Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhân Chuyện 1 Phật Tử Ở Tứ Xuyên, Tq, Vãng Sanh Ngày 5-2-2003, Kể Chuyện Vãng Sanh Ở Huế

26/11/200900:00:00(Xem: 6011)

Nhân chuyện 1 Phật Tử ở Tứ Xuyên, TQ, Vãng Sanh ngày 5-2-2003, Kể Chuyện Vãng Sanh ở Huế

Quảng Diệu Cát
(LTS: Bài sau đây là do một Phật Tử vùng Santa Ana gửi tới. Bản viết tay được viết nhân một dịp riêng trong gia đình của tác giả, và được tòa soạn đánh máy lại như sau.)
Hôm nay là ngày Húy Nhật của bà Dì của bà Nhạc tôi 29 tháng 9 năm Kỷ Sửu (tức ngày 15 tháng 11 năm 2009) vãng sanh tại Chùa Linh Quang (Huế) cách đây hơn 4, 5 chục năm (tôi sẽ kể lại sau).
Tôi mở computer, tình cờ thấy trên internet (không nhớ tần số mạng), một hàng chữ "chuyện vãng sanh của Phật tử Trung Hoa Ngụy Quốc Hưng" bên cạnh có chiếu nhiều hình ảnh tại một Phật điện rất đông Phật tử xuất gia, tại gia đang tụng kinh lạy Phật, ở giữa có một Phật tử mặc áo tràng ngoài quấn áo cà sa, đội một mũ vải vàng có hai băng dài để dọc theo hai bên tai cũng đang lễ Phật, xong rút lui ngồi trên một cái ghế để cuối Chánh Điện. Trên những hình ảnh có chiếu chồng lên nhiều hàng chữ Trung Hoa.
Tiếp đến có lời giải thích bằng tiếng Việt, tán lược như sau:
"Phật tử rất thuần thành Ngụy Quốc Hưng, người Trung Hoa tỉnh Tứ Xuyên, tánh tình hiền lành, đạo đức, trường trai, hành nghề làm đồ mộc, chuyên tu Tịnh Độ, niệm Phật cầu vãng sanh đã hơn 5 năm nay.
Ngày 4 tháng 2 năm 2003, ông kính mời chư Tôn Đức, Đạo Hữu cư sĩ, ngày hôm sau quang lâm đến Chùa Phật Thành chứng kiến, tụng kinh niệm Phật hộ niệm cầu nguyện cho ông, để ông xin từ giả về cõi Phật.
Ngày 5 tháng 2 năm 2003, trên khoảng 300 chư vị Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức cùng cư sĩ đạo hữu vân tập đến Chùa tụng niệm như đã mô tả ở trên. Sau khi nghi lễ và tỏ lời từ giã xong, ông lạy Phật rồi rút lui lại sau, ngồi ghế an nhiên tự tại mà tịch.
Trong Chùa thoang thoảng dị hương Thiên nhạc. Ngoài trời xuất hiện Thánh Tượng Tam Tôn, Đức Phật A Di Đà cùng nhị vị Bồ Tát Quán Thế Âm và Đại Thế Chí, lai nghinh tiếp dẫn. Mọi người đều trông thấy, chiêm bái, tán thán và hoan lạc vô cùng!
Nhân chuyện vãng sanh nầy, tôi xin kể lại chuyện vãng sanh năm xưa, cách đây 4, 5 chục năm ở Huế, như tôi đã hứa ở trên như sau:


Bà Trương Xướng (không nhớ tục danh), phu nhân của một bác sĩ Y khoa (một trong 10 sáng lập viên Hội Viên Hội Phật Học Trung Việt ở Huế), là một Phật tử rất thuần thành, tuổi khoảng 65, 70, thọ Bồ Tát Giới, trường trai lâu năm, chuyên làm Phật sự tại các Chùa Tổ đình ở Huế, rất thân cận với quý Ôn trụ trì, Trưởng lão, quanh năm phụ trách tổ chức các lễ ngày Vía Phật, Bồ Tát và lễ Kỵ Tổ. Nhà ở gần Chùa Linh Quang, Tổ Đình và trụ sở của Hội Phật Giáo và Phật Giáo Trung Phần, Hòa Thượng Mật Nguyện là Trị Sự Trưởng.
Sáng ngày 30 tháng 9 âm lịch là ngày Bố Tát và cũng là ngày lễ Vía Phật Dược Sư, bà tắm gội thay áo quần sạch sẽ vào Chùa tụng giới và lễ Sám.
Trong buổi lễ, như thường lệ hằng tháng, có đông đủ chư vị Hòa Thượng (Đệ Nhất Tăng Thống Tịnh Khiết) và Hòa Thượng Đôn Hậu (Chùa Linh Mụ, sau nầy là Đệ Tam Tăng Thống), Thượng Tọa, Đại Đức, Tăng Ni và cư sĩ dự lễ.
Bà Trương Xướng tụng giới, lạy sám xong, thì bỗng nhiên thân tâm bất an, té xỉu lần lần bất tỉnh, bà con cư sĩ chung quanh dìu đưa xuống phòng khách thì Bà tắt thở, chư Tôn Đức và cư sĩ tạm nghỉ lễ xuống hộ niệm cầu nguyện. Thế là Bà vãng sanh ngay giữa Đạo Tràng dưới Phật điện, sau lễ Bố Tát sạch tội, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, thân tâm đều thanh tịnh, trước sự chứng kiến của chư Tôn Đức, đặc biệt là đức Pháp Chủ Tăng Thống và cư sĩ hộ niệm cầu nguyện cho, lại nhằm ngày lễ Vía Phật Dược Sư, chết tại Chùa, được Chùa lo lễ đám tang.
Thật là hy hữu và phước đức tràn đầy!
Có thể là Bà linh cảm biết trước, vì theo lời kể lại của cô Lan Em, con gái Bà, trước khi đi vào Chùa, Bà có nói vói lại: "Mạ có để 20 đồng trong rương, Mạ có ra đi, con khỏi lo" (20 đồng lúc ấy to lắm để lo tang lễ, tuy là Bác sĩ nhưng nghèo, cả nhà đều tu "an bần cầu đạo"). Cô Lan Em sau nầy xuất gia, đệ tử thân cận ruột thịt của sư bà Diệu Không, trụ trì chùa Hồng Ân.
Chuyện vãng sanh đặc biệt nầy có đăng trong Nguyệt San Liên Hoa của Phật giáo Trung phần ở Huế (chùa Diệu Đế) mà cố Hòa Thượng Trưởng Lão Đôn Hậu là Chủ Nhiệm đã chứng kiến từ đầu đến đuôi sự việc nầy.
Chư vị Cư Sĩ lớn tuổi, tu hành thời kỳ ấy, ở Huế hay Trung phần, có lẽ cũng nghe biết chuyện vãng sanh nầy và gia đình Bác Sĩ Trương Xướng, sáng lập Hội Viên Hội Phật Học Trung Phần, nhà ở đường Nam Giao, chùa Từ Đàm.
Đây là một vài tấm gương sáng trong vô số tấm gương khác khắp đó đây, chứng minh việc "Niệm Phật Vãng Sanh" để chúng ta tăng trưởng lòng tin tưởng và hy vọng mà cố gắng thực hành.
Ngày 15 tháng 11 năm 2009
Quảng Diệu Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.