Hôm nay,  

Lịch sử rắc rối của tấm thông hành

17/10/202500:00:00(Xem: 1166)
 
Passport 1
Người di tản trên tàu Atlantic Ocean liner, S.S. Patricia, khoảng 1906.
ẢNH: Edwin Levick, Library of Congress

Từ thời Kinh Thánh đến thời kỹ thuật số — hành trình của một cuốn sổ nhỏ định đoạt tự do của con người 

Lịch sử của hộ chiếu là một câu chuyện dài và phức tạp. Ngày nay, những tấm sổ du hành quốc tế ấy được gắn vi mạch, ảnh sinh trắc, mã vạch, và cả hình ảnh ba chiều chống giả. Nhưng thuở ban đầu, qua biên giới không cần gì hơn một tờ giấy bảo chứng thiện chí. Đó là hành trình của “tấm thông hành” — từ lời hứa danh dự giữa hai vương quốc đến biểu tượng quyền lực của quốc gia hiện đại.

Từ lời bảo đảm của nhà vua

Gốc tích hộ chiếu có thể lần ngược đến thời Kinh Thánh. Sách Nêhêmi ghi chuyện vua Ba Tư ban cho Nêhêmi những “thư cho phép” để sang xứ Giuđa — một hình thức thông hành sơ khai. Tại La Mã và Trung Hoa cổ, người đi đường cũng mang những thư tương tự để được qua biên giới an toàn.

Nhà sử học Martin Lloyd, trong tác phẩm The Passport: The History of Man’s Most Travelled Document, kể rằng từ nhiều thế kỷ trước, các nước châu Âu đã có “sauf conduit” — giấy bảo hộ, cho phép cả kẻ thù ra vào lãnh thổ “để thương lượng.” Đó là một thỏa ước giữa những người có quyền, rằng vượt biên giới không có nghĩa là khai chiến.

Từ Ellis Island đến Hội Quốc Liên

Đầu thế kỷ XX, nước Mỹ đón làn sóng di dân khổng lồ. Từng đoàn người chen chúc qua đảo Ellis, chỉ cần khám sức khỏe sơ sài là được vào đất liền. Không ai hỏi giấy tờ. Nhưng thế giới thay đổi nhanh sau Thế chiến thứ nhất. Năm 1920, Hội Quốc Liên — tiền thân Liên Hiệp Quốc — đề nghị đặt ra một tiêu chuẩn hộ chiếu quốc tế để kiểm soát di chuyển.

Một năm sau, Hoa Kỳ thông qua Đạo luật Hạn ngạch Khẩn cấp 1921, rồi Đạo luật Di trú 1924, giới hạn số người nhập cư từ những nước bị xem là “đe dọa lý tưởng bá quyền Mỹ.” Để phân loại ai là “người ngoài,” họ cần một công cụ: tấm hộ chiếu.

Tự do cho kẻ mạnh, gông cùm cho kẻ yếu

Sinh ra trong trật tự thế giới mới của các cường quốc phương Tây, hộ chiếu sớm trở thành biểu tượng của đặc quyền. Nhà báo Atossa Araxia Abrahamian — công dân Thụy Sĩ, sinh ở Canada, gốc Iran — viết: “Một tấm hộ chiếu là tấm khiên bảo vệ khi anh thuộc một nền dân chủ giàu có. Tôi chẳng có ràng buộc cảm xúc nào với chúng. Đó chỉ là ngẫu nhiên của nơi chào đời.”

Các nhà phê bình thời 1920 nhận ra điều đó: hộ chiếu không nhằm mở rộng tự do mà để kiểm soát. Trong hộ chiếu Mỹ, tên người vợ chỉ là một dòng chú thích dưới tên chồng; đàn bà không thể đi qua biên giới một mình. Một số quốc gia cảnh báo đây là biểu hiện của chủ nghĩa thống trị phương Tây, nhưng rồi đành chấp nhận: “Không nước nào muốn dùng hộ chiếu, nhưng cũng không nước nào dám bỏ nó,” như nhà nghiên cứu Mark Salter viết trong Rights of Passage.

Từ tấm sổ giấy đến món hàng xa xỉ

Bước sang thế kỷ XXI, hộ chiếu trở thành món hàng có giá. Ngoài chợ đen mua bán giấy tờ giả, nhiều quốc gia còn mở “chợ hợp pháp.” Malta và Cyprus từng cho phép người ngoại quốc mua quyền công dân Liên Âu nếu đầu tư khoảng một triệu euro. Ở Mỹ, chương trình “thẻ vàng” cũng mở đường cho nhà đầu tư mua quy chế thường trú và quốc tịch.

Abrahamian nhận xét: “Khi biết có cả thị trường hợp pháp cho hộ chiếu, tôi hiểu quốc tịch chỉ là sự ngẫu nhiên được khoác áo pháp lý.”

Những người không có quốc tịch

Trái lại, hàng triệu người trên thế giới chẳng có hộ chiếu nào cả. Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc ước tính ít nhất 4,4 triệu người đang sống trong tình trạng vô quốc tịch — không được công nhận bởi bất kỳ nước nào, không quyền đi lại, không chốn dung thân. Những con số ấy phơi bày sự mong manh của khái niệm “công dân.”

Tấm sổ nhỏ, quyền lực lớn

Năm 2024, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cấp hơn 24 triệu hộ chiếu — gấp đôi so với trước đại dịch. Trên mạng, các trang như Passport Index so sánh “điểm sức mạnh” của hộ chiếu các nước như bảng xếp hạng bóng đá. Tạp chí quốc tế xếp hạng “hộ chiếu tốt nhất” và “tệ nhất” mỗi năm, như thể tự do đi lại cũng có thể tính bằng điểm số.

Thực ra, tấm hộ chiếu không chỉ là giấy tờ. Nó là biểu tượng của ranh giới — giữa đặc quyền và khốn khó, giữa tự do và ràng buộc. Đối với người này, nó là bầu trời che chở; với người kia, là gánh nặng không thể bỏ.

Lịch sử của nó cho thấy: tấm hộ chiếu không biến mất. Nhưng trong một thế giới đổi thay từng ngày, thứ giấy tờ từng được xem là “hoàn hảo” này buộc phải thay hình đổi dạng — nếu không muốn trở thành chứng tích lỗi thời của một thời người ta tin rằng tự do có thể đóng thành sổ và dập dấu quốc huy lên bìa.

Cung Đô biên dịch/ sưu tầm
Nguồn:  Bài “The passport’s biblical origins” đăng trên National Geographic” ngày 8 tháng 10, 2025.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chính quyền TT Trump muốn có dữ liệu cá nhân của hàng triệu người tham gia Medicaid để Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) có thể xác định vị trí những người sống bất hợp pháp tại Hoa Kỳ. Thông tin cá nhân này bao gồm địa chỉ nhà, số an sinh xã hội và chủng tộc của 79 triệu người đăng ký Medicaid. Những dữ liệu này sẽ giúp ICE rất nhiều trong việc tìm kiếm người di dân bất hợp pháp.
Chính quyền Trump đang tước bỏ quyền được bảo vệ của một số đương đơn xin tị nạn, kể cả những trường hợp đã nộp đơn từ năm 2019. Theo NPR, hàng chục di dân trên khắp Hoa Kỳ đã nhận thư từ Sở Di Trú và Công Dân (USCIS), thuộc Bộ Nội An, thông báo hồ sơ xin tị nạn của họ đã bị bác bỏ. Thư giải thích rằng các đương đơn này (phần lớn vào Mỹ từ năm 2019 đến 2022) chưa từng trải qua buổi phỏng vấn credible fear (có lo sợ hợp lý) bắt buộc tại biên giới. Đây là cuộc phỏng vấn do viên chức tị nạn tiến hành ngay khi đương sự vừa đến Mỹ hoặc đang bị tạm giữ, để họ có thể kể rõ nỗi sợ bị đàn áp hoặc hành hạ nếu bị buộc trở về quê nhà.
CBP (Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Hoa Kỳ) đã xác nhận rằng các Thường trú nhân có khả năng sẽ bị kiểm tra kỹ hơn và bị chất vấn nhiều hơn sau khi đi nước ngoài dài ngày. Tại phi trường nhập cảnh, những người có Thẻ Xanh đã sống ngoài Hoa Kỳ một thời gian dài có thể bị đưa vào khu vực kiểm tra thứ cấp để giải thích lịch sử du lịch của họ và mối liên hệ ràng buộc liên tục với Hoa Kỳ.
Ngày 21 tháng 7 năm 2025. Giám đốc ICE cho biết các đặc vụ của ông sẽ bắt giữ bất kỳ ai mà họ phát hiện ở trong nước bất hợp pháp, ngay cả khi họ không có tiền án. ICE cũng sẽ hành động chống lại các công ty thuê mướn những người di dân bất hợp pháp. Giám đốc ICE cho biết họ sẽ cố gắng tập trung vào việc bắt giữ những kẻ tồi tệ nhất, tức là những tội phạm bị kết án vì những tội nghiêm trọng.
Carlos Javier Lopez Benitez, 27 tuổi, người Paraguay, đến tòa di trú New York vào ngày 16 tháng 7 để tham dự phiên điều trần về đơn xin tị nạn — nhưng lại bị bắt ngay tại hành lang, trước mặt hai người chị. Một phóng viên chụp được cảnh anh giằng co với nhân viên liên bang, trong khi cô Lilian Lopez, chị anh, ôm chặt lấy cánh tay em, khóc nghẹn. Nhân viên phải gỡ tay cô ra.
Giữa mùa Hè, thành phố Los Angeles rúng động bởi những cuộc bố ráp quy mô lớn do Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) tiến hành. Chỉ trong vài tuần kể từ giữa tháng Sáu, hơn 1.600 người đã bị bắt tại miền Nam California. Trong số đó có cả những người sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ, mang quốc tịch Mỹ hợp pháp, không dính líu đến bất kỳ hành vi vi phạm nào[1]. Andrea Velez, 32 tuổi, là một trong số đó. Vào buổi sáng ngày 24 tháng Sáu, cô đang trên đường đến chỗ làm thì bất ngờ bị hai người đàn ông đeo mặt nạ kéo vào một chiếc xe SUV không biển số. Họ mặc áo ghi chữ “Police” nhưng không xuất trình thẻ ngành, không tuyên đọc quyền Miranda, cũng không giải thích lý do khống chế. Velez hoảng loạn, tưởng mình bị bắt cóc giữa ban ngày, ngay trung tâm thành phố. Sau đó, cô bị truy tố tội “tấn công nhân viên liên bang”, một cáo buộc có thể dẫn đến 20 năm tù. Mười sáu ngày sau, công tố viện rút lại hồ sơ mà không đưa ra lý do cụ thể. Không một lời xin lỗi, không một xu bồi thường.
Trước giờ, cựu đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam (Vietnam Communist Party- VCP) có nhiều cách để xin được miễn (làm đơn I-601). Một trong những cách là chứng minh họ có tư cách “không đáng kể” trong Đảng — tức là họ chỉ là đảng viên trên danh nghĩa, không tích cực ủng hộ tư tưởng của Đảng và hầu như chỉ tham gia họp định kỳ. Những người này không tin vào Chủ nghĩa Cộng sản, nhưng tham gia vào Đảng là do yêu cầu công việc hoặc để phát triển sự nghiệp. Trong trường hợp đó, Lãnh sự quán có thể sẽ yêu cầu nộp đơn xin miễn trừ I-601 — trừ khi có thể chứng minh rằng họ đã rời khỏi Đảng ít nhất 5 năm trước khi Lãnh sự quán nhận được đơn DS-260.
Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) đang phải thụ lý khối lượng hồ sơ tồn đọng lớn chưa từng thấy - lên tới 11.3 triệu hồ sơ đang chờ duyệt xét. Do số lượng tồn đọng ngày càng tăng, những người nộp đơn phải chờ đợi lâu hơn, đôi khi kéo dài lên đến nhiều tháng hoặc thậm chí nhiều năm so với dự kiến. Các luật sư di trú khuyên nên nộp đơn ngay từ bây giờ, trước khi tình hình trở nên tồi tệ hơn - và chắc chắn nó sẽ tồi tệ hơn.
Ngày 24 tháng 6 năm 2025 — Tòa án Tối cao Hoa Kỳ hiện đã cho phép chính quyền Trump trục xuất người di dân sang một “nước thứ ba”, tức là một quốc gia không phải là quê hương của họ. Tòa án Tối cao đã hủy bỏ phán quyết của một thẩm phán tòa án liên bang ở Boston. Phán quyết này cho rằng những người di dân được lên lịch bị trục xuất sang nước thứ ba cần được trao cho cơ hội giải thích với giới chức rằng họ có lý do chính đáng để tin rằng họ sẽ bị ngược đãi hoặc tra tấn ở quốc gia thứ ba đó.
Trong trái tim của biết bao người di dân, nước Mỹ luôn là một miền đất hứa, nơi mọi ước mơ có thể nảy mầm và được bảo vệ. Niềm tin ấy được xây dựng trên một trụ cột vững chắc: quyền công dân theo nơi sinh, một nguyên tắc được khắc sâu trong Tu chính án thứ 14 của Hiến pháp Hoa Kỳ, khẳng định rằng bất cứ ai sinh ra trên đất Mỹ đều là công dân của quốc gia này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.