Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nỗi khắc khoải Phạm Quang Ngọc trong “Thương cái đầu biết gật”

26/12/201400:05:00(Xem: 3905)

Nỗi khắc khoải của Phạm Quang Ngọc trong “Thương cái đầu biết gật”

 

Lâm Hảo Dũng

 

Phạm Quang Ngọc, một tên tuổi không mấy xa lạ đối với anh em văn nghệ ở Úc Châu, nhất là vùng Sydney- New South Wale. Bên cạnh hồn thơ bao la như những rặng bạch đàn, cây vỏ giấy giăng mắc khắp vùng trời Úc Châu; anh còn là một nhạc sĩ được nhiều người mến mộ qua các buổi trình diễn văn nghệ thân hữu hay sinh hoạt cộng đồng.

Ở anh, tuổi tác đã cao nhưng sức sáng tác không suy giảm chút nào. Năm vừa qua, anh đã trình làng “ Bước chân thơ”, năm nay lại gởi đến qúi bạn đọc tập thơ mới “ Thương cái đầu biết gật”.

Chúng tôi, mạn phép được giới thiệu thi tập này của anh.

 

Sự chuyển tải trong thơ tình anh tha thiết, cuồng bạo qúa chăng?. Hay sức sống vẫn căng đầy lồng ngực, dù thế nào, chúng ta vẫn ngưỡng mộ ở sự chân thành đến độ đó của anh:

“Đốt tình anh mối tình điên

Chẳng xang xế xự, chẳng len tơ chùng”

(Đốt tình trang 18)

Hoặc mạnh mẽ trong ý lời diễn đạt:

“ Ta ngờ em tóc rối bung

Bàn tay xẻ ngạnh, vai trùng khớp đau”

( Gật trang 20)

Qủa thật, cơn say mê cuồng nhiệt của tác gỉa được biểu hiện dâng cao chất ngất: “ Xin em một tí đảo điên- Để tôi chóang ngõ huyên thuyên nói cười” đến :“ Xin em góc phố vàng phai- Có tôi gãi xước hình hài tráng đinh- Xin trang 21).

Có phải đây là chân dung thật sự của tác gỉa qua những lời rất đáng ghi khắc, một con người chân phương, “có sao nói vậy”?. Sâu kín, khoáng đãng, bất chấp sự bình luận của thế  nhân:

“ Nghe trong im lặng, rất tôi

Không chừng thế đó mà đời lại vui

Trỏ hư vô điểm mặt, cười

Khoét sâu ấn tượng, thụt lùi tháng năm

Rất tôi chẳng sợ lăng nhăng

Lăn ra giấc ngủ, vỗ nhầm chiêm bao”

( Rất tôi trang 25)

Tôi, của tác giả tràn đầy nhựa sống “tráng đinh’, ngổ ngáo, thách thức, mang chất giọng khinh đời, ngôn từ mạnh bạo, có thể được phóng ra từ những bất mãn hay chán chường:

“ Tôi hồn đổ ngọn thầu đâu

Trái tim hóa đắng đầu sâu nỗi buồn

Tôi dầm thân xác rập khuôn

Nỗi ra ngất ngưỡng, nỗi cuồng loạn tâm

Dỗ tôi người giải chiếu nằm

Tôi so le giữa góc lăn muộn phiền

Hồn tôi dốc nẻo lưng triền

Tiếng cồng vang vọng âm truyền động quan

Hồn tôi áo liệm mầu tang

Xác thân nằm giữa hai hàng nến phơi

Lòng tôi đổ trận mưa rơi

Ngó quanh sân nắng em cười chán chưa…

( Góc lăn muộn phiền trang 38)

Chỉ cần một nụ cười của giai nhân cũng đủ xóa tan mọi ưu tư, suy tưởng mơ hồ?

Đây có phải là chủ ý của tác gỉa khi anh sử dụng ngôn từ khá thẳng thắn, đôi lúc dung tục hoặc uẩn ức đầy ắp trong tâm trí do giông bảo bên ngoài tác động?

“ Mào gà! Mào gà! lại mào gà!

Chờ hết ba mươi, đến tết ta

Gà tre đem bán, khoe so cựa

Nhìn người qua lại, ngồi xếp re!!!

( Xuân tình trang 44)

Hy vọng, hạnh phúc, hoài nghi:” Chỉ khi quen em, tình yêu linh thánh- Anh trân mình thương Chúa đóng đinh-Em thơ trang 48”.

Tâm hồn thơ của tác gỉa mênh mông, nội tâm luôn giao động như một ca từ:

“ Vực đau mang nỗi sầu

Ối a đời khánh tận

Thoáng một chút xưa sau

Con kênh gìa lận đận

.

Ừ, dẫu khô vàng héo

Ừ, dẫu nhớ thở than

Giây tơ cuồng nhạc dạo

Đã lỡ một cung đàn

( Lỡ cung đàn trang 49)

Nét nhìn của tác gỉa qua ảnh hình thiếu nữ thời nay. Lẳng, nóng bỏng, gợi cảm chết người và nhà thơ cũng tan thành mây khói. Sự đột phá trong cách thể hiện mới của tác giả chăng?.

“ Mặt trời ở chỗ lõm sâu

Em thân quái nắng, tôi đầu mọc đanh

Mày em đậm nét chì xanh

Đôi môi đỏ mọng, điểm quanh viền hồng

Nụ cười nẩy chỗ chổng mông

Úm thâu thiên địa, tồng ngồng ngõ hoa

Tình tình ở chỗ xuýt xoa

Ối a cho lắm, rên la càng nhiều

Mặt ta tẩm đậm hương yêu

Rần rần đỏ ké vì siêu thuốc liều”

(Ồ, mặt trời trang 62)

Ngoài tình yêu nam nữ, chúng ta cũng bắt gặp những bài viết về tình người, tình đồng loại rất se sắt:

“ Quê hương còn thấy như đâu đó

Đâu đó còn nguyên một tổ đường

Những thân khô đét ngồi co quắp

Khấn vái trò đời bớt nhiễu nhương”

( Khấn vái trang 79)

Xã hội đầy bất công, những nông dân ,lao động ngày trước càng ngày càng thêm vật vã vì miếng ăn, trẻ thơ vắng tiếng trống trường, khác hẳn với những lời tuyên truyền hoa mỹ chỉ có trong chuyện thần thoại, cổ tích. Sau lưng đó là những gọng kềm, xích sắt, chiếc bánh vẽ không bao giờ nắm bắt thành hiện thực.

“ Niềm tin con nắng vạt

Vắt vẻo ngang lưng đồi

Mái tranh nghèo xơ xác

Áo mẹ vắt mồ hôi

 

Em hái từng đọt sắn

Trong cơn đói rụng rời

Tiếng trống còn văng vẳng

Không đến trường, bé ơi?”

( Bé ơi trang 80)

Bức tranh đời ngao ngán, chua xót hơn:

“Đời nay nghèo bán dâm

Gái xưa sầu búi tó

Thấy đó: thiên đường đỏ

Gái bán trôn chạy vòng

……………………….

Vung vãi đồ ăn chơi

Ngậm ngùi xưa tháo dạ

Trò ăn sống nuốt tươi

Cùm đeo thân đói lả…”

(Đùa vui tý mà! Trang 85)

Nỗi quan hoài trĩu nặng, từ cuộc di cư năm nào ,cuộc di tản năm nao và những chuyến tàu ra khơi định mệnh, vẫn là những vết chém đau buốt trong trái tim vốn dạt dào tình cảm của tác giả. Từ sông Hồng đến sóng Cửu Long ,hai dòng nước, chung một nhịp đập Việt Nam:

“ Phù sa chân nước còn mê sóng

Con sóng mê cuồng mặt đại dương

Hiện thân Giao Chỉ hồn xanh thẳm

Tiếng vọng quê hương phảng phất buồn

………………………………………..

Thiên địa chênh vênh khua tĩnh mặc

Có khi trông giống mắt ai cười

Quê cũ còn rồng thiêng hội tụ?

Dòng sông Hồng máu đỏ, thây trôi…

( Phù sa trang 86)

Người mẹ, mãi là một hình tượng được tôn thờ, do đó trong thơ tác giả, dù thi tập nào, cũng được nhắc nhở, đôi khi đậm nét, đôi khi mờ nhạt như sương sau lũy tre làng hay thôn xóm xa xôi ngày cũ:

“ Mẹ tôi hay mặc áo màu lam

Từ lúc quen em đổi áo vàng

Chẳng lẽ tôi về yêu hoa cúc?

Khi lòng bướm đã nhuốm màu tang!

(Áo đổi màu trang 87)

Ngựa già thấm mệt, chỉ mong yên bình với túi thơ bầu rượu, nghêu ngao vui thú yên hà, nhưng ở trời Tây dễ chừng có được cảnh trạng chung quanh như vậy?. Thôi thì , hít thở khói bụi xe đời thành phố, tìm vui trong những quán cóc, ngõ hầu có được không gian dĩ vãng:

“ Lượng đời đã thấm trên lưng nhọc

Chỉ ước rung chuông, tối động phòng

Sáng sáng, chiều chiều, bên quán cóc

Chẳng say mà trời đất mênh mông

……………………………………

Chê Tử Ngang quặn lòng quan tái

U Châu hề, vất vưởng lưng trời!

Kẻ trước, người sau, coi như bỏ

Quái gì mà gọi thế nhân ơi!?!

( Lưng nhọc trang 89)

Thơ nhập vào tâm hồn chảy suốt không ngừng, thơ là máu luân lưu trong cơ thể. Với tác giả, hai chữ thơ nhạc không thể tách rời. Cảm xúc viết dăm dòng thơ, cao hứng rung mấy sợi dây đàn, thế mà thống khoái. Cần chi áo mão công danh, bỏ mặc người bạn đời lẽ loi hiu quạnh. Chúng ta nhớ đến cụ Nguyễn Công Trứ qua câu:” Không công danh thà nát với cỏ cây”. Hậu sinh Phạm Quang Ngọc hẳn có ý tưởng trái nghịch- quan điểm xưa nay hay là cá tính phóng khoáng bẩm sinh của tác gỉa?.

“ Kìa Bá Lý Hề ư? Ta chẳng ham!

Hồn ta tơ tưởng với cung đàn

Mục Công kìa, dẫu muôn năm cũ

Cũng kể như bằng thắp nén nhang

…………………………………….

Ta tiếc thầm cho Bá Lý Hề

Tham quan nên dứt bỏ xiêm y

Ơ hờ, cái thú bên người ngọc

Điếc mũi đâm ngang, buột chửi thề…”

(Kìa, Bá Lý Hề trang 100)

 

Trong “Thương cái đầu biết gật”, con người cầm súng của tác gỉa luôn nóng bỏng, ray rức khôn nguôi. Tự trách và quan sát nhận định những người chung quanh. Tác giả có cảm nghĩ mình vẫn là một hành tinh lạc lõng, một vì sao cô đơn bên cạnh câu thơ của cụ Tú Xương:” Thiên hạ có khi đang ngủ cả- Tội gì mà thức một mình ta “.Thơ cất giọng chán chường, xót xa, ai hoài:

“ Giống như Phùng Quán

Những lúc ngã lòng

Tôi thường vịn câu thơ đứng dậy

Hình hài tôi xác xơ đổ gẫy

Tôi tự đọc thơ mình rồi vén môi cười tồ tồ

-Đ.M thằng lính gìa còn nước non gì nữa

Sao không về bàn viết làm thơ?

Chí lớn ư? Đã lạc quẻ ở chốn giang hồ

Ở đó mà ham rồi hợm mình qúa đỗi?

Bắt chước Phùng Quán

Kẻ bắn thơ mình đối đầu thù nghịch

“ Cách mạng mùa thu” đâu còn là chứng tích

( Kìa Phùng Quán trang 27)

Trái tim rất lính của tác giả ngùn ngụt lửa quân hành, tự chấp nhận sống chết, mặc thi cử bon chen, quẩn quanh trong thành phố đầy tiếng người. Ngoài kia , rộng mở với rừng xanh núi biếc, dễ thích nghi với con người không thể trụ một chỗ như tác giả chăng?.

“ Lúc trước đi lính, ta ham súng

Súng bắn quân thù, dấm dúi chùm lông đen

Ta cười cười, nói nói, như quên

Quên hiện tại, quên ngày mai sống chết

…………………………………………

Ta yêu đời lính hơn mảnh bằng chết rét

Khiến đời ta trở thành qủa thìu biu

Em lỡ yêu ta nên nét mặt buồn thiu

Khi biết ta chỉ giỏi trò nhắng nhít

Ta yêu đời lính cho dù sống chết

Không bao giờ lơi tay sáng lơ mơ

Là thân trai dẫu chết bởi màu cờ

Ta thanh thản hồn xuôi chín suối”

(Đời lính trang 56)

Hoặc đôi khi bất cần, bạt mạng:

“ Em ơi yêu lính chi cho khổ?

Sống chẳng yên nơi, chết động mồ!!!

( Bốc hứng trang 57)

Chúng ta thường được thưởng lãm về sự ví von, nhân cách hóa của thơ và từ đó dòng thơ mang dáng vẻ thi vị, nhẹ nhàng hơn như : màu thời gian, màu mắt, màu xanh, màu hy vọng, màu tương lai…Nơi đây,chúng ta được tác gỉa giới thiệu một màu mới rất tối tăm rất tang thương, đó là màu chủ nghĩa với lời lẽ chua cay, trách hận. Và người lính Phạm Quang Ngọc phải nghẹn ngào lên tiếng:

“ Cũng lạ, đời nay xé chiến bào

Hồn thiêng trổi dậy vít trời cao

Úa danh thiên cổ, vùi chinh chiến

Chiến tuyến hồn binh giật tóc gào

.

Màu cờ chủ nghĩa bất dung nhan

Dung nhan người sống phủ cơ hàn

Đời nay ngồi khóc tình vong tộc

Nấm mộ nhang tàn, cỏ mọc hoang

( Màu chủ nghĩa trang 69)

Với tác gỉa, chúng ta mơ hồ cảm nhận anh là một tay súng tay thơ. Thơ đeo đuổi anh xuyên suốt mọi sinh hoạt đời thường và lính - tình yêu ấy vời vợi thâm sâu ám ảnh anh cho đến ngày xuống mộ. Có ai bắt buộc , có áp lực nào xiết chặt để chúng ta quên qúa khứ như một chủ thuyết đã từng rao giảng ?:

“ Hắn méo mó hình hài

Tên lính thời cổ đại

Ngóng thơ trời biên tái

Đội nỗi khổ trần ai

.

Súng đạn bỏ ngoài tai

Một hồn thơ phấn chấn

Có đi hết đời này

Cũng hồn phi phách tán

.

Bày trò chơi súng đạn

Bốc khói bên quan tài

Khép cửa mộ trần ai

Nhập hồn về chín suối…”

( Lính thơ trang 97)

 

Thật là một lý thú bất ngờ khi khám phá trong “ Thương cái đầu biết gật” của Phạm Quang Ngọc. Tác gỉa, dường như no tròn bi phẫn cho cuộc đổi đời, cay đắng lúc lưu vong, do vậy trong thi tập này chúng ta mới có những dòng thơ thật sảng khoái, ôm chầm lấy tâm tư tác giả .

Những câu:” Áo phanh giữa lộ tay khoèo người qua- Nhập trang 8”

Hay :” Dương bản anh, âm bản em

 Đè hai thứ bản khi lên giường nằm”

( Ghẹo em lục bát trang 26)

Đôi lúc cay cú, chua chát:” Thơ thành ba đá, tình xuyên lá- Buông trôi trang 30)

Tự châm biếm mình vượt qúa lằn ranh bản thân:

“ Chào nhà anh thơ Ngọc

Đúng là thơ con cóc

Bệnh mót tiểu hay lây

Đọc xong ta đi đây

Để trút bầu tâm sự “

( Vẫn ví là thơ Ngọc trang 32)

Và hợm hĩnh mình “ hết biết”: “ Bước lon ton chẳng khác con chó xù- Cà phê một mình trang 63) hoặc “ Làm thân nhái bén đem ra tẩm dầu - Rộn tình trang 90”.

Hết con chó xù,lại hóa thân rắn nước nay biến đổi thành mặt ngựa đầu trâu, có gì không ổn định trong lòng nhà thơ chăng?. Tự sỉ vã, châm chích mình “ cho rõ mặt thằng tôi”.

“ Thưa tôi: mặt ngựa đầu trâu

Húc bừa vô vọng, nỗi đau đoạn đành”

( Tự thú trang 94)

 

Bên cạnh những lời thơ phóng khoáng, bạt mạng, tác gỉa có những câu tỉ dụ rất mượt mà:

“ Trời gần đất trổ mình dây

Em nằm lơi vạt áo bay về người”

( Xuân thì trang 17)

Hay ngông cuồng bát ngát như sông:

“ Trai sông Hồng, gái Cửu Long

Phù sa nẩy sóng đòng đòng đó em”

( Tình ca dao trang 39)

Lãng mạn, tha thiết theo về với tác gỉa:

“ Bạn với trăng, trắc nết cùng thơ

Mai sau ta chết rủ chung mồ

Ràng thêm ít hạt huyền làm mối

Đừng rủ nắng về dệt cỏ khô”

( Rủ trang 66)

 

Phạm Quang Ngọc trong thi tập “ Thương cái đầu biết gật” đã gởi gấm nỗi lòng chân thật của mình qua nhiều thể tài sáng tác . Tác gỉa vẫn viết về thân phận con người, tình yêu quê hương  , tự trào và nhất là vai trò người lính miền Nam.Bàng bạc như khói thuốc mỗi lần bật lửa, quyện kín thể xác của một tay súng tuổi đã gìa nhưng hồn không có tuổi bao giờ.

Nhiều câu thơ sống động, lời lẽ va chạm mạnh như tiếng đạn được bắn ra từ những uất hận, những dồn nén sâu thẳm trong con người tác giả.

Với hình hài tráng kiện, hơi thở căng đầy nhựa sống, một Phạm Quang Ngọc vẫn ngẩng cao đầu nhìn đời đầy lạc quan- thơ, nhạc anh từ đó mãi phiêu bồng.

 

Thi tập “ Thương cái đầu biết gật” của Phạm Quang Ngọc được trình bày & in tại Pacific Graphics & Printing năm 2014 – Úc Châu

-          Hình bìa cuả  họa sĩ Hồ Thành Đức.

 

 

Lâm Hảo Dũng

(PTT)

Van,BC- Can. Dec 24-2014- 5H07’ pm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


.
,

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi rất hãnh diện đã ủng hộ đạo luật lịch sử, mang 130,000 người tị nạn đầu tiên từ các nước Việt Nam, Lào, và Campuchia đến Hoa Kỳ vào năm 1975 và đã thông qua nghị quyết chào đón họ. Tôi đã bỏ phiếu chấp thuận gia tăng ngân quỹ để giúp những người Việt mới đến định cư và sau này tôi đã đồng bảo trợ cho đạo luật dẫn đến sự hình thành của hệ thống di trú theo quy chế tị nạn hiện hành. Tinh thần cứu giúp người tị nạn, chào đón họ đến với tự do sau khi trốn thoát chế độ đàn áp, là giá trị nền tảng của chúng ta và của Hoa Kỳ. Cũng do giá trị đó mà nước Mỹ trở thành biểu tượng của tự do và hy vọng, dẫn đầu thế giới không chỉ bằng sức mạnh của một cường quốc mà bằng hành động cụ thể làm gương cho thế giới. Trong vai trò tổng thống, tôi cam kết sẽ giữ cho nước Mỹ là quốc gia luôn chào đón người tỵ nạn và di dân, và chúng ta ghi nhận sức mạnh phi thường của Hoa Kỳ đến từ xã hội đa dạng và đa sắc tộc của chúng ta.
Hai Dự thảo “Báo cáo Chính trị” (BCCT) và “Tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng nhiệm kỳ Đại hội XII”, gọi ngắn là “Xây dựng, chỉnh đốn đảng”, dành cho Đại hội đảng XIII vào đầu tháng Giêng năm 2021, đã bộc lộ bản tính tham quyền cố vị và tư duy giáo điều
Tại Hoa Kỳ, tháng 10 được chọn là tháng nâng cao hiểu biết về ung thư vú. Theo thông tin từ trang web của Hiệp Hội Ung Thư Vú Quốc Gia (National Breast Cancer Foundation), trung bình cứ 2 phút thì có một phụ nữ được chẩn đoán bị ung thư vú tại đất nước có hệ thống y tế đứng đầu thế giới này. Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua. Đây một tổ chức vô vụ lợi có văn phòng tại miền Nam Cali được thành lập từ năm 2002 với sứ mệnh ủng hộ và tranh đấu cho quyền lợi của bệnh nhân ung thư.
Dân Việt Nam và các dân tộc trên thế giới tùy theo ảnh hưởng môi trường của nơi cư trú, văn hóa tập tục truyền từ đời này qua đời khác, cách sinh sống, tôn giáo khác nhau, họ có các hình thức mai táng khác biệt riêng mà tôi xin dần dà trình bày ra đây để gọi là góp thêm chút ý kiến với quý vị:
Mấy ngày qua nghe tin nước lụt ngập tràn miền Trung, tôi cứ cố "giả lơ" vì biết mình không thể cầm lòng được khi đối diện thêm lần nữa cảnh hoang tàn mùa lụt lội. Tôi xem lướt qua những hình ảnh nước ngập nhiều nơi ở miền Trung trong tâm trạng bất lực vì những điều tôi mong và muốn cho quê hương vẫn còn xa quá trong tầm với của tay mình.
Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
Các chuyên gia Việt nhìn thấy bất cập (giàu nghèo, môi trường, bất công, thất thoát…) nhưng đối với giới đầu tư ngoại quốc thì cơ hội đầu tư lại đến từ những mất cân đối trong số này (giá lương thấp, hư hại môi trường,…) Cho nên dù hai kết luận khác nhau nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều cơ hội cất cánh trong một thời gian dài.
Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai (?) (Tiantai Zong), Trung Quốc đề cập đến trong tác phẩm của ông ta, "Không thấy, không nghe và không nói" vào koảng thế kỷ thứ VIII.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.