Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Suy Niệm Trên Đường Đời: Con Cần Thương

29/07/200100:00:00(Xem: 5756)
Vào một chiều thu, trời mưa tầm tã gió lạnh, một cụ già bước mau trên hè phố trở về nhà. Chân cụ giẫm lên những lá vàng rụng đầy đường như tấm thảm, làm cụ nhớ lại những mùa hè nắng ấm đang tới và rồi cũng đã qua đi. Nay cụ lại phải chờ đợi những ngày dài đêm lạnh của mùa thu và mùa đông, để đón mùa xuân sang và nắng hè trở về.

Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, chợt nhìn xuống chân, mắt cụ trông thấy một tờ giấy trắng nhỏ xen với những chiếc lá vàng. Cụ dừng chân trước mảnh giấy, một tay vịn gậy chống chậm rãi cúi xuống, và với bàn tay kia run run nhặt mảnh giấy lên.

Trời mờ mờ tối, mắt lờ mờ nhưng cụ vẫn cứ mở ra xem. Trên mảnh giấy có những hàng chữ bằng viết chì với nét của một trẻ con; cụ đọc thấy như sau:

"Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần thương.
Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần đến.
Con không biết nói gì với ai cả, ai nhặt được mảnh giấy này,
hãy biết rằng con cần thương".

Tâm hồn cụ xúc động và một giọt nước mắt bắt đầu chảy xuống trên hai gò má da nhăn nheo của cụ. Đọc xong mấy hàng chữ, cụ già lấy tay gạt nước mắt, rồi đưa mắt nhìn xung quanh xem có em bé nào không. Cụ nhận ra mình đang đứng trước viện mồ côi. Ngước mắt nhìn lên, cụ thấy những cửa sổ đều đã bật đèn sáng từ lúc nào rồi. Trên một cửa sổ ở tầng lầu nhất, hiện rõ gương mặt của một em bé gái đang nhìn ra bên ngoài, mũi em khép chặt vào mắt kiếng trong sáng. Cụ già vui mừng biết mình đã tìm ra được một người bạn tí hon; cụ đưa tay vẫy làm hiệu và em bé đáp lại bằng một nụ cười thật tươi.

Từ ngày đó, mưa thu và giá đông không còn làm cho cụ thấy cô đơn nữa, ngày giờ của cụ cũng không còn là những chuỗi ngày dài lê thê nữa. Cụ đẽo gọt gỗ cây làm những món đồ chơi cho em bé, và bù lại em bé vẽ trên giấy những hình mầu dễ thương tặng cụ. Qua hàng rào của viện mồ côi, cụ già và em bé trao tặng cho nhau những món quà do chính tay mình làm.

Rồi một ngày, em bé chạy tới hàng rào để khoe với cụ già bức tranh em vừa mới vẽ xong. Thế nhưng, cụ già không tới đó nữa!

Em bắt đầu tự hỏi: Cụ sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa sao" Em bé lên phòng với cây viết chì mầu, em lại viết lên mảnh giấy:

"Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần thương.
Hỡi ai nhặt được mảnh giấy này, hãy biết rằng con cần đến.
Con không biết nói gì với ai cả, ai nhặt được mảnh giấy này,
hãy biết rằng con cần thương".
(Vũ Hoàng, dịch từ "The Love and Life)

Nguyễn Thị Ngọc Khanh, một thiếu nữ bị bại liệt hoàn toàn hai chân từ bụng, phải lê lết trên mặt đất khi cần di chuyển, đã gửi cho chúng tôi câu chuyện cảm động trên đây, từ thị xã Vũng Tầu, mồng 1 tháng Bảy, năm 2001.

Trong lá thư dài bảy trang giấy học trò, mực xanh, người con, người em tật nguyền thân thương đã viết ở đoạn kết thúc:

"Cha ơi, con sợ lắm, con sợ một ngày sẽ không còn được Cha thương. Cha ơi, Cha có hiểu cho nỗi lòng của con không Cha.

"Thư đến đây con xin dừng bút. Con luôn biết ơn Cha vì tình thương của Cha dành cho con, kể từ năm 1993 khi con lần đầu tiên viết thư đến Cha. Nguyện xin Chúa ban ơn thánh cho Cha, Cha thân yêu của con.

"TB: Con gởi Cha bài báo con vừa cắt để nói lên phần nào nỗi lòng của con, và con mong Cha hiểu con rất biết ơn Cha đã cho con thêm niềm tin trong cuộc sống. Con yêu Cha vô cùng." -- NTNK

Mọi thụ tạo đều cần được người khác biết đến và yêu thương. Cho bất cứ ai, không khổ đau nào to lớn hơn khổ đau bị bỏ rơi, không được ai nhớ tới, nghĩ tới, hay quan tâm tới mình; và không bất hạnh nào mênh mông hơn bất hạnh bị lãng quên, bị gạt bỏ, không được ai thương yêu trên đời.

Vậy, chúng ta hãy nồng nàn yêu thương và tích cực chia sẻ yêu thương với mọi người mà chúng ta duyên tình gặp gỡ trong cuộc lữ hành trần thế mình dong duổi hôm nay.

(Tu Viện Majella, Baldwin Park, CA, July 22, 2001)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.