Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Buồn Vui Thẩm Mỹ: Nhớ Tết Năm Xưa

19/02/202100:00:00(Xem: 574)
 
Nhớ Tết năm con chuột tưng bừng, bà con làm nghề thẩm mỹ tiền vô như nước. Giờ qua năm con trâu rồi. Gần như trọn năm nay, cả làng thẩm mỹ ngáp ruồi, ngáp gió, tiền chạy đi đâu hết trơn, túi trống càng thêm trống trơn trống lóc!

Chị Ngà ngồi trong nhà, nhìn ra đường, trời sao âm u quá. Có phải sắp có trận mưa xuân? Ngày mùa đông lạnh lẽo, nhớ những ngày tiệm thẩm mỹ mở cửa, nhóm thợ làm việc như điên, không có giờ ăn, giờ nghỉ…

Ngày đó, chị nhớ…thẫn thờ cầm chiếc điện thoại lên, chị gọi… 

-Khuya đêm giao thừa tết tây vừa qua, tui ngồi trong nhà ngóng hoài mà chỉ nghe lẻ tẻ vài tiếng pháo, nhớ năm ngoái pháo đì đùng từ trước giao thừa.

Nghe tiếng Vinh trả lời:

-Dạ chị, em coi tin tức thấy nói mấy quán, hàng bán pháo đều dẹp hết trơn vì con quỉ dịch corora, đưòng chuyên chở từ tiểu bang này qua tiểu bang khác bị ngừng, bị kiểm soát, nên hàng hóa nằm ụ ở bến, không có hàng lấy đâu mà bán.

Chị Ngà nghe Láng nói:

-Ở đây mình ít đốt pháo, nhiều quận bị cấm đốt pháo nữa, nhưng em nghe mấy người bạn ở xa nói hồi đó bên họ đốt pháo dữ lắm, vui lắm, năm nay cũng eo xèo vì dịch.

Chị Ngà buồn buồn:

-Nhắc pháo làm tui nhớ mấy cái Tết hồi mình còn nhỏ, còn sống dưới mái nhà của Ba Má quá trời. Sao hồi đó Tết đối với mình vui quá là vui, vui từ những ngày trước Tết lận. Ngoài đường  chợ hoa, chợ bánh mứt, vựa dưa hấu, trong nhà thì chuẩn bị nhà cửa, sơn phết lại cho mới, giặt màn cửa, chùi lư hương. Ba Má tui chuẩn bị Tết rất tỉ mỉ dù nhà con đông. Tiền lương công chức của Ba tui vừa đủ sống mà sao năm nào Tết cũng tưng bừng, có quần áo mới, có tiền lì xì, có bánh có mứt có bông đỏ bông vàng rực rỡ trong nhà. Giờ nhìn lại hình cũ, thấy dĩa trái cây Tết còn có mấy trái bôm nữa, mà thời sáu mấy đó, bôm là loại trái cây rất mắc.

Trang nói:

-Em hà tiện vậy chớ Tết là em mua sắm lung tung đó. Nhưng năm nay chắc chỉ nấu mâm cơm nhỏ cúng Ông Bà thôi, khỏi tiệc tùng chi hết.

Chị Ngà vẫn buồn buồn:

-Ờ, mua sắm gì, rầu muốn chết đây! Cũng may đã có thuốc chích ngừa rồi, khi tới phiên tụi mình, bà con nhớ đi chích liền nha, cho chắc bụng để còn đón khách, làm ăn trở lại nữa. Sao tui nhớ Tết năm xưa quá trời luôn, dạo này là đã bắt đầu tưng bừng rồi. Nhớ năm đó, còn nhỏ nhưng tui đã biết mua này nọ, sên được một chảo mứt thập cẩm nữa đó, ngon lắm, đều là học được từ người này người nọ chỉ cho, chớ đâu được như bây giờ, muốn làm món nào cứ mở YouTube ra, tha hồ mà chọn công thức, nhìn tận mắt cách làm, coi xong làm được liền như bây giờ. Thiệt tình là tui hết sức thán phục mấy vụ kỹ thuật điện toán này quá đi, giúp cho con người tiến bộ mau chóng, kiến thức bộ môn gì gì cũng tăng thêm rất nhiều, mà không tốn bao nhiêu tiền, có khi được miễn phí nữa chớ.

Nghe tiếng Khải:

-Dạ vâng, nhiều người thành triệu phú nhờ làm mấy thước phim huớng dẫn này nọ đó chị.

Láng nói;

-Cái cô người Tàu tên Li…gì đó bà con. Trời ơi, bữa nào được nghỉ, ngồi nhà, Láng có khi hết ngày coi mấy phim của cổ đó, càng coi càng mê, người sao mà giỏi quá trời, vừa cày cấy, trồng trọt đủ thứ, còn biết làm ra bao nhiêu đồ ăn ngon, dạy mình cách giữ gìn rau củ, cải. Tối qua Láng coi đoạn cổ hái trái hồng, về rửa sạch với nước mưa nuớc suối trong vắt, rồi hai bà cháu gọt vỏ, cột cuống, treo lủng lẳng từng hàng dài như tấm màn ngộ hết sức. Sau đó mấy trái hồng khô quắt lại, đem vô ăn hồng với trà…vừa hay vừa đẹp vừa ngon nữa. Cổ còn làm rượu, làm mứt đủ thứ.


Thanh hỏi:

-Cổ thành triệu phú chưa vậy?

Vinh nói liền:

-Là triệu phú lâu lắm rồi, chỉ nhờ làm mấy thước phim này đó. Bây giờ cổ nổi tiếng lắm, nhiều người bắt chước cổ, nhưng làm sao bằng, sao hay được như cô này. Vinh là đàn ông mà còn phục sát đất luôn, thấy cổ làm lò đất nung để nướng bánh mì, làm khô thịt, cá, làm hàng rào tre, làm giếng nước, hồ nước, đào đất lên nương rẩy, trồng cây trái thấy mê. Biết là có người giúp, nhưng cách cô ta làm rất sát thực mới hay. Nghe nói cuộc đời cô ta khổ lắm, lấy chồng, bị chồng đánh đập, cổ bỏ trốn, cùng bà ngoại già, rồi một tay tạo nên sự nghiệp thành triệu phú luôn.

Chị Ngà vẫn tay chống càm, mơ màng:

-Có khi nào mình mua miếng đất nhỏ, rồi về vườn trồng cây trái, đào ao nuôi cá, nuôi vài con heo con gà, tự lực cánh sinh như cô gái này không ta?
Sương nói:

-“Ai can you”, chị ơi, tới lúc mình về hưu chắc hết xí quách rồi, sức đâu mà đào ao nuôi cá, xới đất lên nương. Cô ta làm lúc có sức khoẻ dồi dào, còn trẻ nữa. Chớ như mình, dân thành phố, làm việc tới già, về hưu là hết sức rồi. Suơng thì mua ăn cho nó lẹ.

Láng nói;

-Mà, chị Ngà  còn mơ màng kìa, còn nhớ Tết năm xưa kìa. Hồi đó chị có bao giờ bị Má bắt ngồi lột vỏ tỏi, vỏ hành để má chị làm chua không? em thì bị rồi, trời ơi, mấy ngón tay tê hết, mùi hành mùi tỏi bám vô tóc vô quần áo, mà mấy loại còn tươi này, lột vỏ khó thấy bà luôn á.

Chị Ngà cười khà:

-Có chớ sao không. Cũng không biết mấy bà chị, mấy đứa em tui chạy đâu chơi hết, chỉ mình ên tui ngồi lột cả thau muốn chết luôn.

Thu nói:

-Chắc tại hồi đó chị giỏi làm việc nhà lắm. Bây giờ em cũng thấy chị giỏi nhứt tiệm luôn, lúc nào cũng làm…làm…còn bắt tụi này phải làm theo nữa.
Chị Ngà cười lớn, hết mơ màng

-Thì, tay làm hàm mới có đồ ăn mà nhai chớ, đúng hông.

Nghe Thu nói:

-Em thì nhớ mấy ngày cận Tết, được chị trưởng lớp giao cho mấy đứa đi mua trái cây, mua mứt gói làm quà tặng cho Thầy Cô nữa, cả lớp góp chung tiền vô, cũng làm được mấy gói quà Tết bọc giấy kiếng đẹp tặng cho Thầy Cô, vui lắm. Nói là đi mua quà, mà được dịp đi ăn hàng ngay trong giờ học mới vui, làm công việc chung mà. Nhớ hồi đó mua món gì cũng phải trả giá, đứa nào cũng sợ vụ này lắm mấy chị ơi, vì mình trả giá kiểu nào cũng dính hết á.

Láng tiếp theo, hào hứng:

-Láng thì nhớ nhứt hạng là tiếng pháo nổ trong tối giao thừa, mùi pháo, thơm lắm. Cũng sợ nhứt là bận quần áo mới, xênh xang ra đầu hẻm, bị “tụi quỉ dịch” nó quăng pháo cho mình né chơi đặng cười, “dô diên” gì đâu, mà sao bây giờ thiệt tình muốn được mấy đứa con trai quăng pháo như vậy hết sức, vui gì đâu.

Có tiếng pháo nổ

Chị Ngà bổng giật mình tỉnh giấc mơ, thì ra chị đang mơ, chớ cả năm nay tiệm có được mở cửa đâu!

Nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Đường xá vắng người qua, chị Ngà thẩn thờ, nhớ những ngày xưa rộn rịp, như nhớ quê hương đã mất, nhưng ô kìa, ánh mặt trời vừa vụt lên chan hòa ánh sáng. Mặt trời đã nuốt trọn áng mây xám xui xẻo, đem ánh sáng vào thế gian hứa hẹn ngày tươi đẹp cho mọi người./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trên mũi và hai bên cánh mũi của em có nhiều lỗ chân lông nở bự, coi rất xấu xí, chị ơi, có cách nào chữa không? Tôi là nam. Tôi thắc mắc tại sao khi nam giới dùng túi xách (bag) thì bị nhìn với ánh mắt khác lạ???, chúng tôi cũng có những vật dụng cần đem theo như phụ nữ mà???
Những tháng đầu, làm ăn cũng khá phát đạt, chưa thấy gì đâu. Cho đến một ngày, khoảng trưa, vắng khách, cậu em với một người thợ ngồi coi phim trên cái máy vi tính để sát bàn tiếp khách, đối diện là cửa ra vào. Hai người đang say mê coi, tự nhiên có cảm giác ai mở cửa bước vào, đang mê coi phim mà, nên cậu ta chỉ liếc qua coi người nào. Thấy rõ ràng một người nước da ngăm không phải đen, mà giống như lai giữa người da trắng, và da đen. Còn thấy rõ người đó mặc một cái áo ngắn tay nên mới thấy rõ nước da của họ. Anh chàng này lười, tính để đệ tử đúng dậy tiếp khách, nhưng thấy mặt của tên thợ đứng như trời trồng, quay lại ... thì không thấy ai? Hai người đóng cửa cuốn gói chạy về gấp.
Theo các bác sĩ chuyên khoa da, những chuyên viên dưỡng da, rất nhiều người thường rửa mặt sơ sài, cẩu thả, là nguyên do da nổi mụn, hay da bị khô, không giữ được nét mịn màng tươi trẻ. Rửa mặt cho thật sạch sau một ngày làm việc, dù ngoài trời, hay trong văn phòng, đều nên đặt tầm quan trọng trong việc dưỡng da, để có một làn da sáng và mịn màng.
Mùa Xuân, mùa đẹp nhất trong năm. Là mùa mà bạn gái thoải mái với quần dài, hay jupe ngắn, có thể diện giày boot cao ống hay tung tăng với đôi ba-ta nhẹ nhàng. Thay chiếc áo choàng nặng nề bằng chiếc áo khoác mỏng hơn, xinh hơn.
Tôi là con trai, và tôi có đeo bông tai. Nhưng tại sao người ta nhìn tôi như tôi là người ngoài hành tinh? Có nên dùng loại xà bông và thuốc dưỡng tóc gồm chung vào 1 chai không chị? (All-in-one). Tóc em loại dày và hơi thô.
“Mascara”, hay thuốc nhuộm lông mi ngày nay là vật trang điểm cần thiết của những bạn gái thích trang điểm, có nguồn gốc rất lâu đời, khoảng 3400 B.C ở Egypt. Theo truyền thuyết xứ nầy, người Egypt dùng thuốc nhuộm lông mi đen, cũng như vẽ đường viền mắt màu đen thăm thẳm là để mừng chiến thắng sau một trận chiến, hay mừng sự chết.
Hôm nay, Thống đốc Gavin Newsom đã ký chấp thuận một ngân quĩ “Cứu trợ kinh tế” dành cho các doanh nghiệp bị ảnh hưởng bởi đại dịch COVID-19. Quĩ cứu trợ này bao gồm việc miễn phí gia hạn bằng cấp của Hội Đồng Thẩm Mỹ (BBC). Phí gia hạn phải nộp trong năm 2021 và 2022 đối với toàn bộ các bằng cấp cá nhân và giấy phép cơ sở của BBC sẽ được miễn. Giấy phép được gia hạn trong năm 2021 trước khi được miễn phí gia hạn sẽ được cấp giấy phép miễn phí ở chu kỳ gia hạn tiếp theo.
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v…
Sau khi xong mọi nghi lễ cần thiết, chỉ còn phần cuối cùng tuyên bố tân lang và tân giai nhân là vợ chồng, để họ trao nhẫn rồi hôn nhau, cha chủ lễ hỏi: Trong cả thánh đường ở đây, có ai muốn nêu ý kiến gì khác không? Có ai muốn phản đối cuộc hôn nhân này không? Nếu không, một khi tôi tuyên bố là sẽ không thể thay đổi đấy! Khoan, thưa cha! Từ cuối thánh đường, một giọng phụ nữ trẻ bỗng cất lên. Tất cả quan khách cùng quay đầu lại. Họ nín thở khi thấy từ hàng ghế cuối, bước ra một cô gái trẻ đang mang bầu.
Hãy nhìn cây cối trong vườn nhà chúng ta, và thử bẻ một nhánh hoa, nhựa sẽ chảy ra. Đó là máu huyết của cây. Dòng nhựa luân lưu từ rể cây lên thân, cành, lá, để nuôi sống cây. Không có nhựa, cây chết. Như vậy, nhựa cây nuôi dưỡng cây, thải bỏ chất cặn bả từ cây, giống như máu huyết lưu thông trong cơ thể nuôi dưỡng sự sống của con người. Tinh dầu là chất chiết xuất ra từ nhựa cây. Điều thú vị nhất là tinh dầu từ thực vật được coi như một chất thiên nhiên, dễ thẩm thấu vào da, mang nhiệm vụ tiếp sức, nuôi dưỡng tế bào, loại bỏ chất bả, giúp cân bằng dinh dưỡng cơ thể.