Hôm nay,  

Gởi Người Anh Mới Làm Quen

19/12/201100:00:00(Xem: 12348)
Gởi Người Anh Mới Làm Quen

Thư

Phố Núi, ngày… tháng… năm 197…
Nhận thư anh, Thư ngạc nhiên nhiều, và cũng lo sợ nhiều.
Lần ra thăm lính đó do nhà trường tổ chức, Thư được mấy nhỏ bạn kéo theo, gan liều một lần cho biết mấy anh lính ngoài trận tuyến ra sao.
Hôm đó vui thật là vui. Thấy các anh cũng trẻ, cũng vui đùa như tụi Thư thôi, nên bớt sợ.
Thật ra Thư có biết hát hò chi đâu, tại bị kéo đại lên rồi tự nhiên được… “song ca”, cũng nhờ anh hát vững nhịp cho Thư nương theo đó thôi, anh khen làm Thư mắc cỡ lắm đó. Mấy đứa bạn của Thư ca hay hơn Thư nhiều và… nhất là các anh. Tấm ảnh anh nhắc đó, Thư cũng thích nữa, nó ghi lại một kỷ niệm rất thân thương, khi nào có thể, Thư sẽ kể cho anh biết, bây giờ thì Thư tạm dấu kín.
Anh “mớí quen” biết không, năm nay là năm thi của Thư đó. Ngày nào đến lớp Thư cũng bị căng thẳng cái đầu ghê lắm. Trường Thư học tuy chỉ là một trường trung học nhỏ của thành phố nhưng kỷ luật khắc khe lắm đó anh, nhất là trường nữ sinh. Học phải thật chăm, phương trình giải không thông, bài học không thuộc là bị Thầy Cô rầy la dữ lắm nên tụi Thư rất sợ Thầy Cô. Thư đầu Thư viết lung tung, anh đừng cười nghe, vì Thư viết thực lòng.
Ở trường đã sợ Thầy Cô, về nhà lại sợ Ba Má nữa đó anh, cho nên cái đầu của Thư lúc nào học, học… và học.
Anh muốn làm quen với Thư thì phải nhẫn nại chờ, vì Thư phải suy nghĩ lâu lắm mới viết được một lá thư, với tâm trạng rất… rối bời như vừa kể đó!
Thế nào anh cũng cười, “con bé nầy mới bây lớn đã bày đặc… rối bời rồi.

Thiệt mà, vì Thư bên ngoài có vẻ năng động nhưng thật ra tánh rất là nhát đó anh. Lần song ca với anh mới là lần đầu tiên. Anh nhận thấy Thư rất run, đúng không? Có nhận thấy má của Thư đỏ ran lên không?
Thư cũng muốn làm quen với anh để có người cho Thư nghĩ tới khi buồn, hay để tâm sự khi vui, và để… mét khi bị rầy.
Kể anh nghe chuyện mới xảy ra mấy hôm trước nè.
Tụi Thư năm đứa ngồi chung một dãy bàn, rủ nhau trốn học hai giờ đầu, là giờ Pháp văn. Hai giờ sau tụi Thư vô lớp thì cô giáo Pháp Văn quay trở lại lớp, bắt tại trận năm đứa. Dĩ nhiên tụi Thư bị phạt mỗi đứa “ăn”hai cái hột vịt, còn bị Cô rầy cho một mẻ hết cả hồn vía!!! Thôi lần sau sẽ không dám trốn học nữa. Anh đừng cười Thư nghe, vì cô giáo nầy dữ thấy mồ, đứa nào cũng sợ hết, không riêng Thư đâu.
Và cô hăm lần sau còn trốn giờ cô nữa thì sẽ bị phạt điểm hạnh kiểm. Thư chừa luôn. Nhưng môn Pháp Văn sao mà khó quá chừng, Thư cứ trật vuột chia động từ hoài. Thư thích học môn Toán và Văn Chương hơn. Ba Thư thì bảo ngoại ngữ cũng cần phải biết, anh thấy có vô lý không, mình học văn chương chữ Việt đủ rồi mà.
Đấy, anh đã sợ làm quen nhỏ nầy chưa? Chưa chi nó đã làm anh điên đầu rồi đó.
Thôi, Thư nghéo tay cho anh làm quen rồi đó, mai mốt tha hồ nghe Thư kể lể… Còn nhiều chuyện lắm.
Chúc anh luôn bình an và hẹn thơ sau.
Thư
Tái bút: À quên, anh cho Thư “làm quen” với cô bạn học dưới anh ba lớp ngày xưa đi, chắc cô đó cũng trang lứa với Thư thôi, đúng không ?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.