Hôm nay,  

Tại Sao Con Người Ca Hát?

24/05/202400:00:00(Xem: 3737)

Ban-hợp-ca-cùng-Khánh-Ly,-Bích-Liên,-Jimmy-Nhựt-hát-Hội-Trùng-Dương-tại-Giải-Thưởng-Viết-Về-Nước-Mỹ-2023

Có một số đặc điểm chung trong cách mà con người ca hát trên toàn thế giới: âm nhạc giúp chúng ta đồng điệu và gắn kết với nhau. Hình: Ban Hợp Ca và Khánh Ly, Bích Liên, Jimmy Nhựt hát Hội Trùng Dương tại GIải Thưởng Việt Báo VVNM 2023.


Giọng nói của con người có lẽ là nhạc cụ lâu đời nhất và đa dạng nhất: có khả năng phát ra cả tiếng nói và tiếng hát. Nhưng lý do tại sao con người lại tạo ra âm nhạc vẫn là một câu hỏi gây tò mò và làm bối rối các khoa học gia suốt hàng thế kỷ.
 
Có phải loại hình nghệ thuật này (âm nhạc) chỉ đơn giản là một phát minh, tương tự như chữ viết, được tạo ra để chúng ta có thể biểu đạt bản thân tốt hơn? Hoặc vai trò của lời ca tiếng hát thuở ban đầu là để con người thu hút bạn tình? Hay để lên tiếng cảnh báo nhau tránh khỏi những nguy hiểm đe dọa? Liệu con người có thừa hưởng yếu tố bẩm sinh hoặc tiến hóa nào đó liên quan đến âm nhạc?
 
Trong một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Science Advances, 75 nhà nghiên cứu từ 46 quốc gia đã quyết định sử dụng phương pháp tự ghi âm những bài hát truyền thống từ các nền văn hóa của mình với 55 ngôn ngữ khác nhau. Trong số đó bao gồm cả tiếng Hokkaido Ainu, Basque, Cherokee, Māori, Rikbaktsa, Ukraina, Xhosa và Yoruba.
 
Sau đó, các nhà nghiên cứu ghi âm đã sử dụng 3 phương pháp ghi âm: đầu tiên là chỉ đọc lời bài hát mà không có nhạc; tiếp theo là ghi âm phiên bản nhạc không lời từ các nhạc cụ; và cuối cùng là ghi âm lại những mô tả các bài hát bằng lời nói.
 
Một trong những tác giả chính của nghiên cứu là Patrick Savage, nhà nghiên cứu âm nhạc so sánh (comparative musicologist) tại Đại học Auckland ở New Zealand, cho hay: “Tôi đã tải tất cả các bản ghi âm đó về điện thoại của mình. Và đôi khi tôi cho các bản ghi bật ở chế độ ngẫu nhiên khi đi dạo. Tôi thực sự thích nghe những bài hát đó.
 
Nhóm nghiên cứu của Savage đã phân tích các bản ghi âm khác nhau với hai câu hỏi trọng tâm: Có những đặc điểm âm học nào khác biệt rõ ràng giữa hát và nói ở các nền văn hóa khác nhau không? Có những đặc điểm âm học nào giống nhau giữa hát và nói không? Để đi tìm câu trả lời, nhóm quyết định đo lường 6 đặc điểm âm học khác nhau trong mỗi bài hát, bao gồm cả nhịp độ cũng như cao độ và độ ổn định.
 
Kết quả là, nhóm nghiên cứu khá ngạc nhiên khi nhận thấy ba điểm nhất quán: thứ nhất là hát có khuynh hướng chậm hơn so với nói; thứ hai là khi hát, con người thường tạo ra những tần số âm thanh ổn định hơn so với khi nói; và thứ ba là giọng hát thường có cao độ cao hơn so với giọng nói.
 
Peter Pfordresher, một trong những thành viên của nhóm nghiên cứu và là nhà tâm lý học tại Đại học Buffalo, cho biết: “Có nhiều cách để xem xét các đặc điểm âm học của hát và nói, nhưng chúng tôi đã tìm ra ba đặc điểm quan trọng giống nhau trong tất cả các nền văn hóa – những điểm khác biệt rõ ràng giữa hát và nói.
 
Nghiên cứu này không đưa ra câu trả lời hoàn chỉnh cuối cùng về lý do tại sao con người hát. Tuy nhiên, giả thuyết hàng đầu của các nhà nghiên cứu là âm nhạc có vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự gắn kết xã hội.
 
Savage nói: “Những giai điệu chậm rãi, đều đặn và dễ dự đoán có thể giúp chúng ta kết nối và đồng điệu với nhau, qua đó, tạo ra tạo ra một sự gắn kết giữa chúng ta theo cách mà ngôn ngữ thông thường không thể làm được.
 
Tác giả chính của nghiên cứu, Yuto Ozaki, một nhà nghiên cứu âm nhạc từ Đại học Keio ở Nhật Bản, giải thích với tờ New York Times rằng việc hát cùng nhau trong các nhóm đông người có thể là một cách để khuyến khích sự gắn kết trong cộng đồng – để thúc đẩy sự đoàn kết hoặc chuẩn bị tinh thần cho các tình huống xung đột hoặc chiến tranh. Và có thể việc ca hát của con người đã phát triển một cách riêng biệt từ việc nói vì lý do này.
 
Aniruddh Patel, nhà tâm lý học tại Đại học Tufts, nhận xét: “Có điều gì đó đặc biệt về các bài hát trên khắp thế giới, những đặc điểm riêng biệt khi so với các loại tín hiệu âm thanh khác. Và qua quá trình tiến hóa, bộ não chúng ta đã trở nên quen thuộc và hòa hợp với âm nhạc và việc ca hát.
 
Các nhà nghiên cứu thừa nhận rằng mỗi ngôn ngữ được thể hiện bởi một kích thước mẫu rất nhỏ (hầu hết chỉ có một bài hát duy nhất), và các khoa học gia có thể đã chọn những giai điệu đơn giản, không phản ánh được toàn bộ sự đa dạng của các thể loại âm nhạc.
 
Một số nhà nghiên cứu tham gia đã được đào tạo chuyên sâu về thanh nhạc hoặc nhạc cụ hoặc đạt được các giải thưởng về âm nhạc – bao gồm Shantala Hegde, ca sĩ nhạc cổ điển Hindustani và là nhà thần kinh học; Latyr Sy, một tay trống người Senegal; và Gakuto Chiba, nhà vô địch quốc gia về nhạc cụ Tsugaru-shamisen của Nhật Bản. Vì lẽ đó, âm nhạc của họ có thể khác biệt một chút so với một mẫu ngẫu nhiên của những người tham gia.
 
Tuy nhiên, một nghiên cứu khác về âm nhạc, được tiến hành độc lập với nghiên cứu mới, và đã được đăng trên bioRxiv, đã tìm thấy các mô hình tương tự trong các bài hát đại diện cho 21 quốc gia trên khắp 6 lục địa.
 
Daniela Sammler, nhà thần kinh học tại Viện Max Planck Institute for Empirical Aesthetics, nhận xét: “Nghiên cứu cho chúng ta thấy rằng có những đặc điểm chung nào đó mà mọi người chúng ta đều có, không phụ thuộc vào văn hóa và không thể được giải thích chỉ bằng văn hóa.

Cung Đô sưu tầm / biên dịch
Nguồn: “Why Do Humans Sing? Traditional Music in 55 Languages Reveals Patterns and Telling Similarities” được đăng trên trang Smithsonianmag.com.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong cuốn “Bông hồng cài áo” Thiền Sư Thích Nhất Hạnh có viết rằng: “Có một ngày tôi đi với thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza, Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong giỏ xách một bông hoa cẩm chướng màu trắng, cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng“.
Phật pháp là lời dậy của bậc giác ngộ, của đức phật trong phật pháp, bồ đề được định nghĩa là sự giác ngộ. Có lúc các hàng phật tử, có người muốn biết xem giác và ngộ, chủ đề nào tới trước, chủ đề nào tới sao? Giác ngộ chính là tâm yếu của những gì đức phật thuyết giảng cho các đệ tử. Có người cho rằng ngộ là chính yếu của phật giáo đại thừa. Phật giáo nguyên thủy cũng nhấn mạnh đến sự thành tựu bồ đề. Tất cả trong mọi trường hợp, nói đến bồ đề là phải khơi lại căn bản kinh nghiệm về ngộ.
Dù bên ngoài trời khá nóng, nhiều nhân viên văn phòng, đặc biệt là các chị các cô, vẫn phải mặc áo len và khoác áo khoác, trùm kín mít mà nhiều khi vẫn bị sụt sịt – vì trong văn phòng làm việc mở máy lạnh quá lạnh. Hiện tượng này được gọi là “women’s winter” (xin được tạm dịch là “mùa đông của các nàng”). Mặc dù có thể bắt gặp rất nhiều clip hài hước về hiện tượng này trên TikTok, nhưng vấn đề này lại không phải chuyện đùa. Thomas Chang, một kinh tế gia tại Đại học University of Southern California, cho biết: “Nếu không thoải mái, con người không thể làm việc hiệu quả. Điều này nghe có vẻ hiển nhiên không cần phải nói, nhưng đó là kết quả thật sự từ một nghiên cứu hẳn hoi.”
Mùa hè đã đến và nhiều người dân California đang hướng tới thời tiết ấm áp hơn với những điều kỳ diệu của hoạt động ngoài trời cùng bạn bè và gia đình. Trước khi tham gia giải trí bên ngoài, hãy nhớ nghĩ đến tác động của bạn và góp phần giữ sạch cảnh quan thiên nhiên chung để bảo vệ hệ sinh thái tự nhiên. Caltrans, Clean California và Công Viên Tiểu bang California đề xuất một số mẹo đơn giản để giúp giữ cho không gian công cộng và cộng đồng được an toàn, không có rác và mảnh vụn:
Đứng giữa sự nhộn nhịp và hỗn loạn của sân bay, bạn cảm thấy vừa hồi hộp vừa hào hứng chờ chuyến bay đưa mình đến điểm kế tiếp. Bạn cố rướn cổ để quan sát dòng người đang tiến về phía quầy kiểm tra an ninh. Bạn không quá lo lắng - thời gian chờ đợi tại sân bay có vẻ không đến nỗi quá dài. Nhưng khi đến đầu hàng và đưa thẻ lên máy bay “boarding pass” cho nhân viên an ninh TSA mặt trông nghiêm nghị, bạn bắt đầu cảm thấy căng thẳng. Cả hai đều nhận thấy dòng chữ "SSSS" đáng ngại in đậm nét trên tấm thẻ lên máy bay trên tay bạn. Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Theo FBI, người cao niên trên 60 tuổi ở Hoa Kỳ đã mất hơn 3 tỷ MK vào tay những kẻ lừa đảo vào năm 2023. Để dễ hình dung con số này lớn cỡ nào, Eras Tour của Taylor Swift gần đây được loan tin là chuyến lưu diễn đầu tiên kiếm được 1 tỷ MK. Nghĩa là, số tiền mà người cao niên ở Hoa Kỳ bị lừa nhiều gấp ba lần số tiền từ tour diễn thành công vang dội của Taylor Swift.
Lớn lên ở Ấn Độ, tôi thường đến thăm ông bà ở Kolkata vào các kỳ nghỉ hè. Cứ chiều chiều, bà tôi lại trải chiếu, ngồi đối diện với phòng thờ. Trong khoảng nửa tiếng, bà ngồi yên, nhắm mắt, tay lần chuỗi hạt, thì thầm niệm Krishna. Về mặt khách quan, khó có thể biết liệu những buổi thiền đó có giúp bà kết nối với cõi linh thiêng hay không, nhưng ngày càng có nhiều bằng chứng khoa học cho thấy bà được hưởng nhiều lợi ích từ thiền định. Thiền định có thể là một phương pháp hiệu quả giúp bà kiểm soát căng thẳng, đình trệ quá trình suy giảm trí tuệ do lão hóa, và tăng cường khả năng chịu đau.
Mặc dù thoạt nhìn thì thiền định có vẻ khá đơn giản, chỉ là việc ngồi yên lặng một chỗ, nhưng thực tế, việc tịnh tâm và để tâm trí tập trung vào tĩnh lặng lại không hề đơn giản chút nào! Một số nghiên cứu gần đây gợi ý rằng có một yếu tố có thể giúp đưa chúng ta vào trong trạng thái thiền định: âm thanh. Cho dù đang lắng nghe giai điệu bài hát yêu thích, hay đang tham gia một buổi sound bath trong không gian thư giãn với tiếng chuông ngân, tiếng cồng chiêng, và tiếng chuông, âm thanh không chỉ giúp chúng ta dễ bước vào trạng thái thiền định, mà còn có thể tăng cường những lợi ích của thiền.
Cầm trên tay một chiếc túi xách có tất cả những điểm đặc trưng của mẫu túi xách Chanel cổ điển: lớp da chần bông sang trọng, phụ kiện vàng lấp lánh, đường khâu tinh tế. Chỉ có một số chi tiết nhỏ khác lạ. Zekrayat Husein nhận xét khi nghiên cứu chiếc túi qua kính hiển vi: “Phần da quá cân đối, và kích thước của mỗi hạt trang trí rất đồng đều.” Bà cho hay, đó là một món đồ giả có chất lượng tốt, nhưng chẳng có giá trị gì khi so với một chiếc Classic Flap chính hiệu từ Chanel giá 11,000 Mỹ Kim.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.