Hôm nay,  

Kể Chuyện Gia Đình/Chuyện Tình: Kỷ Niệm Thuở Học Trò...

12/5/201500:00:00(View: 5247)
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức

Kể Chuyện tình hay Chuyện Gia Đình là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức … của bạn cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình của bạn.

Có biết bao nhiêu chuyện để kể, tâm sự, chuyện vui, truyện ngắn, truyện dài … Mời bạn viết và gửi cho Việt Báo, hoặc eMail cho: [email protected] hay [email protected]

Trang Gia Đình/ Chàng & Nàng chờ chuyện tình hay chuyện gia đình của bạn.

Tuần này là chuyện kể về kỷ niệm thời đi học của tác giả Út Long. Cám ơn tác giả Út Long đã gởi bài cho trang Gia Đình Việt Báo.

KỶ NIỆM THUỞ HỌC TRÒ

Út Long

Người ta thường bảo: "Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò". Ý nói: học trò quậy phá cũng gần bằng ma quỷ. Câu nầy cũng không đúng lắm. Chuyện ma mà người ta kể trên sách báo, TV có tính trừu tượng, huyền hoặc, rùng rợn. Còn chuyện học trò quậy phá trong trường, trong lớp là chuyện cụ thể có thật. Các Thầy Cô nhiều khi cũng bực mình với lũ học trò quậy phá nầy. Những cuộc quậy phá đó thường "hiền từ" làm vui bạn bè, chỉ theo bản năng hiếu động tuổi trẻ. Nhưng vẫn sợ Thầy Cô đánh đòn, trong lòng luôn luôn tôn kính, thương yêu Thầy Cô, không bao giờ dám có hành vi, lời nói hỗn láo xúc phạm Thầy Cô giáo.

Tôi cũng là một trong số học trò quậy phá đó, lúc khoảng 14 tuổi. Dạo đó, trước khi có phong trào miền Bắc di cư năm 1954, các trường Tiểu Học Công Lập ở các thành phố lớn Miền Nam VN, hầu hết đều có lớp Tiếp Liên có Nam sinh Nữ sinh học chung, do một Thầy hoặc Cô phụ trách luyện thi tuyển vào đệ thất trường Công Lập Trung Học. Nếu trúng tuyển sẽ được Chánh Phủ giúp miễn học phí, sách vở. Nếu học giỏi được cấp tiền học bổng. Năm ấy, ở Saigon duy nhất chỉ có 2 trường Trung Học Công Lập: trường Trung Học Gia Long dành cho Nữ sinh và trường Petrus Trương Vĩnh Ký dành cho Nam sinh. Số học sinh giới hạn được tuyển chỉ khoảng 10 phần trăm, nên học sinh phải cố gắng hết sức mới hy vọng, vì ngân sách quốc gia giáo dục còn nhiều thiếu thốn, mà số học sinh dự tuyển thì quá nhiều.

Lớp tôi nằm ở lầu 3 cao nhất, trường Tiểu Học Công Lập Tân Định, đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3 Saigon, do Thầy Toán phụ trách có tính nghiêm khắc và "dữ " nhất trường mà học sinh nào học qua đều ngán sợ. Học sinh nào lười biếng hoặc lỡ không học bài, làm bài đều được "ưu ái" nằm dài trên sàn gạch quất một roi vào mông xuýt xoa đau thót đít quá trời, thành thử không học sinh nào dám lơ là việc học. Những kỷ niệm dù về già không bao giờ quên, chẳng ai oán ghét Thầy Cô đã đánh đòn mình, mà còn biết ơn, thương yêu Thầy Cô nhiều hơn, vì nhờ thế mà mình ngay từ nhỏ không dám lười, lơ đểnh việc học, tranh đua nhau học. "Nhỏ mà không học lớn mò sao ra". Thế hệ chúng tôi, không riêng gì tôi, ai ai cũng hiếu học. Học là mục tiêu hàng đầu, học là phương hướng ưu tiên, học để giúp cá nhân, gia đình, xã hội, học để đưa dân tộc, đất nước phát triển hơn hoặc bằng các nước khác, hãnh diện tự hào mình là dân Việt Nam.


Trở lại chuyện học trò quậy phá, tôi là người chính trong cuộc. Bây giờ tuổi già nghĩ lại mĩm cười sao lúc đó mới 14 tuổi mà đã quá quắt ghê quá. Sáng hôm đó được nghỉ học, ở nhà hoài cũng chán, tôi rủ Định bạn thân cùng lớp, cùng xóm đi dạo thơ thẩn chơi. Đến tiệm tạp hoá ngay ngả tư đường Duy Tân - Phan Đình Phùng (Phạm Ngọc Thạch - Nguyễn Đình Chiểu bây giờ) được biết có bán 2 loại thuốc bột: loại thứ nhất đánh dấm, bí mật rắc chỗ ngồi của một người nào đó thì đương sự đánh dấm "tỉn tỉn" mệt nghỉ, không cầm hơi được. Thuốc "hắt xì" thổi nhẹ vào không khí, nhất là dưới cánh quạt trần đang chạy trong lớp, hy vọng cả lớp đồng loạt hắt xì túa xua. Định bạn tôi khuyên ngăn cản:

"Mầy bạo quá, coi chừng Thầy đánh mầy đó". Nhưng tôi vẫn cứng đầu không nghe, chọn loại thuốc thứ hai và dặn dò nó không được tiết lộ với bất cứ ai.

Vài hôm sau, đợi dịp trong lớp đang chăm chú yên lặng làm bài, lúc quạt trần đang quay, tôi lấy thuốc thổi nhẹ vào không khí. Liền sau đó, cả lớp nam nữ sinh đồng loạt hắt hơi ào ào, tay quẹt mũi, nhìn nhau cười cười nói nói ồn ào náo nhiệt. Thầy giáo giận dữ, quát tháo cố tìm cho ra được thủ phạm để trừng phạt thích đáng. Thời đó, 3 tội nặng nhất đối với học sinh: đánh lộn quậy phá, ăn cắp vặt trong lớp và lười biếng không học bài làm bài. Lỡ làm xong công việc "trời ơi đất hởi" tôi run sợ, tim tôi đập loạn xà ngầu, ngoài mặt cố giữ thật bình tỉnh. Thuốc đã sử dụng, nhưng ống thuốc làm sao phi tang đây, loay hoay không biết làm cách nào. Nhưng may quá nhờ có "thần" phò hộ xui khiến sao Thầy giáo quyết định đuổi tất cả học sinh ra ngoài hiên để xét lớp. Tôi nhanh chóng kín đáo bỏ ống thuốc không vào lổ khe gió ở vách hành lang, búng nhẹ xuống đất. Hú hồn thoát nạn. Sau khi khám xét cả lớp không thấy tang vật, Thầy cho học sinh trở lại vào lớp, lòng ưng ức vẫn chưa biết ai là thủ phạm. Đến giờ ra chơi, trống trường vang điểm, học sinh ra sân chơi vui đùa chạy nhảy. Một đứa bạn cùng lớp tò mò xuống lầu, đến chỗ có ống thuốc đã bỏ rơi xuống đất, lấy ngón tay núm một chút ít thuốc đưa tay ngửi bị hắt xì, lại một nạn nhân bị hai lần, làm cả đám cười ồ.

Mặc dù là người quậy phá nhất lớp, nhưng không vì thế học dở đâu nhé. Cả lớp, Nữ sinh đậu cũng nhiều riêng Nam sinh cả thảy 15 đứa, đã đậu 8 đứa, đạt hơn 50 phần trăm, phần lớn đậu hạng cao, mà tôi may mắn hơn đậu Thủ khoa Đệ thất Petrus Ký năm đó và được cấp tiền học bổng những năm sau đó.

Bắt đầu vào học lớp Đệ thất không còn dám quậy phá, vì sợ mất tiền học bổng uổng lắm. Từ đó về sau cho đến tận ngày hôm nay tuổi già được tiếng là người hiền hậu, vui vẻ, không làm mất lòng ai.

ÚT LONG - San Diego. - CA (Để nhớ kỷ niêm thuở học trò)

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.