Hôm nay,  

Chúng Ta Đã Quên?

21/11/202500:00:00(Xem: 372)
Hình VB (14)
Biểu tình ở Charlotte trong khi cuộc bố ráp của ICE đang diễn ra qua chiến dịch Charlotte’s We, bắt hơn một trăm người chỉ trong hai ngày
 
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán “tội với Đảng và nhân dân”.

Chuyện ác mộng tưởng đã qua, nay lại lẩn vào đời sống Mỹ trong một hình dáng khác.

Chicago tuần này cho thấy điều đó rõ nhất. Bộ Tư Pháp xác nhận 97,4% những người bị ICE chặn bắt không có tiền án (1). Họ đi làm. Họ chăm con. Họ đứng đợi xe buýt. Rồi một bàn tay tóm cổ quẳng họ lên xe. Cánh cửa đóng lại. Không giải thích. Không xét xử. Không thủ tục pháp lý. Ai còn gọi đây là an ninh biên giới thì nên tra lại chữ nghĩa. Bởi khi chính quyền dùng bạo lực để khủng bố cộng đồng, nhắm vào một nhóm người đã gắn sẵn nhãn, thì họ không đi tìm tội phạm —  họ đi túm cổ nạn nhân.

Los Angeles cũng vậy. Dữ liệu gần nhất trong tháng 6/2025 cho thấy khoảng 68% người bị bắt không có án hình sự.  Chiến dịch Charlotte’s Web gom hơn một trăm người chỉ trong hai ngày, và 57% chưa từng bị truy tố (2). Charlotte cuối tuần rồi còn nhanh gọn hơn.  (3). Một buổi sáng bình thường biến thành buổi sáng biến mất. Những con đường người ta vẫn đi làm, vẫn đưa con cái đến trường, bỗng trở thành nơi con người bị thu gom khỏi đời sống chỉ bằng một cú thực hiện chỉ tiêu. Và sáng hôm sau, tất cả được tóm lại bằng một mẩu tin trên báo, một dòng trên trang nhà của ICE, báo cáo mùa thu hoạch.

Điều nguy hiểm hơn cả nằm ở cách người ta dửng dưng biến tất cả thành màn tranh cãi giữa Dân Chủ và Cộng Hòa. Như thể quyền được luật pháp bảo vệ là thứ quyền được đem ra mặc cả. Hiến pháp không đứng về đảng nào. Nó đứng về con người. Tu Chính Án thứ Năm không viết “công dân”, mà viết rõ “không ai bị tước đoạt sinh mạng hay tự do mà không qua thủ tục pháp lý”. Hiến pháp dùng chữ “không ai”. Nghĩa là người di dân cũng được bảo vệ. Người xin tị nạn cũng được bảo vệ. Những người bị cáo buộc “không giấy tờ” cũng được bảo vệ. Tất cả những ai đang sống trong biên giới đất nước này đều đứng trong vòng pháp lý ấy. Khi một chính quyền tự cho phép mình gạt một cộng đồng ra ngoài hai chữ “không ai”, họ không chỉ vi phạm quyền của những người đó — họ đang định nghĩa lại ai được xem là người.

Điều xảy ra trong nước chỉ là một phần. Ngoài biển, chính quyền Trump đã cho giết ít nhất 57 ngư dân Venezuela và tại Thái Bình Dương chỉ bằng một cáo buộc không chứng minh. Không tòa án. Không điều trần. Không Quốc Hội. Chỉ có lệnh. Lệnh sinh sát. Và cùng lúc, lời đe dọa đưa quân vào Venezuela được lặp lại như thể chiến tranh là một công việc quen thuộc. Ai gọi đó là gìn giữ hòa bình cũng cần tự xét lại. Đây là bạo lực vô chủ, được hợp thức bằng vài chữ “tội phạm” hay “khủng bố” mà không buồn chứng minh.


Để biện minh, người ta dựng những câu chuyện khó tin nhưng tiện lợi. Như chuyện giá thịt bò tăng vì di dân dắt bò vượt biên. Một câu chuyện không cười nỗi quá hai giây, nhưng được kể với giọng chắc nịch như sự thật. Nó được dùng để dời ánh mắt của công chúng khỏi những người thật sự gây ra khủng hoảng kinh tế, và hướng giận vào những kẻ yếu thế, để tư duy con người (nếu có) bị xé nhỏ bởi những trận cãi nhau về cờ xí, khẩu hiệu vì bị tung “hỏa mù”.

Tất cả những thứ sách lược ấy chỉ về một hình thù quen thuộc. Một bộ máy bắt người vô tội trong nước. Một bộ máy giết người ngoài biên giới. Một bộ máy chuyên dựng chuyện để xuyên tạc che giấu sự thật. Người Việt từng thấy mô hình ấy. Danh sách “ngụy quân – ngụy quyền” mở ra. Rồi đến trí thức, thương gia, người vượt biên, cả những đứa trẻ con cái của những người bị buộc tội. Không có chế độ nào dừng lại ở nhóm “tế thần” đầu tiên. Bàn tay quyền lực đã quen mùi sinh sát sẽ không rút lại.

Đức Giáo Hoàng gần đây lên tiếng: “Chúng ta phải tìm cách đối xử nhân đạo với tất cả chúng sinh, đối xử với họ bằng chính phẩm giá của họ.” Ngài nói thêm: “Nếu có người nhập cư bất hợp pháp vào Hoa Kỳ, thì vẫn có cách để đối xử. Có tòa án. Có hệ thống tư pháp.”  
 
Hoa Kỳ hôm nay đang đứng ở ngưỡng cửa mà người Việt đã đi qua. Chicago không phải lầm lẫn. Los Angeles không phải ngoại lệ. Charlotte’s Web không phải tình cờ. Đây là ba dấu hiệu liên tiếp của một cỗ máy đang mở rộng quyền hạn nhà nước, đo sức mạnh bằng số người bị tống giam thay vì khả năng bảo vệ người yếu thế trong xã hội.
 
Người Việt từng nghe tiếng gõ cửa tắt thở nửa đêm. Từng thấy những người bị đưa đi không trở lại. Từng hiểu rõ thế nào là bị tước đoạt nhân phẩm. Những ký ức đó không phải chuyện để kể lại cho vui, mà là những kinh nghiệm giúp chúng ta thấy rõ hình dạng của sự nguy hiểm đang trở lại.

Và một ngày nào đó, khi tiếng gõ cửa hay chiếc xe ICE dừng lại tóm cổ người thân, gia đình, con cái hay chính bản thân mình, hãy nhớ đã có lúc bạn từng dửng dưng nghĩ rằng: “chuyện này chỉ xảy ra cho người khác.”

Nina HB Lê

(1) Chicago: 97,4% trong số 614 người bị bắt không có tiền án.
NEPM / DOJ records, 17/11/2025.
(2) Los Angeles: 2.031 người bị bắt (1–26/6/2025); ~68% không án hình sự; ~57% chưa từng bị truy tố.
LA Times, 16/7/2025.
(3) Charlotte’s Web: hơn 130 người bị bắt trong hai ngày đầu.
Washington Post, 18/11/2025.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
16/11/202514:25:00
Marjorie Taylor Greene hôm nay làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.
14/11/202500:00:00
Người Mỹ hay nói ‘tung đồng xu’ khi cần phải chọn giữa hai điều gì, vì mỗi đồng xu đều có hai mặt khác nhau – hai khả năng, hai lựa chọn, hai phía của cơ hội. Nhưng rất sớm thôi, câu nói ấy sẽ mất nghĩa. Bởi sắp tới, nước Mỹ chuẩn bị tung ra một đồng xu mà dù ngửa hay sấp, vẫn chỉ rơi về một phía – phía của Tổng thống Donald Trump. Bộ Ngân Khố Washington-Trump gọi đó là biểu tượng cho tinh thần quật cường của quốc gia nhân dịp 250 năm lập quốc. Nhưng với nhiều người, đó lại là dấu hiệu cho thấy nước Mỹ đang dần quên mất chính điều mà nó từng sinh ra để bảo vệ: quyền tự do lựa chọn.
14/11/202500:00:00
Khi nhìn bản đồ địa lý và duyệt lại lịch sử, thì chúng ta nhận ngay rằng: tuy Việt Nam nằm trong vùng Đông Nam Á về địa lý nhưng trên phương diện văn hóa thì chúng ta thuộc nền văn hóa Đông Á cùng với Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore. Câu hỏi hiển nhiên phải đặt ra là: tại sao Việt Nam thua xa Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore trên phương diện phát triên kinh tế? Tại sao khi xuất ngoại du học thì các sinh viên VN không hề thua kém sinh viên các quốc gia Đông Á kia mà còn vượt trội trên nhiều phương diện?
14/11/202500:00:00
Sự tồn tại của các chính đảng đối lập mạnh, có chiến lược, và quyết tâm là thước đo quan trọng cho sự tự do chính trị và sức khỏe của một nền dân chủ phát triển. Đánh giá về những gì Đảng Dân chủ, cụ thể tại Thượng viện, đã và đang thực hiện trong nhiệm kỳ thứ hai của Donald J. Trump, sẽ thấy họ vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của một đảng đối lập đúng nghĩa. Để đánh giá hiệu quả hoạt động của các thượng nghị sĩ Dân Chủ, trước tiên cần thấy rõ những thách thức mà họ đang phải đối mặt. Các bình luận gia và học giả cho rằng Trump và các đồng minh đang trở thành một mối đe dọa nghiêm trọng đối với các chuẩn mực dân chủ và pháp quyền. Thượng nghị sĩ Dân chủ, Chris Murphy (Connecticut) đã mô tả thời điểm hiện tại: “Chúng ta đang chứng kiến một cuộc tấn công chậm rãi, mỗi ngày vào thể chế dân chủ. Các cơ chế dân chủ đang bịt miệng bất đồng chính kiến. Hệ thống tư pháp đang bị biến thành một cơ chế để quấy rối và bỏ tù những người được cho là kẻ thù của Tổng thống.”
07/11/202500:00:00
Donald Trump rời Busan với nụ cười của kẻ thắng cuộc. Ông tự đánh giá cuộc hội kiến với Tập là “thành tựu mười hai trên mười.” Thiên hạ thở phào: ít nhất, bản đồ chung chưa bị thiêu hủy, Đài Loan cũng chưa bị đặt lên thớt. Nhưng cái bắt tay ấy, như từng thấy trong lịch sử, một kiểu Hòa Ước Nam Kha* của kỷ nguyên thương chiến và công nghệ. Trung Quốc thuận thế, đồng ý hoãn hạn chế xuất khẩu đất hiếm trong một năm. Mỹ tạm ngưng thuế trăm phần trăm và các lời đe trừng phạt mới nhắm vào các doanh nghiệp phương Đông. Song phương mỗi bên lùi một bước, giữ nguyên thế thủ. Bắc Kinh hứa mua lại đậu nành; Washington đáp bằng việc giảm nửa thuế phạt hai mươi phần trăm, coi như thưởng công kiểm soát nguyên liệu ‘Fentanyl’. ‘Chip’điện tử tầm trung được phép lưu thông, song dòng ‘chip’ cao cấp vẫn bị khóa chặt – thứ chìa khóa vàng của thế kỷ 21.
07/11/202500:00:00
Chính quyền Trump đã xem thời gian chính phủ đóng cửa như một dịp để làm điều mà từ lâu người ta vẫn tránh nói thẳng: chấm dứt vai trò giám sát liên bang đối với việc dạy dỗ hơn tám triệu trẻ em khuyết tật trên đất nước này. Giữa cơn rối loạn ấy, Bộ Giáo dục tìm cách sa thải gần như toàn bộ nhân viên còn lại của Văn phòng Giáo dục Đặc biệt – những người từng chịu trách nhiệm trông coi cách các tiểu bang đối xử với học sinh yếu thế nhất. Họ bị loại đi âm thầm, như thể chỉ là vài dòng ngân sách thừa. Các khoản tài trợ cho giáo viên, cho phụ huynh, cho các chương trình huấn luyện cũng bị hủy. Bộ nói họ sẽ “tái cấu trúc” và “hợp tác thêm với các cơ quan khác.” Nói trắng ra, họ đang rút lui. Và với sự rút lui ấy, nước Mỹ chính thức buông tay khỏi lời hứa rằng mọi đứa trẻ đều xứng đáng có cơ hội học hành.
05/11/202518:31:00
Sinh năm 1991 tại Uganda, Châu Phi trong một gia đình trí thức gốc Ấn Độ, cha của Mamdani, giáo sư Mahmood Mamdani là một học giả tốt nghiệp tiến sĩ tại đại học Harvard. Ông trở thành viện trưởng một viện đại học lâu đời tại Uganda, rồi trở thành giáo sư chính trị học từng dạy tại các đại học lớn của Mỹ như University of Michigan, Princeton và Columbia. Còn mẹ của anh, bà Mira Nair, cũng từng nhận học bổng du học tại Harvard, là một nữ đạo diễn có tiếng tăm với các phim từng được giải thưởng Cannes, Venice... và hai lần được đề cử giải Oscar. Vợ của Mamdani là một họa sĩ gốc Syria sinh ra tại Texas, cũng từ một gia đình trí thức với cha là kỹ sư và mẹ là bác sĩ.
03/11/202518:04:00
Với hơn 200 triệu Mỹ kim quảng cáo và những gương mặt từ Obama tới Schwarzenegger, cuộc trưng cầu này là trận đánh lớn nhất trong “cuộc chiến phân khu” giữa hai đảng. Newsom bảo: “Họ đốt nhà ta, ta có quyền đáp lại.”
02/11/202512:27:00
Nói gì thì nói, màu da vẫn là loại “giấy tờ” đầu tiên mà nhân loại cấp cho nhau. Nó quyết định bạn được vào đâu, bị nhìn thế nào, bị xét đoán ra sao. Wole Soyinka từng nói: “Da tôi đen, nhưng trí óc tôi không có màu.” Thế mà biên giới thế giới lại chỉ hiểu được màu trắng. Có người bảo: “Đó là lỗi hệ thống.” Nhưng hệ thống nào lại sợ một ông già bảy mươi mấy tuổi với cây bút và mái tóc bạc như sợi chỉ khói?
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.