Hôm nay,  

Việt Nam, Ba Mươi Năm Áp Bức, Bất Công Và Khốn Cùng

7/26/200500:00:00(View: 5459)
Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ:
Đọc báo Thụy Sĩ Entreprise Romande và Le Courrier (bản chuyển dịch Việt ngữ của Nguyễn Ngọc)
Ba mươi năm trước, ngày 17 tháng 4 năm 1975, Phnom Penh rơi vào tay Khmer đỏ. Nhiều tên cầm đầu của bọn này, phạm tội diệt chủng, vốn là đồ đệ và đồng minh của Hồ Chí Minh. Đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, được Trung Cộng võ trang toàn diện, được Liên Sô cung cấp chiến xa và hỏa tiễn, quân đội cộng sản Bắc Việt xâm lăng miền Nam Việt Nam tự do, tiến vào Sài Gòn. Không thấy "nhân dân đồng khởi" (như cộng sản tuyên truyền). Trái lại, hàng triệu người dân miền Nam Việt Nam bị lưu đày trong các trại tập trung. Nhiều trí thức, triết gia, tu sĩ và người cầm bút đã thiệt mạng nơi đó. Giống như anh chị em Cam Bốt và Lào, hàng triệu người Việt Nam bị buộc phải bỏ nước ra đi. Bị công an biên phòng cộng sản bắt lại và trừng phạt. Bị hải tặc cưỡng hiếp và tàn sát. Bị chết đuối và bị cá sấu xé xác. Chết đói, chết khát, chết vì kiệt sức. Mấy trăm ngàn người tị nạn bằng thuyền mất tích trên biển Nam và biển Đông, trên Thái bình dương.
Những biến động xảy ra năm 1989 và năm 1991 đã khai mở cho các dân tộc Đông Âu và Liên Sô cũ nhiều lộ trình để giành lại Tự do và Nhân phẩm. Đứng trước những biến cố lịch sử đó, chế độ Hà Nội vẫn giữ nguyên sản phẩm thuần túy của chủ nghĩa cực đoan cuồng tín, lấy Staline và Mao Trạch Đông làm kiểu mẫu. Việt Cộng còn lên án gắt gao Công đoàn Solidarnosc ở Ba Lan. Cho nên, ông Raymond Aron đã lên tiếng tố cáo: "Việt Nam (cộng sản), sự áp bức đẩm máu đó". Phát biểu của triết gia Pháp nổi tiếng làm nhớ đến câu nói của cựu bí thư đảng Xã hội Pháp, ông Jacques Huntzinger, đặc trách Quan hệ Quốc tế: "Hà Nội là đảng khắc nghiệt nhứt và áp chế nhứt trong tất cả các đảng Cộng sản". Và còn nữa, cựu tổng bí thư đảng Cộng sản Ý, ông Enrico Berlinguer đã phê phán (các cựu đồng chí đang thống trị bán đảo Đông dương): "Những người (lãnh đạo) cộng sản Việt Nam là những tên đế quốc bẩn thỉu nhứt trong lịch sử các đế quốc".

Trải qua ba thập niên, tuyệt đại đa số dân chúng Việt Nam phải sống trong sự áp bức, bất công và khốn cùng. Tâm hồn và trí tuệ của cả một dân tộc cần mẫn, hiếu hòa, thân thiện và bao dung bị đặt trong tình trạng quản chế nghiêm ngặt. Việt Nam từng chịu đựng những tổn thất đau thương vì một cuộc chiến tranh kéo dài, bất công và phi nhân. Cả nước ngày nay còn bị nghiền nát dưới sức nặng của quân đội và công an cảnh sát. Những lực lượng võ trang này là toàn bộ công cụ của một trong những chế độ độc tài hung bạo và tham nhũng nhứt Á châu.
Nền văn hóa Việt Nam kết tinh từ mấy ngàn năm bị ý thức hệ mác-xít và lê-nin-nít đè nén ngột thở, biến thành vong thân vong bản. Bọn Vệ binh đỏ Việt Cộng đã tàn phá nhiều thư viện lớn của miền Nam tự do vừa mới bị chiếm đóng. Vô số tác phẩm văn chương, biên khảo triết học và tôn giáo đã bị tịch thu, tiêu hủy hoặc cấm đốn. Hàng vạn tù chính trị, ngôn luận và lương tâm vẫn còn bị giam hãm trong các trại tập trung cưỡng bách lao công.
Những Phúc trình của Ân Xá Quốc Tế, Phóng Viên không Biên Giới, Ủy Ban Bênh vực nhà Văn bị cầm tù, những Quyết Nghị của Quốc Hội Âu Châu và Văn Bút Quốc Tế, những bản Quan Điểm của Ban Hành động Chống Giam cầm Độc đốn thuộc Liên Hiệp Quốc, v.v. tiếp tục là những bảng tổng kê quá đầy đủ về những sự vi phạm Nhân quyền tại Việt Nam. Có cần phải nhắc lại rằng chế độ Hà Nội chiếm hữu ngôi thứ ba thế giới, theo thống kê của Ân Xá Quốc Tế về số tù tử hình bị hành quyết trong năm 2004". Những tin tức, tài liệu đó được nhà cầm quyền cộng sản xếp vào loại bí mật nhà nước tại Việt Nam, nơi mà quyền tự do phát biểu, tự do báo chí và thông tin không hề có.
Chúng tôi đang tưởng niệm những Ngày Tháng Tư Đen đó đối với các dân tộc Cam Bốt, Lào và Việt Nam bị bắt ép làm nô lệ. Tị nạn thuyền nhân định cư tại Thụy Sĩ, chúng tôi bày tỏ sự biết ơn đối với dân tộc và chính quyền đã tiếp đón và giúp đở chúng tôi sau khi phải rời bỏ quê hương bất chấp hiểm nguy.
Bạn hữu Thụy Sĩ, hãy chắp nối tiếng nói của các bạn vào tiếng nói của chúng tôi. Để một ngày sẽ đến, những người anh, người chị, người em bị áp bức của chúng ta có thể khôi phục một nền hòa bình công chính và chân thật. Hòa bình của những con người bất khuất, tự do, coi nhau như anh em, chị em.

Genève ngày 30 tháng 4 năm 2005
Nguyễn Lê Nhân Quyền
Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.