Hôm nay,  

Lịch sử rắc rối của tấm thông hành

17/10/202500:00:00(Xem: 1168)
 
Passport 1
Người di tản trên tàu Atlantic Ocean liner, S.S. Patricia, khoảng 1906.
ẢNH: Edwin Levick, Library of Congress

Từ thời Kinh Thánh đến thời kỹ thuật số — hành trình của một cuốn sổ nhỏ định đoạt tự do của con người 

Lịch sử của hộ chiếu là một câu chuyện dài và phức tạp. Ngày nay, những tấm sổ du hành quốc tế ấy được gắn vi mạch, ảnh sinh trắc, mã vạch, và cả hình ảnh ba chiều chống giả. Nhưng thuở ban đầu, qua biên giới không cần gì hơn một tờ giấy bảo chứng thiện chí. Đó là hành trình của “tấm thông hành” — từ lời hứa danh dự giữa hai vương quốc đến biểu tượng quyền lực của quốc gia hiện đại.

Từ lời bảo đảm của nhà vua

Gốc tích hộ chiếu có thể lần ngược đến thời Kinh Thánh. Sách Nêhêmi ghi chuyện vua Ba Tư ban cho Nêhêmi những “thư cho phép” để sang xứ Giuđa — một hình thức thông hành sơ khai. Tại La Mã và Trung Hoa cổ, người đi đường cũng mang những thư tương tự để được qua biên giới an toàn.

Nhà sử học Martin Lloyd, trong tác phẩm The Passport: The History of Man’s Most Travelled Document, kể rằng từ nhiều thế kỷ trước, các nước châu Âu đã có “sauf conduit” — giấy bảo hộ, cho phép cả kẻ thù ra vào lãnh thổ “để thương lượng.” Đó là một thỏa ước giữa những người có quyền, rằng vượt biên giới không có nghĩa là khai chiến.

Từ Ellis Island đến Hội Quốc Liên

Đầu thế kỷ XX, nước Mỹ đón làn sóng di dân khổng lồ. Từng đoàn người chen chúc qua đảo Ellis, chỉ cần khám sức khỏe sơ sài là được vào đất liền. Không ai hỏi giấy tờ. Nhưng thế giới thay đổi nhanh sau Thế chiến thứ nhất. Năm 1920, Hội Quốc Liên — tiền thân Liên Hiệp Quốc — đề nghị đặt ra một tiêu chuẩn hộ chiếu quốc tế để kiểm soát di chuyển.

Một năm sau, Hoa Kỳ thông qua Đạo luật Hạn ngạch Khẩn cấp 1921, rồi Đạo luật Di trú 1924, giới hạn số người nhập cư từ những nước bị xem là “đe dọa lý tưởng bá quyền Mỹ.” Để phân loại ai là “người ngoài,” họ cần một công cụ: tấm hộ chiếu.

Tự do cho kẻ mạnh, gông cùm cho kẻ yếu

Sinh ra trong trật tự thế giới mới của các cường quốc phương Tây, hộ chiếu sớm trở thành biểu tượng của đặc quyền. Nhà báo Atossa Araxia Abrahamian — công dân Thụy Sĩ, sinh ở Canada, gốc Iran — viết: “Một tấm hộ chiếu là tấm khiên bảo vệ khi anh thuộc một nền dân chủ giàu có. Tôi chẳng có ràng buộc cảm xúc nào với chúng. Đó chỉ là ngẫu nhiên của nơi chào đời.”

Các nhà phê bình thời 1920 nhận ra điều đó: hộ chiếu không nhằm mở rộng tự do mà để kiểm soát. Trong hộ chiếu Mỹ, tên người vợ chỉ là một dòng chú thích dưới tên chồng; đàn bà không thể đi qua biên giới một mình. Một số quốc gia cảnh báo đây là biểu hiện của chủ nghĩa thống trị phương Tây, nhưng rồi đành chấp nhận: “Không nước nào muốn dùng hộ chiếu, nhưng cũng không nước nào dám bỏ nó,” như nhà nghiên cứu Mark Salter viết trong Rights of Passage.

Từ tấm sổ giấy đến món hàng xa xỉ

Bước sang thế kỷ XXI, hộ chiếu trở thành món hàng có giá. Ngoài chợ đen mua bán giấy tờ giả, nhiều quốc gia còn mở “chợ hợp pháp.” Malta và Cyprus từng cho phép người ngoại quốc mua quyền công dân Liên Âu nếu đầu tư khoảng một triệu euro. Ở Mỹ, chương trình “thẻ vàng” cũng mở đường cho nhà đầu tư mua quy chế thường trú và quốc tịch.

Abrahamian nhận xét: “Khi biết có cả thị trường hợp pháp cho hộ chiếu, tôi hiểu quốc tịch chỉ là sự ngẫu nhiên được khoác áo pháp lý.”

Những người không có quốc tịch

Trái lại, hàng triệu người trên thế giới chẳng có hộ chiếu nào cả. Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc ước tính ít nhất 4,4 triệu người đang sống trong tình trạng vô quốc tịch — không được công nhận bởi bất kỳ nước nào, không quyền đi lại, không chốn dung thân. Những con số ấy phơi bày sự mong manh của khái niệm “công dân.”

Tấm sổ nhỏ, quyền lực lớn

Năm 2024, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cấp hơn 24 triệu hộ chiếu — gấp đôi so với trước đại dịch. Trên mạng, các trang như Passport Index so sánh “điểm sức mạnh” của hộ chiếu các nước như bảng xếp hạng bóng đá. Tạp chí quốc tế xếp hạng “hộ chiếu tốt nhất” và “tệ nhất” mỗi năm, như thể tự do đi lại cũng có thể tính bằng điểm số.

Thực ra, tấm hộ chiếu không chỉ là giấy tờ. Nó là biểu tượng của ranh giới — giữa đặc quyền và khốn khó, giữa tự do và ràng buộc. Đối với người này, nó là bầu trời che chở; với người kia, là gánh nặng không thể bỏ.

Lịch sử của nó cho thấy: tấm hộ chiếu không biến mất. Nhưng trong một thế giới đổi thay từng ngày, thứ giấy tờ từng được xem là “hoàn hảo” này buộc phải thay hình đổi dạng — nếu không muốn trở thành chứng tích lỗi thời của một thời người ta tin rằng tự do có thể đóng thành sổ và dập dấu quốc huy lên bìa.

Cung Đô biên dịch/ sưu tầm
Nguồn:  Bài “The passport’s biblical origins” đăng trên National Geographic” ngày 8 tháng 10, 2025.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chính phủ Hoa Kỳ đang nhanh chóng mở rộng việc sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong các quyết định về di trú và chiếu khán. Các hồ sơ di dân không chỉ được xem xét bởi các viên chức người thật mà còn bởi các hệ thống tự động có khả năng quét và phân tích khối lượng dữ liệu rất lớn. Các hệ thống này tìm kiếm sự khác biệt, thông tin bị thiếu và các yếu tố bất thường. Kết quả là, các đơn xin di dân đang được xem xét kỹ lưỡng hơn bao giờ hết.
Sở Di trú Hoa Kỳ hiện áp dụng các quy định chặt chẽ hơn đối với thẻ xanh diện gia đình (ngày 1 tháng 8 năm 2025). Đối với đơn xin chiếu khán di dân diện gia đình, Sở Di Trú hiện yêu cầu nhiều giấy tờ hơn và các bằng chứng rõ ràng hơn về mối quan hệ gia đình thực sự (vợ/chồng, con cái, cha mẹ, anh chị em ruột, v.v.).
Từ các diễn đàn mạng xã hội đến những văn phòng di trú, một khẩu hiệu mới đang lan tỏa mạnh mẽ: “Giấc Mơ Mỹ Mới Là Rời Bỏ Nước Mỹ”. Holly Baxter ghi nhận lời chứng của các bậc phụ huynh, sinh viên, giáo sư và ngay cả những người về hưu – tất cả đều đang lên kế hoạch vĩnh viễn từ biệt Hợp Chúng Quốc trong một tương lai gần.
Sở Di Trú Hoa kỳ hiện đã cung cấp mẫu đơn đăng ký cho Thẻ Vàng. Đó là Mẫu I-140G (“G” có thể là viết tắt của Gold?). Tòa Bạch Ốc gọi đây là “một lộ trình mới để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thông qua việc đóng góp một khoản tài chính đáng kể và không bị ràng buộc cho Hoa Kỳ.” Nói cách khác: Hoa Kỳ hiện đang bán Thẻ Xanh, và cho rằng với “khoản tặng” dành cho chính phủ Hoa Kỳ, thì nhà đầu tư được xem là đủ điều kiện trở thành đương đơn theo diện EB1 hoặc EB2.
Chính quyền Trump đang chuẩn bị mở rộng đáng kể việc tước quốc tịch đối với một số công dân Hoa Kỳ nhập tịch, theo chỉ dẫn nội bộ của U.S. Citizenship and Immigration Services (USCIS), theo tờ The New York Times tiết lộ tuần trước. Đây được xem là bước leo thang mới trong chính sách siết chặt di trú của Tổng thống Donald Trump. Theo văn bản ban hành, các văn phòng địa phương của USCIS được yêu cầu mỗi tháng chuyển từ 100 đến 200 hồ sơ tước quốc tịch cho Văn phòng Tranh tụng Di trú thuộc Department of Justice trong niên khóa 2026. Nếu chỉ tiêu này được thực hiện đầy đủ, số vụ tước quốc tịch sẽ tăng vọt, vượt xa mọi giai đoạn trước đây. Từ năm 2017 đến nay, tổng cộng chỉ hơn 120 hồ sơ như vậy được nộp.
Một loạt đơn khiếu nại do các tổ chức bảo vệ dân quyền Mỹ đồng ký tên vừa được gửi tới cơ quan Di trú và Hải quan (ICE) cùng Bộ Chỉ huy quân sự Fort Bliss, nêu ra những cáo buộc nghiêm trọng về cảnh đối xử dã man tại trại tạm giam di dân mang tên Camp East Montana đặt trong căn cứ quân sự Fort Bliss, theo tin The Guardian, ngày 9 tháng 12, 2025. Bức thư dài 19 trang khẳng định rằng các nhân viên trại đã vi phạm luật pháp liên bang và hiến pháp khi hành hung, lạm dụng tình dục, và cưỡng ép di dân vượt biên ngược trở lại Mexico trong đêm tối — không qua thủ tục trục xuất hợp pháp.
Có rất nhiều nhầm lẫn về việc người di dân được hưởng những phúc lợi nào. Quy định của liên bang rất chặt chẽ. Hầu hết các phúc lợi liên bang chỉ dành cho một số nhóm người di dân hợp pháp nhất định. Người di dân không có giấy tờ không thể nhận bảo hiểm y tế liên bang, tem phiếu thực phẩm, hoặc phúc lợi An sinh Xã hội.
Một buổi sáng đầu tháng 9 tại tiểu bang Colorado, một sản phụ người Trung Á, mang thai chín tháng, bước vội vào phòng cấp cứu sản phụ khoa. Cuộc sinh nở tưởng chừng bình thường, nhưng rồi mọi sự trở nên rối ren vì một vật nhỏ trên cổ tay bà — chiếc đồng hồ thông minh, không phải loại Apple hay Samsung, mà là thiết bị theo dõi của Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE).
Chính quyền luôn biết cách tạo nên những khung hình đẹp. Cuộc bố ráp chung cư ở South Shore, Chicago, hồi tháng Chín là một ví dụ trọn vẹn: trực thăng lơ lửng giữa đêm, dây thả xuống mái nhà, đặc nhiệm xộc vào hành lang, cửa phòng tung ra trước khi máy quay bắt được một màu da ngăm và đôi tay bị trói. Mọi thứ gọn ghẽ như một đoản phim chuẩn bị sẵn cho truyền hình. Nhưng đó chỉ là phần được chiếu. Phần còn lại — phần không hiện ra trong những đoạn phim trơn tru — là đời sống bị giằng khỏi gối ngủ, bị đặt vào xe chở tù giữa đêm, và kỳ lạ thay, không ai biết họ là ai. Chính quyền nói chiến dịch nhắm vào bọn Tren de Aragua. Họ nói tòa nhà có súng, chất nổ, ma túy. Họ nói bắt được hai người có liên hệ. Họ không đưa danh sách ai bị giữ. Không đưa chứng cứ. Không trả lời những câu hỏi đơn giản nhất.
Tháng 10 năm 2025, một phiên bản mới của Bài thi Công dân Nhập tịch Hoa Kỳ chính thức được áp dụng. Bài thi cập nhật có 20 câu hỏi thay vì 10 câu như trước đây, được chọn ra trong bộ 128 câu hỏi. Để thi đậu, thí sinh phải trả lời đúng ít nhất 12 câu. Những người từ 65 tuổi trở lên và đã có thẻ xanh trên 20 năm vẫn được phép thi bài thi đơn giản hơn, chỉ gồm 10 câu hỏi lấy từ trong một bộ câu hỏi giới hạn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.