻ thuộc loại rẻ tiền (discount stores) như : Dollar Tree, Dollar General,  Aldi , Grocery Outlet ... lại làm ăn khấm khá hơn bình thường. Khi người ta không có thu nhập cố định từ paycheck, từ lợi tức đầu tư; áo quần trở thành một thứ xa xí phẩm, sẽ không ai dùng tiền "cứu trợ" từ Liên bang mua y phục mới. Tiền bạc chi tiêu trong thời đại dịch chỉ dành cho thực phẩm, và thuốc men, thuốc khử trùng.  


Rất buồn khi nghe tin Sweet Tomatoes (salad buffet restaurant) sau 42 năm hoạt động đã vĩnh viễn đóng cửa 97 nhà hàng khắp nước Mỹ từ Đông sang Tây. Nhà hàng này đã góp phần vào việc giúp người Mỹ sống khỏe mạnh, và có sức đề kháng cao hơn. Tình hình tài chính không cho phép họ tiếp tục cầm cự để mở cửa sau đại dịch với những yêu cầu mới. Nhà hàng này là một nơi chốn quen thuộc của chúng tôi từ thời sinh viên "cơ hàn" đến tận trung tuần tháng 3 năm nay, trước khi California ban hành lệnh cấm túc một tuần. 

 

Buồn nhất là hơn bốn ngàn nhân viên toàn thời gian bị mất việc khi Sweet Tomatoes đóng cửa. Cầu mong "khi một cánh cửa khép lại, Thượng Đế sẽ mở ra một cánh cửa khác rộng hơn" cho họ, cho tất cả mọi người đã mất việc vì đại dịch cúm Tàu.


Coronavirus không chỉ lấy đi sinh mạng của con người, mà còn lấy đi cả một "nơi chốn đi về" thân thương, gần gũi với chúng tôi gần 30 năm qua.


Nguyễn Trần Diệu Hương

 (Nhật ký tuần này để mừng sinh nhật 21 tháng 5 của Lan Hương)


*** Bông Hồng Cài Áo (nhạc: Phạm Thế Mỹ - thơ Nhất Hạnh)



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cũng vì ích kỷ muốn ăn ngon, muốn ăn bổ, nên con người đã tạo cho con virus Corona có cơ hội lây từ thú sang người ở Vũ Hán và chỉ với một thời gian ngắn đại dịch đã bùng phát gần như ở tất cả các quốc gia trên thế giới, hiện nay vẫn còn tiếp diễn chưa chịu dừng lại.
Một trong những cuộc đua Marathon nổi tiếng, và lâu đời nhất thế giới dành cho người tham dự từ nghiệp dư đến chuyên nghiệp từ khắp các quốc gia là Boston Marathon bị hủy bỏ . Cuộc đua truyền thống dài hơn 26 miles (khoảng 42km) hàng năm chạy qua 8 thành phố của Massachusetts bắt đầu từ năm 1897 chỉ có 15 người tham dự, là một trong 6 cuộc đua Marathon quan trọng nhất thế giới hàng năm. Lần đầu tiên trong 124 năm, sự kiện thể thao hàng năm -có lúc quy tụ đến nửa triệu người quan sát và hơn 38 ngàn vận động viên- bị hủy bỏ trong năm 2020 vì đại dịch cúm Tàu. Ngay cả trong hai thế chiến (1914-1918 và 1939-1945), Boston Marathon vẫn được tổ chức , và là một truyền thống văn hóa cả trăm năm của Bostonians.
Đó là một buổi chiều, lớp tôi được nghỉ môn học giữa giờ vì cô giáo bịnh. Chúng tôi, ba đứa bạn thân và tôi, rủ nhau ra ngoài trường, tản bộ trên vỉa hè quen thuộc có hàng cây rợp mát. Đi dọc theo đường Bà Huyện Thanh Quan, ngắm những căn biệt thự nằm khuất bên trong khoảng sân rộng, bốn đứa chúng tôi hỏi nhau căn nhà nào đẹp, và thích căn nào. Đứa thích nhà trồng nhiều hoa. Đứa thích nhà có cửa sổ bốn phía, v..v... Bỗng dưng tôi nghe có tiếng dương cầm văng vẳng trong gió khi vừa đi qua. Tôi dừng chân trước một biệt thự cổ kính. Âm thanh phát ra từ trên lầu. Tôi ngắm kỹ ngôi nhà và thấy bức tường đá của nó được phủ kín bởi một loại dây leo có lá nhỏ tròn, bò ngộ nghĩnh. Bức tường cao quá nên tôi không thấy gì bên trong, chỉ nhìn qua song cửa sân. Lúc đó tôi sợ bị người ta bắt vì tội nhìn lén nên đứng xớ rớ một lát rồi đi.
Xuyên qua từng áng mây chĩu nặng hơi nước, những tia nắng đìu hiu của một buổi chiều như đang ngập ngừng bên ngoài khung kính của chiếc Boeing đồ sộ – đang bay. Bảo-Trân nghiêng một bên má sát vào mặt kính để nhìn lại phía sau. Dalat đã chìm khuất, chỉ còn những đóm sáng ly ty từ những tòa buildings trên triền núi cao. Từ những triền núi, hơi lạnh toát ra, tạo thành những phiến sương buồn, che khuất những khe núi thâm u rồi bay lang thang trong vùng không gian im vắng để đợi chờ ánh hoàng hôn.
Cho đến lúc nào có thuốc chủng ngừa COVID-19, càng ngày người ta càng cẩn thận hơn trong giao tiếp. Những lối đi giữa các aisle trong chợ Mỹ bắt đầu trở thành "đường một chiều" để tránh "mặt đối mặt" giữa khách hàng, tránh tình trạng Coronavirus "bành trướng" qua nạn nhân mới. Còn hơn thế nữa, các chợ đã bắt đầu cấm người không đeo khẩu trang vào chợ. Mỗi chợ còn cử một nhân viên ngồi ở cửa ra, vào để bảo đảm 100% khách hàng vào chợ đều có mang khẩu trang.
Cưu mang lắm việc rồi đến tuổi hưu ta cũng phải tự hỏi, ta làm được những gì cho đời? Lớn lên trong chiến tranh, hư hao đổ nát, mang nhiều ước vọng vào đời, phục vụ đất nước chưa đầy mươi năm, trôi giạt xứ người, cuộc sống lưu vong của ông thật là hẩm. Đến Mỹ tháng 11 năm 79, sau thiên hạ gần 4 năm, ông không thể nào trở lại nghề bác sĩ, mặc dầu ông thi đậu bằng cấp hành nghề bác sĩ tại Mỹ. Ông hài lòng với nghề tư vấn tâm thần vì với nghề này, ông có cơ hội trở lại phục vụ cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Ông đã được nhận là Giám đốc chương trình Bịnh Tâm Thần cho người tị nạn Đông Dương tại Chicago. Nhờ vậy, ông lúc nào cũng thấy phấn khởi. Ông chưa bao giờ an phận dừng chân. Năm nay, tuổi thật, ông đã 68, ông vẫn chưa biết đâu là bến đậu, lúc nào là lúc thả neo lần cuối để cho chiếc tàu đời ông được an nghỉ.
Cả ngàn cây im phăng phắc, không một chiếc lá lay, không một cơn gió thoảng. Khu rừng trầm lắng đến độ có thể nghe được âm thanh tăng trưởng của từng thớ gỗ trong thân cây, cái không khí lặng mà căng như dây đàn, nó dồn nén tưởng chừng chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể làm bùng lên, nổ tung ra. Toàn bộ cây rừng đang lo lắng cho số phận của mình, dù biết rằng có lo sợ cũng không giải quyết được gì, nhưng một khi đứng trước cái chết gần kề thì không thể nào không lo. Các loài thú rừng, chim muông, sâu bọ…cũng hoang mang tột độ.
Tôi không hề biết nguyên tên họ của bác Bích, vì từ lâu lắm rồi, bác là: Bà Tô Thùy Yên. Tôi lâu lắm mới gặp Bác Bích, ôm Bác được vài lần, nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm rất gần gũi, thân quen, vì đó là hơi ấm của mẹ tôi, của một người đi trọn con đường chông gai, nhọc nhằn bên cạnh một tên tuổi lớn, của thi ca Việt Nam.
quý vị và các bạn đã cùng tôi trở về Mỹ Tho thân yêu qua hình ảnh sinh hoạt của một thời hoa mộng trên những con đường chính của thành phố, những con đường một thời đã in hình gót chân bay nhảy của tuổi thơ và thanh xuân nhưng chắc chắn rằng Mỹ Tho luôn luôn khắc ghi trong tâm tưởng những người đã gắn bó một phần đời hay cả đời với thành phố yêu dấu.
Đêm qua trăng sáng lắm, sáng đến nỗi tỏ cả đường chỉ tay, không gian im ắng lạ thường, tiếng côn trùng vốn nỉ non hàng đêm ấy vậy mà cũng im bặt, sự im lặng đến nghe rõ cả nhịp tim thì thụp. Chừng nửa canh giờ quá khuya thì gió bắt đầu nổi lên ào ào, dân quanh đình nhiều người nghe rõ mồm một tiếng ngựa hí, tiếng quân reo, sau đó thì tất cả bất chợt im bặt, chỉ còn tiếng vó độc mã gõ lộp cộp ở sân đình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Nhìn qua có thể thấy rằng bầu trời ở phía trên đường chân trời có vẻ như thực sự là một hình ảnh phản chiếu.
chính phủ Anh công bố, người dân Hong Kong có hộ chiếu hải ngoại (BN(O) passport) sẽ có thể được Anh cấp quyền công dân nếu Bắc Kinh nhất quyết thực thi dự luật an ninh, đánh dấu động thái mạnh mẽ từ London
Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (National Security Agency – NSA) công khái cáo buộc tình báo quân sự Nga đứng sau các vụ tấn công nhằm vào mạng máy tính trên toàn cầu, động thái diễn ra trong bối cảnh cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang đến gần
Thống đốc bang Minnesota Tim Walz đã đề nghị Lực lượng Vệ binh Quốc gia tiếp viện khi các cuộc biểu tình đòi công lý cho George Floyd, người bị cảnh sát ghì chết, ngày càng diễn tiến phức tạp.
Bộ Công an Trung Quốc cam kết "hướng dẫn và hỗ trợ" cho lực lượng cảnh sát Hong Kong sau khi Quốc hội Trung Quốc thông qua quyết định áp dụng luật an ninh Hong Kong.