Hôm nay,  

Sửa Sai Quá Khứ Và Chấn Hưng Đất Nước

03/08/200500:00:00(Xem: 5216)
Câu Lạc Bộ Dân Chủ VN từ trong nước vừa phổ biến một văn bản được ghi là của Đảng Dân Chủ Nhân Dân., như sau:

ĐDCND: Sự ra đời của Đảng Dân Chủ Nhân Dân là kết quả của nhiều nổ lực đấu tranh cho Tự do, Dân chủ tại Việt Nam. Chúng tôi phổ biến lại bài viết này không ngoài mục đích giới thiệu anh Trần Hoàng Lê, sáng lập Ủy Ban Vận động Tự do cho Tù chính trị Việt Nam, và hiện là một trong những Thường Vụ TU/Đảng DCND. Như đã khẳng định, Đảng DCND là một tập thể không liên hệ với Đảng CSVN cũng như với các Đoàn thể, Đảng phái chính trị khác. Trân trọng. CLBDCVN *


Sửa Sai Quá Khứ và Chấn Hưng Đất Nước
- Trần Hoàng Lê - Thường Vụ TU/Đảng DCND
-
Kính thưa quý vị !
Việt Nam chúng ta đã trải qua mấy ngàn năm lịch sử. Những di ảnh của quá khứ hẳn đã không ít lần trỗi dậy trong tâm thức -lịch sử của mỗi người dân Việt. Gợi cho chúng ta nhiều suy nghĩ, cảm giác. Đó là nỗi bâng khuâng về hình ảnh của tổ tiên cái thuở "mang gươm đi mở cõi". Đó là lòng căm phẫn khi giặc ngoại xâm dày xéo quê hương. Đó là nỗi xót xa đau đớn khi chính người Việt chém giết nhau, của những: loạn 12 xứ quân, đàng trong- đàng ngoài, Tây Sơn- Chúa Nguyễn, Nhà Lê- Nhà Mạc, Bắc cộng sản- Nam cộng hoà,....
Phải nói, dân tộc chúng ta đã để mất mát quá nhiều thời gian và một lượng con người khổng lồ cho chiến tranh. Bởi thế, những tự hào về chiến thắng ngoại xâm chỉ như một niềm vui mộng mị che lấp bao tâm hồn con người khỏi biết xót xa trước những mất mát ấy. Mỗi người Việt cần phải dũng cảm phủi đi vầng sáng ảo mộng để nhìn thẳng vào sự thật yếu kém của lịch sử đất nước mình và ý thức vươn lên bù đắp cho những khoảng thời gian đã mất trong quá khứ. Tôi hoài nghi những người luôn vỗ ngực tự hào về một bề dày lịch sử dân tộc. Cái tự hào - hào nhống ấy đã ru ngủ con người, ru ngủ tiềm năng đất nước ghê gớm biết nhường nào!
Cha ông ta đã có những bước trượt dài. Dân tộc sinh ra không ít người có đầu óc lớn như Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Ngô Thời Nhậm, Nguyễn Trường Tộ, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, v.v... Nhưng, những đề xuất của họ không được giới cầm quyền ngu dốt thực sự coi trọng. Vì thế, dân tộc Việt Nam đã bỏ lỡ mất những cơ hội cải cách hoặc canh tân đất nước.
Dù cho người bạn láng giềng của chúng ta là Nhật Bản có nắm được cơ hội canh tân trong cải cách Minh Trị, nhưng về cơ bản, Nhật Bản, cũng như Hàn Quốc, đều ảnh hưởng đậm đà của văn hố, lối sống Khổng giáo và đi lên từ kinh tế tiểu nông. Vì vậy, sức trỗi dậy của hai nước bạn ấy đủ để động viên chúng ta tin tưởng vào sức mạnh của ý chí tự thân trong hiện tại và tương lai. Ý chí ấy giúp chúng ta mạnh dạn sửa lại những sai lầm của quá khứ.
Chúng ta không phủ nhận những thành tựu của cha ông. Nhưng nhất quyết không nên dựa vào những điểm không đủ sức đỡ để làm đòn bẩy tinh thần trong hiện tại.
Thế kỷ 20, những người mệnh danh là cộng sản đã dẫn dắt dân tộc đi qua nhiều sai lầm lớn không thể tha thứ. Tiếp nối của ngàn năm phong kiến là thời Pháp thuộc, rồi chiến tranh liên miên, rồi chính sách ngu dân thời bình, Đảng cộng sản đã dìm đất nước trong nước mắt, máu, và tăm tối. Vì lẽ đó, suốt thế kỷ 20 chúng ta cũng không có được một cơ hội canh tân nào.


Ước mơ hưng thịnh đất nước, sửa sai quá khứ phải thường trực trong mỗi người dân Việt. Đặc biệt là ở tầng lớp thanh niên, trí thức, doanh nhân. Phải biến nó thành nỗi niềm đau đáu, thúc giục con người bắt tay vào hành động vì một ngày mai tươi sáng cho tiền đồ dân tộc.
Nhưng, mọi lời kêu gọi canh tân, hưng khởi đất nước sẽ chỉ là vô nghĩa, trước sự trơ lỳ độc đốn của lãnh đạo ĐCS Việt Nam.
Nếu làm một phép phản chiếu giữa nền văn hố Việt Nam hiện nay với các nền văn hố tiên tiến trên thế giới, ai cũng thấy ngay được sự cai trị bao năm qua của Đảng cộng sản, với những sai lầm tội lỗi đối với nền văn hố, đã biến nền văn hố Việt Nam trở nên què quặt, thiếu sức sống. Dân chúng bạc nhược về tinh thần, đặc biệt là ý thức chính trị. Nhân cách, phẩm giá con người bị quyền lực chà đạp. Kinh tế thì nghèo nàn, lạc hậu thuộc loại nhất thế giới. Người dân Việt, nói chung, đi đâu cũng phải cúi đầu vì nỗi nhục của đói nghèo. Dân phải sang Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Malaysia, Lybia,... theo con đường xuất khẩu lao động để kiếm miếng ăn bằng đủ các nghề từ thợ mộc, thợ gò hàn,... đến móc cống, dọn nhà vệ sinh, bốc mả và cả ăn trộm, buôn lậu. Nhưng sỉ nhục thay, ngoại tệ thu được từ con đường xuất khẩu lao động lại là một trong những khoản đóng góp lớn nhất cho ngân quỹ nhà nước ! Vì sao dân chúng lại phải chịu đói khổ, nhục nhã như thế này "!...
Để có được tự do phát triển chúng ta không thể ngồi chờ bất cứ một ân huệ nào mà phải chủ động đấu tranh không mệt mỏi cho quyền lợi của chính mình và của cộng đồng. Đã đến lúc, quần chúng phải quyết tâm bứt phá ra khỏi mọi sự sợ hãi cá nhân và mọi o ép của chính quyền.
Khi hàng nghìn người thức tỉnh đoàn kết lại sẽ đủ sức động viên đồng bào làm một trận cuồng phong cuốn trôi đi bộ máy độc tài, xây dựng một kỷ nguyên mới cho Việt Nam.
Lịch sử cha ông đã gửi gắm lại cho con cháu ý chí quật cường chống giặc ngoại xâm, Nhưng lại không dể lại chút kinh nghiệm nào trong việc chống cường quyền. Chúng ta hãy biến "ý chí quật cường chống giặc ngoại xâm" thành "ý chí quật cường chống lại những thối nát, bạo tàn của chế độ cầm quyền".
Không thể nào khác được, mục tiêu canh tân đất nước phải được dẫn dắt bởi những người đứng đầu có trình độ và có đầu óc cải cách, dựa trên nền tảng một xã hội dân chủ tiến bộ.
Trong bối cảnh lịch sử hiện nay của nhân loại, lực lượng quyết định vị thế của một quốc gia trên thế giới là nền khoa học và kinh tế tri thức. Không có lý do gì để Đảng cộng sản với tư cách là đảng của giai cấp vô sản lại được phép nắm giữ chính quyền, dẫn dắt dân tộc, kéo lùi bánh xe lịch sử, cản trở những bước tiến lớn.
Những người dân Việt Nam nhiệt tình và tâm huyết, hãy đoàn kết tạo nên một sức mạnh mới để nỗ lực chấn hưng đất nước.

Trần Hoàng Lê
Uỷ ban Vận động Tự do Tù nhân Chính trị tại Việt Nam
Thường Vụ TU/Đảng DCND

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.