Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tây Tạng: Chết Vì Đạo Pháp Và Dân Tộc

26/07/201300:00:00(Xem: 9584)
Tin RFA của Mỹ được RFI của Pháp trích dẫn cho biết 20/07/2013, thêm một nhà sư Tây Tạng là Kunchok Sonam, 18 tuổi, trước khi châm lửa tự thiêu, đã hô to: «Tự do cho người Tây Tạng!»

Cái chết vì đạo pháp và dân tộc của vị sư trẻ này nâng tổng số tăng, ni, phật tử công dân Tạy Tạng tự thiêu từ tháng 2 năm 2009 đến ngày 20/7/2013 là 121 vị. Tất cả hy sinh mạng sống của mình chỉ vì một mục tiêu là phản đối TC đã gây ra quốc nạn và pháp nạn cho quốc gia dân tộc trên nóc nhà của Trái Đất này.

TC đàn áp thô bạo, kể cả bắn giết như ngày 06/07/2013, công an TC đã xả súng bắn vào người Tây Tạng tụ họp tại tỉnh Tứ Xuyên để mừng ngày sinh nhật lần thứ 78 của Đức Đạt Lai Lạt Ma, làm cho nhiều người vô tội bị thương trầm trọng.

Hành động kềm kẹp, trấn áp dân chúng Tây Tạng, cào bằng văn hoá, phong tục của Tây Tạng mà Trung Cộng đã làm khiến người Tây Tạng trẻ cũng như già, có đạo hay không hết sợ Trung Cộng. Thành phần thấm nhuần Phật Giáo được coi như quốc giáo cả mấy ngàn năm nay, thành phần yêu nước, thương nòi quyết tâm đấu tranh sinh tồn: Tự do hay là chết. Những người Tây Tạng ưu tú này tự thiêu để thắp sáng niềm tin, thức tỉnh lương tâm đồng bào và nhân dân cũng như chánh quyền thế giới. Những người yêu nước này dùng mạng sống của mình làm vũ khí để đấu tranh cảm tử.

Đây không phải là những người tuyệt vọng, những người tự tử vì tuyệt vọng. Mà đây là những người tự chọn cái chết bằng ngọn lửa hồng. Chọn một cách bình tĩnh như nhà hiền triết Socrate bình tĩnh nhận ly thuốc độc ung dung uống, khiến bạo quyền rung sợ. Như một chiến sĩ yêu nước xông pha vào vòng lửa đạn của quân ngoại xâm để bảo vệ Tổ Quốc. Như một nhà tu lấy mạng sống của mình để cúng dường mong giải trừ pháp nạn và quốc nạn.

Báo Liberation của Pháp từ năm rồi nhận định hiện tượng này đã thành phong trào trong cộng đồng người Tây Tạng ở các vùng đất mà TC đã lấn chiếm và sáp nhập vào lãnh thổ của TC.

Đây là những cái chết kinh hoàng và những hy sinh dũng cảm ngoài sức tưởng tượng của Con Người. Người hy sinh, cảm tử tự chế xăng vào mình, bật hột quẹt tự thiêu, nhưng chân cố bước đi, miệng cố đọc kinh, cầu nguyên cho Tây Tạng tự do, Đức Đạt Lai Lạt Ma được về nuớc, trước khi ngã gục. Trong khi đó đồng bào Tây Tạng và các nhà sư cầu nguyện và thường hô to Tây Tạng độc lập! Tây Tạng tự do.

Những người tự thiêu gồm đủ các thành phần xã hội, từ nhà tu, nông dân, thanh niên, học sinh, người lao động, cho đến các nghệ sĩ người Tây Tạng, ở thành thị cũng như nông thôn. Nhưng tất cả những người này có một điểm chung là chọn cái chết bằng tự thiêu, tự hy sinh cho chánh nghĩa và nguyện vọng Tây Tạng được độc lập, Phật Giáo được tự do tu hành, Đức Đạt Lai Lạt Ma được về nước.

Theo tác giả bài phóng sự trên Liberation, là Philippe Grangereau «80% người Tây Tạng đã hiểu ý đồ của Trung Quốc là gì. Họ muốn đồng hóa, muốn triệt bỏ ngôn ngữ, văn hóa, tôn giáo, lịch sử, nhân cách của người Tây Tạng.» Những người tự thiêu này lấy cái chết của mình để ngăn chận TC thôn tính, cào bằng văn hoá Tây Tạng, để quê cha đất tổ Tây Tạng của mình không chết trước đà bánh trướng và thôn tính của TC.

Theo nhà báo này, việc kiểm soát của TC đối với người Tây Tạng vô cùng nghiệt ngã, nghiệt ngã hơn bất cứ chế độ nghiệt ngã nào mà lịch sử Nhân Loại đã từng chứng kiến. TC đàn áp, kiểm soát người dân Tây Tạng đến mức không còn sợ chết nữa theo nhận định của phóng viên Liberation của Pháp viết phóng sự này.


Về di chuyển, người Tây Tạng phải xin năm thứ giấy và bị năm thứ quân canh chừng, lục soát: quân đội , công an chìm, cảnh sát nội, cán bộ công nhân viên, và dân quân trong đó có những du đãng như ở TC và VC. Có nơi đi một khoảng đường vài cây số có cả chục nút chặn. Gắt gao hơn trong thiết quân luật nhiều.

Phóng sự nhận định theo nhân chứng Tây Tạng cho biết, “thủ phủ Lhassa không khác gì một nhà tù rộng lớn. Công an, cảnh sát khám xét người ở hầu như khắp các nẻo đường, Người Hán hiếm khi bị kiểm tra, nhưng người Tây Tạng thì không người nào thoát, ngay cả trẻ em cũng bị lục soát trong người. Để viếng một ngôi chùa thì phải đưa vào máy thẻ căn cước và bên trong lại bị khám soát.Trên một đoạn đường 500 mét thôi, bà đã đi qua 21 chốt gác của cảnh sát, 2 bót cảnh sát và 3 đội tuần tra. Công an cảnh sát được trang bị những công cụ khá đặc biệt, họ có một loại dây thòng lọng có cán dài. Có đội thì mang bình cứu hỏa, hay mặc áo có chất amiante chống lửa.”

Làn sóng chết vì đạo pháp và dân tộc của người Tây Tạng làm cho CS Bắc Kinh sợ hãi. Trấn áp của TC không ngăn được làn sóng phản kháng. Trước và sau đại hội đảng CS thứ 18 ở Bắc Kinh, TC tăng cường biện pháp áp chế, nhưng làn sóng tự thiêu của người Tây Tang tăng lên. Báo Pháp Le Monde nhận định «Sự bất lực của Bắc Kinh trước các vụ tự thiêu của người Tây Tạng».Không những tăng trong thời gian đại hội Đảng CS TQ mà còn tăng chớ không giảm từ năm 2008, là năm người Tây Tạng nổi dậy, bị TC trấn áp tàn bạo như nhận định của tổ chức Internationnal Campaign for Tibet.

Đến đổi cán bộ, đảng viên TC nào bị điều tới những vùng có cộng đồng người Tây Tạng là họ rất sợ. Họ lính quýnh không biết phải đối phó ra sao trước cái chết bình tỉnh của người tự thiêu, và hàng trăm hàng ngàn những vị sư và đông bào người Tây Tạng chứng kiến và hộ niệm.Công an, cảnh sát, dân phòng, dân quân, du đãng nanh vuốt của công an không thể giành xác đem dấu tránh gây náo động và cũng không giải tán được vì ít người hơn “quần chúng nhân dân” cũng có mà vì run sợ trước sự hy sinh cao quí của người tự thiêu cũng có.

Như vụ tự thiêu của Phật tử Sonam Dargye ở Rebkong ngày 14 tháng Ba năm rồi, tăng ni, Phật tử đến để hộ niệm và làm đám tang có tới 8000 trong một thành phố chỉ có 80,000 cư dân.

Sự hy sinh cao cả và quí báu đó trên phương diện đối nội phát huy lòng yêu nước, trọng đạo của tòan dân Tây Tạng trong và ngoài nước, từ già đến trẻ. Trên phương diện đối ngọai lương tâm Nhân Lọai bị đánh động, vấn đề TC cưỡng chế, cưỡng chiếm quốc gia dân tộc Tây Tạng, vấn đề TC đàn áp, bách hại tôn giáo, cào bằng văn hóa Tây Tạng, cưỡng bức, bức bách Hán hóa Tây Tạng -- trở thành vấn đề lương tâm của nhiều nhân dân và chánh quyền trên thế giới.

Trung Cộng càng ngăn cấm, càng bưng bít càng bị phanh phui. TC lập vòng vây cấm không cho báo chí ngọai quốc, người ngọai quốc đến những vùng đất của người Tây Tạng bị TC sáp nhập thành tỉnh hạt của TC như Tứ Xuyên trên không gian thực. Nhưng TC không thể làm việc ấy trên không gian ão nhưng rất thực qua truyền thông kỹ thuật số với Internet chuyển đi hình ảnh, thông tin, nghị luận bằng nhiều cách. Chỉ cần một cái bấm trên điện thọai cầm tay tân thời có thể sử dụng như máy chụp hình, máy computer chuyển thông tin, nghị luận với tốc độ nhanh với ánh sáng./.(Vi Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.