Hôm nay,  

Suy Niệm Trên Đường Đời: Trầm Uất

11/08/200100:00:00(Xem: 6266)
* LM. JOSEPH NGUYỄN THANH SƠN, DCCT
Tin tức cho biết một nữ sinh viên Việt Nam, 21 tuổi, cư ngụ tại thành phố Anaheim, quận Cam, Cali, đã lấy súng bắn vào đầu mình, tại một bãi tập, chiều tối Chúa Nhật 29-7-2001.
Cái chết bi thương ấy có thể vì người chị em chúng ta đã bị trầm uất (depressed). Sống ở thế giới văn minh, vật chất, hưởng thụ, người ta lại bị rất nhiều áp lực ngày đêm, và vì thế mà dễ bị u trầm, uất hận, sầu đau.
Bất cứ ai, ở bất cứ tuổi nào, đều có thể nhiễm căn bệnh nguy nan này. Ngay khi bạn cảm thấy mình âu lo, mất bình an, man mác nỗi buồn, không tên, nhất là lúc bạn ăn không ngon, ngủ không yên, thấm thía một sự uể oải, chán chường, muốn buông xuôi mọi sự, hay não nề tuyệt vọng, bạn hãy quỳ gối, tha thiết cầu nguyện với Thượng Đế trên trời.
Bạn có thể dùng kinh nguyện dưới đây, và thành tâm đọc đi đọc lại nhiều lần, cho đến khi nào bạn tìm lại được sự bình an trong Thượng Đế yêu thương:

Hơi thở sự sống, ôi lạy Thượng Đế, xem ra đã tàn
Xác con căng thẳng, trí con âu lo đầy tràn
Song con không có hăng say, không năng lực
Những sợ hãi con bó tay không thể vực


Con không thể ngơi nghỉ xả giãn tứ chi
Ý nghĩ đen tối xâm chiếm đầu óc con liên lỉ
Và con không có quyền năng chống cự chúng
Đã bao giờ cây sồi bị gió thổi hất tung
Như thể luồng đa sầu nay hất tung linh hồn con"
Đã bao giờ con tầu bị sóng đánh trành tròng
Như hồn con nay bị đánh trành tròng bởi khốn cùng"
Đã bao giờ nền móng căn nhà bị sụp đổ lay lung
Như chính cuộc đời con bị sụp đổ thành bụi rữa"
Bạn hữu chẳng còn muốn thăm con nữa
Ngài đã đuổi đi anh em tinh thần con đây
Nay con là kẻ bơ vơ ngoài giáo hội Ngài
Cho con hoa không còn muốn nở rộ
Cho con cây không còn muốn lá trổ
Chim không còn muốn hót bên cửa sổ phòng con
Đồng đạo kết án con như là tội nhân hư hỏng
Lạy Thượng Đế, xin chỗi dậy linh hồn con
Xin hãy hồi sinh thân xác con.

Gregory of Nazianzus (329-389) đã biên soạn bản kinh trên cho chính bản thân ông là một con người âu lo và đa sầu (an anxious and melancholic man). Ông đã được Thượng Đế nhậm lời và chữa lành mối ưu phiền, trầm uất cho mình. Cũng vậy, với quyền năng và thương xót, Ngài sẽ giải thoát chúng ta khỏi tình trạng này.
(Tu Viện Majella, Baldwin Park, CA, 8-6-2001)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con số các anh hùng chữa lửa đã hy sinh (tử nạn và mất tích) trong vụ bạo động kinh khiếp,
Cuộc khủng bố xảy ra vào sáng thứ Ba, ngày 11 tháng Chín, tại thành phố New York,
Trưa thứ Tư, mồng 5 tháng 9, chúng tôi tới thăm chín em tật nguyền. Đây là những em đã được Bà Ann Marie Trần lo liệu đưa từ Nghệ An
Vào ngày 25 tháng Tám vừa qua, Đức Mẹ đã hiện ra cho cô thụ khải Marija ở Medjugorje
Hận thù, bạo động, nổ bom, chém giết, ngày càng thê thảm, khốc liệt, giữa người Israel và người Palestine tại Đất Thánh
Xế trưa thứ Tư hôm qua, ngày đầu tháng Tám, lúc tôi đang xem qua mấy tựa sách trong tiệm Tự Do ở khu Thương xá Sư tử,
Vào một chiều thu, trời mưa tầm tã gió lạnh, một cụ già bước mau trên hè phố trở về nhà. Chân cụ giẫm lên những lá vàng rụng đầy đường như tấm thảm
Con ơi, chính mẹ nói điều đó với con: "Cuộc đời không phải như đi trên thảm nhung."
Tại vùng Sàigòn Nhỏ, quận Cam, Cali, có tiệm cơm chay mang bảng hiệu "Hoa Tâm".


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.