Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Buồn Vui Thẩm Mỹ: Nhớ Tết Năm Xưa

19/02/202100:00:00(Xem: 617)
 
Nhớ Tết năm con chuột tưng bừng, bà con làm nghề thẩm mỹ tiền vô như nước. Giờ qua năm con trâu rồi. Gần như trọn năm nay, cả làng thẩm mỹ ngáp ruồi, ngáp gió, tiền chạy đi đâu hết trơn, túi trống càng thêm trống trơn trống lóc!

Chị Ngà ngồi trong nhà, nhìn ra đường, trời sao âm u quá. Có phải sắp có trận mưa xuân? Ngày mùa đông lạnh lẽo, nhớ những ngày tiệm thẩm mỹ mở cửa, nhóm thợ làm việc như điên, không có giờ ăn, giờ nghỉ…

Ngày đó, chị nhớ…thẫn thờ cầm chiếc điện thoại lên, chị gọi… 

-Khuya đêm giao thừa tết tây vừa qua, tui ngồi trong nhà ngóng hoài mà chỉ nghe lẻ tẻ vài tiếng pháo, nhớ năm ngoái pháo đì đùng từ trước giao thừa.

Nghe tiếng Vinh trả lời:

-Dạ chị, em coi tin tức thấy nói mấy quán, hàng bán pháo đều dẹp hết trơn vì con quỉ dịch corora, đưòng chuyên chở từ tiểu bang này qua tiểu bang khác bị ngừng, bị kiểm soát, nên hàng hóa nằm ụ ở bến, không có hàng lấy đâu mà bán.

Chị Ngà nghe Láng nói:

-Ở đây mình ít đốt pháo, nhiều quận bị cấm đốt pháo nữa, nhưng em nghe mấy người bạn ở xa nói hồi đó bên họ đốt pháo dữ lắm, vui lắm, năm nay cũng eo xèo vì dịch.

Chị Ngà buồn buồn:

-Nhắc pháo làm tui nhớ mấy cái Tết hồi mình còn nhỏ, còn sống dưới mái nhà của Ba Má quá trời. Sao hồi đó Tết đối với mình vui quá là vui, vui từ những ngày trước Tết lận. Ngoài đường  chợ hoa, chợ bánh mứt, vựa dưa hấu, trong nhà thì chuẩn bị nhà cửa, sơn phết lại cho mới, giặt màn cửa, chùi lư hương. Ba Má tui chuẩn bị Tết rất tỉ mỉ dù nhà con đông. Tiền lương công chức của Ba tui vừa đủ sống mà sao năm nào Tết cũng tưng bừng, có quần áo mới, có tiền lì xì, có bánh có mứt có bông đỏ bông vàng rực rỡ trong nhà. Giờ nhìn lại hình cũ, thấy dĩa trái cây Tết còn có mấy trái bôm nữa, mà thời sáu mấy đó, bôm là loại trái cây rất mắc.

Trang nói:

-Em hà tiện vậy chớ Tết là em mua sắm lung tung đó. Nhưng năm nay chắc chỉ nấu mâm cơm nhỏ cúng Ông Bà thôi, khỏi tiệc tùng chi hết.

Chị Ngà vẫn buồn buồn:

-Ờ, mua sắm gì, rầu muốn chết đây! Cũng may đã có thuốc chích ngừa rồi, khi tới phiên tụi mình, bà con nhớ đi chích liền nha, cho chắc bụng để còn đón khách, làm ăn trở lại nữa. Sao tui nhớ Tết năm xưa quá trời luôn, dạo này là đã bắt đầu tưng bừng rồi. Nhớ năm đó, còn nhỏ nhưng tui đã biết mua này nọ, sên được một chảo mứt thập cẩm nữa đó, ngon lắm, đều là học được từ người này người nọ chỉ cho, chớ đâu được như bây giờ, muốn làm món nào cứ mở YouTube ra, tha hồ mà chọn công thức, nhìn tận mắt cách làm, coi xong làm được liền như bây giờ. Thiệt tình là tui hết sức thán phục mấy vụ kỹ thuật điện toán này quá đi, giúp cho con người tiến bộ mau chóng, kiến thức bộ môn gì gì cũng tăng thêm rất nhiều, mà không tốn bao nhiêu tiền, có khi được miễn phí nữa chớ.

Nghe tiếng Khải:

-Dạ vâng, nhiều người thành triệu phú nhờ làm mấy thước phim huớng dẫn này nọ đó chị.

Láng nói;

-Cái cô người Tàu tên Li…gì đó bà con. Trời ơi, bữa nào được nghỉ, ngồi nhà, Láng có khi hết ngày coi mấy phim của cổ đó, càng coi càng mê, người sao mà giỏi quá trời, vừa cày cấy, trồng trọt đủ thứ, còn biết làm ra bao nhiêu đồ ăn ngon, dạy mình cách giữ gìn rau củ, cải. Tối qua Láng coi đoạn cổ hái trái hồng, về rửa sạch với nước mưa nuớc suối trong vắt, rồi hai bà cháu gọt vỏ, cột cuống, treo lủng lẳng từng hàng dài như tấm màn ngộ hết sức. Sau đó mấy trái hồng khô quắt lại, đem vô ăn hồng với trà…vừa hay vừa đẹp vừa ngon nữa. Cổ còn làm rượu, làm mứt đủ thứ.


Thanh hỏi:

-Cổ thành triệu phú chưa vậy?

Vinh nói liền:

-Là triệu phú lâu lắm rồi, chỉ nhờ làm mấy thước phim này đó. Bây giờ cổ nổi tiếng lắm, nhiều người bắt chước cổ, nhưng làm sao bằng, sao hay được như cô này. Vinh là đàn ông mà còn phục sát đất luôn, thấy cổ làm lò đất nung để nướng bánh mì, làm khô thịt, cá, làm hàng rào tre, làm giếng nước, hồ nước, đào đất lên nương rẩy, trồng cây trái thấy mê. Biết là có người giúp, nhưng cách cô ta làm rất sát thực mới hay. Nghe nói cuộc đời cô ta khổ lắm, lấy chồng, bị chồng đánh đập, cổ bỏ trốn, cùng bà ngoại già, rồi một tay tạo nên sự nghiệp thành triệu phú luôn.

Chị Ngà vẫn tay chống càm, mơ màng:

-Có khi nào mình mua miếng đất nhỏ, rồi về vườn trồng cây trái, đào ao nuôi cá, nuôi vài con heo con gà, tự lực cánh sinh như cô gái này không ta?
Sương nói:

-“Ai can you”, chị ơi, tới lúc mình về hưu chắc hết xí quách rồi, sức đâu mà đào ao nuôi cá, xới đất lên nương. Cô ta làm lúc có sức khoẻ dồi dào, còn trẻ nữa. Chớ như mình, dân thành phố, làm việc tới già, về hưu là hết sức rồi. Suơng thì mua ăn cho nó lẹ.

Láng nói;

-Mà, chị Ngà  còn mơ màng kìa, còn nhớ Tết năm xưa kìa. Hồi đó chị có bao giờ bị Má bắt ngồi lột vỏ tỏi, vỏ hành để má chị làm chua không? em thì bị rồi, trời ơi, mấy ngón tay tê hết, mùi hành mùi tỏi bám vô tóc vô quần áo, mà mấy loại còn tươi này, lột vỏ khó thấy bà luôn á.

Chị Ngà cười khà:

-Có chớ sao không. Cũng không biết mấy bà chị, mấy đứa em tui chạy đâu chơi hết, chỉ mình ên tui ngồi lột cả thau muốn chết luôn.

Thu nói:

-Chắc tại hồi đó chị giỏi làm việc nhà lắm. Bây giờ em cũng thấy chị giỏi nhứt tiệm luôn, lúc nào cũng làm…làm…còn bắt tụi này phải làm theo nữa.
Chị Ngà cười lớn, hết mơ màng

-Thì, tay làm hàm mới có đồ ăn mà nhai chớ, đúng hông.

Nghe Thu nói:

-Em thì nhớ mấy ngày cận Tết, được chị trưởng lớp giao cho mấy đứa đi mua trái cây, mua mứt gói làm quà tặng cho Thầy Cô nữa, cả lớp góp chung tiền vô, cũng làm được mấy gói quà Tết bọc giấy kiếng đẹp tặng cho Thầy Cô, vui lắm. Nói là đi mua quà, mà được dịp đi ăn hàng ngay trong giờ học mới vui, làm công việc chung mà. Nhớ hồi đó mua món gì cũng phải trả giá, đứa nào cũng sợ vụ này lắm mấy chị ơi, vì mình trả giá kiểu nào cũng dính hết á.

Láng tiếp theo, hào hứng:

-Láng thì nhớ nhứt hạng là tiếng pháo nổ trong tối giao thừa, mùi pháo, thơm lắm. Cũng sợ nhứt là bận quần áo mới, xênh xang ra đầu hẻm, bị “tụi quỉ dịch” nó quăng pháo cho mình né chơi đặng cười, “dô diên” gì đâu, mà sao bây giờ thiệt tình muốn được mấy đứa con trai quăng pháo như vậy hết sức, vui gì đâu.

Có tiếng pháo nổ

Chị Ngà bổng giật mình tỉnh giấc mơ, thì ra chị đang mơ, chớ cả năm nay tiệm có được mở cửa đâu!

Nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Đường xá vắng người qua, chị Ngà thẩn thờ, nhớ những ngày xưa rộn rịp, như nhớ quê hương đã mất, nhưng ô kìa, ánh mặt trời vừa vụt lên chan hòa ánh sáng. Mặt trời đã nuốt trọn áng mây xám xui xẻo, đem ánh sáng vào thế gian hứa hẹn ngày tươi đẹp cho mọi người./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cả tiệm, nhân viên đang ngồi rầu rĩ vì không có khách, mùa lễ tới nơi rồi mà ế nhệ…không như mấy năm trước, là mùa hốt bạc lẻ. -Bà con…bà con nghe tin này chưa, năm 2026 sẽ có những chuyến phi thuyền không gian đặc biệt đưa người từ trái đất lên viếng Hỏa Tinh nè. Tiếng phát thanh oang oang, còn ai vô đây nữa ngoài phát ngôn viên đẹp trai tên Khải. Chị Ngà ừ ừ: -Nghe sao Hỏa, tui nhớ tới cuốn sách tui đọc được lâu rồi, có tên dịch ra sơ sơ nè: Đàn ông đến từ sao Hỏa (Mars), đàn bà đến từ sao Kim (Venus). Hay lắm.
Bộ luật lao động của tiểu bang California, điều 12, mục 984, cung cấp các điều kiện được chính phủ quy định khi nào CẦN TỪ CHỐI phục vụ cho một khách hàng. Điều này sẽ bao gồm khi khách hàng bị bịnh (hoặc nhiễm ký sinh trùng) có thể lây lan đến người làm việc, nhân viên, hoặc các khách hàng khác bao gồm các bịnh sau đây:
Những kiểu nón “fedora, caps, baseball caps” đều thích hạp với mùa đông. Nón “fedora” cổ điển và sang trọng, có thể dùng cả 4 mùa, lúc nào cũng đẹp mắt cho cả hai phái nam và nữ (mang chút nét ngỗ ngáo). Nếu trán thấp, đội nón vành cao lên khỏi trán, nếu trán cao, kéo vành nón xuống gần ngang chân mày để cân bằng với khuôn mặt. Những màu sắc của nón kiểu fedora như đen, nâu da bò, xám tro dễ thích hợp với mọi màu sắc khác.
Dầu thơm dành cho phụ nữ hiện nay, hiệu gì hay nhất vậy các chị ? Xin cho ý kiến./ Sinh tố C có giúp chống lại dịch cúm Covid không các chị ? em nghe người ta nói như vậy không biết có đúng không?
Vào mùa đông lạnh, làn da thường hay bị thiếu nước, khô khan vì thời tiết, đôi môi cũng như vậy, khó giữ được sự mềm, mịn, nếu chúng ta bỏ bê không chăm sóc. Cũng may, từ ngày trận đại dịch cúm vũ hán bao trùm thế giới, mỗi khi có dịp ra đường ai ai đều trùm mặt nạ kín mít, không cần điểm trang chi nữa, cho nên làn da không phấn son, không hóa chất, tự nhiên trắng, đẹp ra, có phải không các bạn.
Trung bình một ngày chúng ta cần uống 6-8 ly nước. Đó là nước lọc, không bao gồm các loại nước có hơi gas, nước sinh tố, nước trà, cà-phê. Nước giúp loại bỏ độc tố, chất thải, điều hòa thân nhiệt, giúp tiêu hóa và giữ cho làn da khỏe, mịn màng. Thiếu nước sẽ khiến cơ thể cảm thấy mệt mỏi.
Mùa đông lại trở về. Thời trang mùa đông năm nay vẫn thế, áo choàng dài, hay ngắn, đầy, màu đậm. Mùa đại dịch, quý vị dù diện đẹp vẫn nhớ chiếc mặt nạ để bảo vệ an toàn nhé.
Cổ em hơi cao, vóc người gầy. Em nên mặc gì để che bớt khuyết điểm này ? Cám ơn các chị trả lời.
Từ thời thập niên 30’s, cô đào Scarlett trong phim Cuốn Theo Chiều gió, bó vòng eo trong chiếc áo lót trắng xiết chặt bằng những sợi dây, để có vòng eo nhỏ nhất trong giới phụ nữ quí tộc miền nam nước Mỹ. Cho tới ngày nay, chiếc eo thon, phần lưng ong quyến rủ vẫn là nét đẹp chính yếu của phụ nữ cần phô trương khi diện quần áo.
Bạn gái chúng ta làm việc trong tiệm thẩm mỹ, nhiều khi bận bịu với khách hàng tới quên ăn, quên đi vệ sinh, thậm chí quên luôn cách thở đúng, sao cho giảm bớt sự mệt mỏi khi làm việc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.