Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trách Nhiệm Nào Của Riêng Ai

09/03/201100:00:00(Xem: 5169)

Trách Nhiệm Nào Của Riêng Ai

trach_nhiem_nao_cua_rieng_ai_1142-large-contentKhoa trưởng Nguyễn Charles Cường, giáo sư Nguyễn-Lâm Kim Oanh và các sinh viên đại học, cao học và tiến sĩ.

trach_nhiem_nao_cua_rieng_ai_0062-large-contentKhoa trưởng Nguyễn Charles Cường và tiến sĩ Nguyễn Kim tại đại học Catholic University of America, Washington DC .

trach_nhiem_nao_cua_rieng_ai_0063-large-contentKhoa trưởng Nguyễn Charles Cường và giáo sư Nguyễn-Lâm Kim Oanh trước văn phòng khoa trưởng.

Nguyễn-Viết Kim

Khoảng hơn 10 năm về trước, lúc kỹ nghệ điện toán và thông tin (information technology) bùng lên, Hoa Kỳ phải "nhập cảng" ào ạt những chuyên viên về ngành này từ Á Châu nhất là từ Ấn Độ và Trung Hoa. Lúc đó Đại Hàn (Korea) và Đài Loan (Taiwan) đã có một số hãng xưởng nội địa và tại Mỹ cùng nhiều nước khác, do đó những chuyên viên từ 2 quốc gia này tốt nghiệp tại Mỹ không còn dư nhiều cho kỹ nghệ Hoa Kỳ.

Có nhiều vấn đề xã hội :

- brain drain (sự mất chất xám) của các quốc gia đó. Thật ra trong chiến lược lâu dài, sau một thời gian khi 2 quốc gia Ấn Độ và Trung Hoa có thực lực tài chánh và kinh tế vững mạnh thì sẽ có phản ứng ngược lại (reverse impact). Các chuyên viên này sẽ làm việc cho các công ty cạnh tranh trong nền kinh tế toàn cầu (global economy).

- các nhân viên người Mỹ bị sa thải không được chú trọng đưa vào các chương trình tái huấn nghệ (re-training) vì tốn kém hơn so với việc dùng những nhân viên đến từ ngoại quốc. Đây là một sự bất công vì các người này đóng thuế, có gia đình tùy thuộc vào đồng lương, nay không có cơ hội thứ hai, đa số chưa tới tuổi hồi hưu. Phải kể thêm yếu tố kinh tế là mãi lực (purchasing power) chung cuả dân chúng sẽ giảm do sự thu nhập ít đi vì không có việc làm.

- các đại học sẽ mất đi một nguồn tài trợ lớn lao để huấn luyện thêm các chuyên viên cần yếu và bị giảm thiểu ngân quỹ nghiên cứu vì các hãng xưởng không phải đầu tư thêm vào đại học.

Cùng với một số đồng nghiệp tại các cơ quan nghiên cứu liên bang và liên bộ, chúng tôi ngồi lại với nhau trong Diversity Council và nghiên cứu những mô thức hoạt động khả quan của những nước kỹ nghệ khác và đồng ý là có thể áp dụng mô thức của Đức Quốc với sự hòa hợp giữa giáo dục, chính phủ, giới công thương kỹ nghệ để hướng dẫn hữu hiệu các học sinh ngay từ lúc còn ở bậc tiểu học bước vào trung học đệ nhất cấp.

Nếu khuyến khích các em chọn nghề song song với học trình phổ thông, khi lên Trung Học (Senior High School) thì sẽ bị mang tiếng là kỳ thị , vì có thể đa số các em này thuộc thành phần gia đình có lợi tức thấp, thành ra phải đổi lại (modification) mô thức (áp dụng tại Đức) một chút và chúng tôi đồng ý:

- đi nói chuyện tại các "career day" ở các trường Tiểu Học.

- làm giám khảo tại các "science fair" ở các trường Trung Học.

- nhận giúp đỡ (mentoring) các dự án nhỏ về khoa học (scientific project) của học sinh.

- đề nghị nới rộng chương trình thực tập hè (summer internship) và chương trình toàn niên (co-operation) để các học sinh và sinh viên xuất sắc có điều kiện học hỏi thực tế (on-the-job training).

Bốn điều căn bản khi bắt đầu ngay từ Tiểu Học là Toán Học, Anh Văn, Ngôn Ngữ Mẹ Đẻ, Khoa Học.

- Toán Học (mathematics) không phải chỉ là những con số như mọi người nghĩ, khi được dạy đúng phương pháp sư phạm còn tập cho học sinh có óc luận lý (logic, critical reasoning, problem solving), phỏng chừng (estimation), tiên đoán (prediction) , quan sát (observation), hình dung và mường tượng (imagination), phân tích (analysis), tổng hợp (synthesis), đặt để vấn đề (hyphothesis).

- Anh Văn (english) không phải chỉ là biết đọc, biết viết mà thêm vào với sự luận lý biết cách trình bày vấn đề ngắn gọn, khúc triết, hữu hiệu (communication skill).

- Ngôn Ngữ Mẹ Đẻ (heritage language), khi gìn giữ tiếng mẹ đẻ, các em sẽ làm cá nhân mình xuất sắc hơn, xã hội chung quanh thêm phong phú, giữ được những sự hay đẹp cuả phong tục tập quán đặc thù để đóng góp vào văn hoá chung. Thống kê cho biết là có những dữ kiện tốt đẹp (điểm thi, hạnh kiểm) về học vấn cho những học sinh có điều kiện như vậy.

- Khoa Học: khi được hướng dẫn chu đáo thì các hiện tượng vật lý (bốn muà với cây cỏ hoa lá thay đổi, ngày dài hơn và nóng vào muà hè, nhiệt độ thấp hơn vào muà đông, khí hậu khác nhau tuỳ theo vị trí điạ lý, máy bay cất cánh và hạ cánh, thuỷ triều lên xuống), hiện tượng hoá học (tác dụng cuả chất muối vào kim loại, nước đá nổi trên nước, không khí độc cuả xe) trong sinh hoạt thường ngày sẽ khuyến khích sự tìm tòi và óc học hỏi cuả học sinh, thay vì chỉ là một môn học lý thuyết khô khan.

Khi đi nói chuyện, vào phần cho các em hỏi (question and answer session), tôi để ý đến sự kỷ luật của các em gốc Á Châu qua sự giơ tay, chờ đợi và hỏi một cách lễ phép. Sự Lễ Độ (politeness) là một điểm quan trọng của Văn Hóa Á Đông, sẽ làm các em chiếm được cảm tình và có kỷ luật để tiến mau trong chuyên môn và dễ có cơ hội trên đường đời. Theo định nghĩa điạ lý với 5 châu: Mỹ, Âu, Á, Phi, Úc thì Á Châu rất rộng bao gồm 2/3 nước Nga, Trung Hoa, Nhật Bản, Đại Hàn, Việt Nam, Thái Lan, Nam Dương, Miến Điện .... và ngay cả Ấn Độ, Hồi Quốc, A Phú Hãn, Iraq, Ba Tư, Do Thái ........, một phần nhỏ cuả Thổ Nhĩ Kỳ. Thông thường khi nói đến người Á Đông thì nhiều khi được coi là người Hoa, người Nhật, người Hàn, người Việt ..........

Chúng tôi tổ chức các buổi du ngoạn để các học sinh viếng thăm viện bảo tàng nhân văn và khoa học với sự chuẩn bị tường trình trước đó, nhiều khi là một dãy nhà được thiết kế có tác dụng giải trí, trưng bày rất mỹ thuật và dung hòa với kỹ thuật để hấp dẫn người tới xem, rất dễ học hỏi trau dồi kiến thức.

Các công ty có dụng cụ hay sản phẩm trưng bày bảo trợ ẩm thực và tặng học sinh thăm viếng các đồ vật lưu niệm.

Nếu mô hình Đức Quốc là huấn nghệ ngay từ Trung Học và vẫn tiếp tục văn hóa để các em có một nghề nghiệp sớm song vẫn có thể theo học cao hơn ở Đại Học sau này (học phí Đại Học ở Đức Quốc ít tốn kém và là công lập do chính phủ tài trợ), thì ở môi trường Hoa Kỳ, chúng ta phải thích hợp với hoàn cảnh là khuyến khích hổ trợ, chỉ dẫn các em trau dồi khả năng Toán Học và Ngôn Ngữ ngay từ lúc còn ở Tiểu Học, chuẩn bị khả năng để có sự chọn lựa chuyên môn thích hợp về sau.

Các em cần hiểu thêm về các đòi hỏi của nghề nghiệp chuyên môn và cách hay nhất để chuẩn bị là cố gắng học hành chăm chỉ, chuyên cần, có sự lễ độ, để ý đến toán học, khoa học, sinh ngữ,..... Đó là chìa khóa để mở mọi cánh cửa đưa đến những nghề nghiệp chuyên môn hợp với sở thích và khả năng, có lương bổng khá và có nhiều cơ hội tiến thân.

Khi mọi phụ huynh cùng cộng tác với trường học, hàng xưởng cho học sinh có thể thăm viếng nơi làm việc, thì các em sẽ có cơ hội tìm hiểu tại chỗ về các ngành nghề của tương lai, nhất là những ngành nghề cần thiết để cho Hoa Kỳ có thể giữ vững được ưu thế về kỹ thuật và kinh tế; các em hiểu biết những điều kiện cần và đủ để tạo ra những việc làm đòi hỏi khả năng cao và do đó có một lợi tức dồi dào. Các em học sinh có dịp gặp gỡ những người đang ở trong những ngành nghề (role model) để hỏi và hiểu là với sự cố gắng nhẫn nại, kiên tâm chì trí thì các em có thể đạt được mộng ước. Điều này sẽ giúp ích cho mọi người, từ học sinh đến phụ huynh và kỹ nghệ. Tóm lại là sẽ hữu ích cho mọi người trong xã hội.

Bây giờ định cư ở vùng Little Saigon, tôi ngỡ ngàng khi nhận thấy:

- nhiều sinh viên tốt nghiệp không có việc làm, khi nói chuyện rõ ràng hơn thì tôi thấy có khoảng cách giữa nhu cầu và cung cấp. Trong khi kỹ nghệ, giao thương cần rất nhiều chuyên viên có khả năng kỹ thuật cao, đầy đủ kiến thức chuyên môn thiết yếu, biết diễn đạt rõ ràng, hiểu ngoại ngữ, có khả năng phân tích và tổng hợp thì trên thị trường lại không có đủ. Một học trình chỉ bao gồm các môn học không thực dụng về sau thì sẽ không thể tìm được việc làm khi tốt nghiệp. Như thế quả thật là một sự uổng phí thì giờ, lãng phí nhân lực, và tiêu hao vật lực cuả cá nhân, cuả gia đình và cuả xã hội.

- sự cắt giảm về giáo dục trong hệ thống học đường đưa đến tình trạng không đủ ngân sách, nếu không có sự quản trị hữu hiệu thì hậu quả vô cùng tai hại, điển hình tại điạ phương, học khu Westminster bớt đi 10 ngày học, học khu Garden Grove có sự quản trị khéo léo nên chỉ bớt đi 5 ngày. Cần lưu ý là trong một niên học, chỉ có chưa tới 190 ngày học. Trên đại học số sinh viên gia tăng song số chỗ ở đại học lại bị giảm đi và giáo chức bị sa thải, các nhu cầu thiết yếu như thư viện, phòng thí nghiệm, an ninh trường ốc .... không đầy đủ như trước kia; sự cắt giảm ở đại học cộng đồng rất nhiều, ở hệ thống California State University sẽ mất đi 500 triệu Mỹ Kim, ở hệ thống University of California bớt đi 500 triệu Mỹ Kim, ngân quỹ nghiên cứu ở các trung tâm khoa học cũng bị giảm đi rất nhiều. Đó là dự đoán ngân sách tiểu bang cho năm tới (state budget proposal for 2012) dựa trên điều mong mỏi lạc quan là cử tri sẽ đồng ý cho gia hạn các sắc thuế hiện hành. Nếu cuộc trưng cầu dân ý có đa số phản đối sự gia hạn thì việc cắt giảm ngân sách cuả các hệ thống đại học công lập và các cơ quan nghiên cứu sẽ sâu đậm hơn nữa với hậu quả bi thảm. Các quốc gia khác đang phát triển như Trung Hoa và Ấn Độ, đều tăng cường ngân sách giáo dục, cấp thêm tài khoản nghiên cứu; điển hình là Trung Hoa với ngân khoản đầu tư khoa học rất lớn kêu gọi được các khoa học gia đang có những chức vụ quan trọng và ở vào tuổi có năng xuất cao (45-60) về nước để chuyển hướng không còn hoàn toàn tuỳ thuộc vào chế tạo (manufacturing), song sẽ dựa vào ưu thế này để đẩy mạnh khoa học ứng dụng (applied technology), với mục đích đem ra thị trường các sản phẩm có phẩm chất tốt, với giá rẻ hơn; với thời gian mau hơn từ các sáng chế, những phát minh trên lý thuyết và trong các cơ sở thí nghiệm, đến lúc thành món hàng tiêu thụ ngoài thị trường. Âu Châu với công ty hàng không Airbus (tổ hợp Đức, Pháp, Ý) đã ngang hàng hay vượt qua công ty Boeing vì cơ quan hàng không và không gian quốc gia NASA đã không có ngân sách nghiên cứu về hàng không và không gian nhiều như thời gian với chương trình Apollo lên Mặt Trăng ".78% (2011) ngân sách quốc gia thay vì 4.40% (1966)".

Trên đây chỉ là những nhận định chủ quan cuả một cá nhân qua nghề nghiệp chuyên môn từng cộng tác với một số đại học, nhiều cơ quan nghiên cứu quốc gia và quốc tế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.