Hôm nay,  

Những Điều Trông Thấy: Bình Mới Rượu Cũ

03/10/200500:00:00(Xem: 6517)
Xưa nay, tất cả những thay đổi trong guồng máy lãnh đạo một quốc gia, bao giờ cũng mang đến những ảnh hưởng lớn lao cho xã hội và đời sống quần chúng, tốt hay xấu tùy thuộc vào chính sách và nhân sự. Hiện tại, ở VN đang có những vận động gay cấn trong việc thay đổi nhân sự trong guồng máy trung ương đảng CSVN, với "Hội Nghị Trung Ương 12" đã kết thúc vào ngày 13-7-2005 vừa qua. Ông Hoàng thanh Phong, một chuyên gia kinh tế tại VN cho biết, hội nghị này được coi như khởi điểm của cuộc chạy đua tranh giành những chức vụ lãnh đạo cho nhiệm kỳ 2007-2012. Tuy nhiên, hầu hết dân chúng tại VN rất dửng dưng, bởi ai cũng biết, sự thay đổi này cũng không có gì đặïc biệt, vẫn những khuôn mặt đã quá cũ, già nua, lạc hậu sẽ chẳng bao giờ có thể làm thay đổi hoàn cảnh để đưa đất nước khá hơn. Tất cả chẳng qua cũng chỉ là vở tuồng "Bình mới Rượu cũ" được diễn đi diễn lại trong chế độ CSVN.
Thực tế, điều mà người dân VN đang mong muốn là những con người khô cằn sỏi đá, già nua, lạc hậu trong guồng máy CSVN phải biết giác ngộ, ý thức được hoàn cảnh để "thoái vị, nhượng hiền", khâm liệm toàn bộ đảng CS, chứ không phải là sự hoán vị kệch cỡm vô bổ trong nội bộï đảng, theo kiểu hoán đổi cầu thủ trên sân banh...

Những não trạng đã khô cằn đặc quánh Ý thức đi, để thoái vị nhượng hiền Đừng làm hề, hoán vị với đảo điên Múa cho lắm có ai thèm lưu ý

Đất nước đã trải qua hơn nửa thế kỷ gian truân, đói rách với sự lãnh đạo của tập đoàn CSVN. Những con người u tối này không có khả năng đưa đất nước đi lên, cải cách xã hội, mà ngược lại chỉ đưa đất nước mỗi ngày một tụt hậu đến thảm hại tận cùng. Chính vì vậy mà sự thay đổi nhân sự trong guồng máy lãnh đạo của đảng CSVN đã trở thành khôi hài và nhạt nhẽo.
Theo quan điểm chung, điểm then chốt cần thiết nhất của VN bây giờ là tự do, dân chủ. Chỉ có tự do, dân chủ, người dân mới có quyền tự quyết, lựa chọn người tài đức vào trong cơ cấu lãnh đạo, lúc đó đất nước mới có được một sự thay đổi khả quan. Còn nếu vẫn chính sách thô bạo ấy, những nhân sự ấy thì có thay đổi, hay "trẻ trung hóa guồng máy lãnh đạo" như lời kêu gọi của Phạm Thế Duyệt chăng nữa, thì cuối cùng "cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ".
Có lẽ ai cũng biết, dưới chế độ độc tài đảng trị CSVN thì bất cứ lãnh vực nào cũng cần phải có tuổi đảng, chúng luôn luôn tự hào với bề dầy "đảng tịch", để cũng cố địa vị, quyền hành, tác oai, tác quái, bóc lột xương máu của dân lành và bán rẻ tài nguyên cùng giang sơn. Hơn nữa, cái quan niệm ngu xuẩn dựa vào đảng tịch cũng là một bức tường kiên cố, dùng để ngăn cản tất cả những tâm huyết với đất nước như Phương Nam, Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình,v,v...


Nhìn vào lịch sử CSVN trong 75 năm qua, chúng ta thấy được những tên bần cố nông Bắc Bộ Phủ đã làm gì có lợi cho Quê Hương, hay chỉ nhắm mắt làm theo lệnh của đàn anh Trung Cộng. Biết bao nhiêu lần thay đổi nhân sự trong đảng bộ, người ta chỉ thấy guồng máy cai trị của CS càng ngày càng thô bạo, dân tình càng đói rách, tan hoang và giang sơn đang bị mất dần vào tay ngoại bang.
Đây chẳng qua chỉ là hệ quả của những não bộ khô cằn, thiếu tri thức và thiếu cả can đảm đứng thẳng làm người. Cái can đảm tối thiểu là phải dám chấp nhận sự thật, phải chấp nhận được sự già nua, lạc hậu của chính mình trong cái văn minh tiến bộ thế giới hôm nay. Phải biết nhận diện được kẻ thù, để tránh được sự mù quáng nhìn thù thành bạn, mà phải khom lưng, uốn lưỡi làm tôi cho kẻ thù một cách nhục nhã.
Nhìn vào cục diện hiện tại, CSVN đang tung ra rất nhiều chiêu thức để lũng loạn các CĐNVTD tại hải ngoại bằng một mớ tay sai táng tận lương tâm. Từ những trò giao lưu văn hóa, cho đến những nhân vật phản tỉnh nửa mùa, kêu gọi hoà hợp, hòa giải, mà thực chất là bắt tay cùng đảng CSVN, tìm kế sách để hà hơi tiếp sức cho CS tiếp tục thống trị đất nước.
Thật khôi hài khi những người nhân danh đấu tranh cho dân chủ, nhưng không hề thấy nói gì đến việc tranh đấu đòi lại tự do dân chủ cho toàn dân, mà chỉ thấy kêu gọi ngồi lại, bắt tay với CSVN. Trong khi ai cũng biết, một khi đất nước chưa thực sự có tự do dân chủ mà bắt tay với CSVN là tự sát.

Bình dẫu mới nhưng vẫn là rượu cũ Có gì hay, trò lừa bịp thế gian Dân khổ đau, đất nước đã tan hoang Phải thay hết, kẻ cả bình lẫn rượu

Tóm lại, trong hoàn cảnh hiện tại, CSVN có thay đổi tuồng tích gì đi chăng nữa, nhưng đạo diễn và diễn viên vẫn như cũ thì tất cả chỉ là những trò hề rẻ tiền lừa bịp mà thôi. Điều kiện ắt có và đủ để thay đổi hoàn cảnh đất nước và bảo toàn đất tổ, thăng tiến dân sinh, không có gì khác hơn là một nền tự do dân chủ thực sự trong một thể chế đa nguyên, đa đảng. Chỉ có tự do dân chủ, đa nguyên, đa đảng, mới có thể bảo đảm cho những tâm huyết của người dân một cách vẹn toàn. Anh hùng, hào kiệt thời nào cũng có, nhưng cái quan trọng là phải tạo được cơ hội và hoàn cảnh cho họ có thể xuất đầu , lộ diện, đóng góp tài sức với Quốc Gia, Dân Tộc bằng cả khối óc và con tim trong chính nghĩa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.