Hôm nay,  

Suy Niệm Trên Đường Đời: Con Cần Thương

29/07/200100:00:00(Xem: 6727)
Vào một chiều thu, trời mưa tầm tã gió lạnh, một cụ già bước mau trên hè phố trở về nhà. Chân cụ giẫm lên những lá vàng rụng đầy đường như tấm thảm, làm cụ nhớ lại những mùa hè nắng ấm đang tới và rồi cũng đã qua đi. Nay cụ lại phải chờ đợi những ngày dài đêm lạnh của mùa thu và mùa đông, để đón mùa xuân sang và nắng hè trở về.

Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, chợt nhìn xuống chân, mắt cụ trông thấy một tờ giấy trắng nhỏ xen với những chiếc lá vàng. Cụ dừng chân trước mảnh giấy, một tay vịn gậy chống chậm rãi cúi xuống, và với bàn tay kia run run nhặt mảnh giấy lên.

Trời mờ mờ tối, mắt lờ mờ nhưng cụ vẫn cứ mở ra xem. Trên mảnh giấy có những hàng chữ bằng viết chì với nét của một trẻ con; cụ đọc thấy như sau:

"Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần thương.
Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần đến.
Con không biết nói gì với ai cả, ai nhặt được mảnh giấy này,
hãy biết rằng con cần thương".

Tâm hồn cụ xúc động và một giọt nước mắt bắt đầu chảy xuống trên hai gò má da nhăn nheo của cụ. Đọc xong mấy hàng chữ, cụ già lấy tay gạt nước mắt, rồi đưa mắt nhìn xung quanh xem có em bé nào không. Cụ nhận ra mình đang đứng trước viện mồ côi. Ngước mắt nhìn lên, cụ thấy những cửa sổ đều đã bật đèn sáng từ lúc nào rồi. Trên một cửa sổ ở tầng lầu nhất, hiện rõ gương mặt của một em bé gái đang nhìn ra bên ngoài, mũi em khép chặt vào mắt kiếng trong sáng. Cụ già vui mừng biết mình đã tìm ra được một người bạn tí hon; cụ đưa tay vẫy làm hiệu và em bé đáp lại bằng một nụ cười thật tươi.

Từ ngày đó, mưa thu và giá đông không còn làm cho cụ thấy cô đơn nữa, ngày giờ của cụ cũng không còn là những chuỗi ngày dài lê thê nữa. Cụ đẽo gọt gỗ cây làm những món đồ chơi cho em bé, và bù lại em bé vẽ trên giấy những hình mầu dễ thương tặng cụ. Qua hàng rào của viện mồ côi, cụ già và em bé trao tặng cho nhau những món quà do chính tay mình làm.

Rồi một ngày, em bé chạy tới hàng rào để khoe với cụ già bức tranh em vừa mới vẽ xong. Thế nhưng, cụ già không tới đó nữa!

Em bắt đầu tự hỏi: Cụ sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa sao" Em bé lên phòng với cây viết chì mầu, em lại viết lên mảnh giấy:

"Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần thương.
Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần đến.
Con không biết nói gì với ai cả, ai nhặt được mảnh giấy này,
hãy biết rằng con cần thương".
(Vũ Hoàng, dịch từ "The Love and Life)

Nguyễn Thị Ngọc Khanh, một thiếu nữ bị bại liệt hoàn toàn hai chân từ bụng, phải lê lết trên mặt đất khi cần di chuyển, đã gửi cho chúng tôi câu chuyện cảm động trên đây, từ thị xã Vũng Tầu, mồng 1 tháng Bảy, năm 2001.

Trong lá thư dài bảy trang giấy học trò, mực xanh, người con, người em tật nguyền thân thương đã viết ở đoạn kết thúc:

"Cha ơi, con sợ lắm, con sợ một ngày sẽ không còn được Cha thương. Cha ơi, Cha có hiểu cho nỗi lòng của con không Cha.

"Thư đến đây con xin dừng bút. Con luôn biết ơn Cha vì tình thương của Cha dành cho con, kể từ năm 1993 khi con lần đầu tiên viết thư đến Cha. Nguyện xin Chúa ban ơn thánh cho Cha, Cha thân yêu của con.

"TB: Con gởi Cha bài báo con vừa cắt để nói lên phần nào nỗi lòng của con, và con mong Cha hiểu con rất biết ơn Cha đã cho con thêm niềm tin trong cuộc sống. Con yêu Cha vô cùng." -- NTNK

Mọi thụ tạo đều cần được người khác biết đến và yêu thương. Cho bất cứ ai, không khổ đau nào to lớn hơn khổ đau bị bỏ rơi, không được ai nhớ tới, nghĩ tới, hay quan tâm tới mình; và không bất hạnh nào mênh mông hơn bất hạnh bị lãng quên, bị gạt bỏ, không được ai thương yêu trên đời.

Vậy, chúng ta hãy nồng nàn yêu thương và tích cực chia sẻ yêu thương với mọi người mà chúng ta duyên tình gặp gỡ trong cuộc lữ hành trần thế mình dong duổi hôm nay.

(Tu Viện Majella, Baldwin Park, CA, July 22, 2001)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con số các anh hùng chữa lửa đã hy sinh (tử nạn và mất tích) trong vụ bạo động kinh khiếp,
Cuộc khủng bố xảy ra vào sáng thứ Ba, ngày 11 tháng Chín, tại thành phố New York,
Trưa thứ Tư, mồng 5 tháng 9, chúng tôi tới thăm chín em tật nguyền. Đây là những em đã được Bà Ann Marie Trần lo liệu đưa từ Nghệ An
Vào ngày 25 tháng Tám vừa qua, Đức Mẹ đã hiện ra cho cô thụ khải Marija ở Medjugorje
Hận thù, bạo động, nổ bom, chém giết, ngày càng thê thảm, khốc liệt, giữa người Israel và người Palestine tại Đất Thánh
Tin tức cho biết một nữ sinh viên Việt Nam, 21 tuổi, cư ngụ tại thành phố Anaheim, quận Cam,
Xế trưa thứ Tư hôm qua, ngày đầu tháng Tám, lúc tôi đang xem qua mấy tựa sách trong tiệm Tự Do ở khu Thương xá Sư tử,
Con ơi, chính mẹ nói điều đó với con: "Cuộc đời không phải như đi trên thảm nhung."
Tại vùng Sàigòn Nhỏ, quận Cam, Cali, có tiệm cơm chay mang bảng hiệu "Hoa Tâm".


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.