Hôm nay,  

Rừng Phá, Uber, Đại Sứ, Đốt Xe, Tự Gột Rửa, Rừng Lim...

10/19/201700:00:00(View: 4717)

Rừng Phá, Uber, Đại Sứ, Đốt Xe, Tự Gột Rửa, Rừng Lim
Xuân Niệm
 

Tăng trưởng kinh tế hiện nay là nhờ đâu, và nhờ ai? Có phải nhờ xuất cảng điện thoại, vi tính, da giày, may dệt, thủy sản... Hẳn là nhờ tiền FDI, tiền đầu tư quốc tế trực tiếp. Nghĩa là, không phải từ dân mình, mà từ Samsung với chủ hãng Đài Loan...

Báo Lao Động nêu câu hỏi: “Rừng bị phá, 80% cử nhân chạy Uber, Grab thì tăng trưởng đạt ở đâu?”

Đó là những câu hỏi đại biểu Bùi Sỹ Lợi đặt ra tại phiên họp toàn thể lần thứ VI của Uỷ ban Kinh tế Quốc hội tại TP. Đà Nẵng, ngày 17.10: “Nếu rừng chúng ta được che phủ tốt thì tại sao lại lũ lụt nặng nề như vậy? Chất lượng rừng ở đâu? Tăng trưởng nhưng tỷ lệ thất nghiệp cao, 80% sinh viên chạy xe ôm thì tương lai sẽ thế nào?”

Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ cho biết: Ông Ted Osius ở lại Việt Nam sau khi thôi làm đại sứ.

Đại sứ Mỹ Ted Osius cho biết sau khi kết thúc nhiệm kỳ, ông sẽ ở lại Việt Nam và làm trong lĩnh vực giáo dục, hi vọng tiếp tục đóng góp cho quan hệ hai nước.

Trước đó, ngày 27-7, hãng tin AFP dẫn thông báo của Nhà Trắng cho biết Tổng thống Trump có ý định đề cử ông Daniel J. Kritenbrink, một nhà ngoại giao chuyên nghiệp đầy kinh nghiệm về Châu Á, làm Đại sứ Mỹ tại Việt Nam.

Báo Giáo Dục VN nêu vấn đề rằng sau lời cảnh tỉnh của Tổng Bí thư: “Ai trót để tay nhúng chàm thì hãy sớm tự gột rửa” liệu sẽ có bao nhiêu cánh tay tự nguyện giơ lên xin phép “tự gột rửa”?

Chẳng phải suốt mấy năm trời kê khai tài sản, chỉ có vài người trong số gần triệu người bị phát hiện kê khai không trung thực?

Bản tin TTXVN kể rằng “Vụ đốt xe giữa đường ở Hậu Giang: Nghi can là con gái của nạn nhân.”

Tối 17/10, Cục Cảnh sát hình sự (C45B)-Bộ Công an phía Nam đã tiến hành di lý các đối tượng liên quan đến vụ án đốt xe, giết người gây rúng động dư luận xảy ra ở tỉnh Hậu Giang về trụ sở tại Thành phố Sài Gòn đề điều tra làm rõ vụ việc.

Theo kết quả điều tra bước đầu, nghi can Trần Kiều Trang (sinh năm 1971) là người tổ chức thực hiện vụ án trên.

Coi chừng người cầm khăn, theo báo Thanh Niên, vì có thể là thuốc mê: Khoảng 9 giờ ngày 17.10, trong lúc chị Nguyễn Ngọc Diễm (34 tuổi, ngụ ấp 5, xã Nhị Thành, H.Thủ Thừa, Long An) đang bán thịt heo gần chợ Cầu Voi thì có hai phụ nữ trạc 50 tuổi đi chung xe máy ghé lại hỏi mua 1 kg thịt đùi và đưa tờ 500.000 đồng cho chị Diễm thối lại.

Ngay lúc đó người còn lại cầm khăn tay quơ qua quơ lại ngang mũi chị Diễm, nói là đuổi bớt ruồi. Chưa đầy một phút sau, nạn nhân cảm thấy mệt, mắt nhắm lại rồi té ngã xuống đất. Khi những người xung quanh phát hiện thì 2 phụ nữ lạ mặt đã biến mất, số tiền chị Diễm bán được trong buổi sáng khoảng 3 triệu đồng bị lấy sạch.

Báo SGGP  kể rằng mới đây, liên tiếp 2 vụ phá rừng “động trời” đã xảy ra tại 2 huyện miền núi An Lão, Hoài Ân. Chỉ trong thời gian ngắn, trên 90ha rừng đã bị bóc trắng, còn trơ lại sỏi đá.

...Nhưng ông Phó hạt kiểm lâm An Lão báo sai điểm phá rừng: Ông Phan Trọng Hổ, Giám đốc Sở NN-PTNT Bình Định, cho hay, sau khi người dân báo tin cho Hạt Kiểm lâm Hoài Nhơn về việc phá rừng ở khu vực Đất Hoành (tiểu khu 1, xã An Hưng), kiểm lâm địa bàn đã báo cáo cho ông Đinh Văn Hòa, Phó Hạt Kiểm lâm An Lão (lúc này được ủy quyền vì hạt trưởng đi học - phóng viên). Tuy nhiên, ông Hòa lại báo cáo sai địa điểm, cho biết vụ phá rừng tại tiểu khu 7 thay vì tiểu khu 1, khiến tổ tìm kiếm bị lạc hướng, mất rất nhiều ngày mới tìm được vùng rừng bị tàn phá, do đó không bắt được đối tượng phá rừng. Khi được hỏi vì sao có việc cung cấp thông tin sai lệch như trên, ông Hòa cho biết: “Do không nghe rõ”!?

Báo Người Lao Động kể: Ít ai biết ngoài "vương quốc pơmu", tại tỉnh Quảng Nam còn tồn tại một khu rừng lim hàng trăm năm tuổi cực kỳ quý hiếm.

Khu rừng lim độc nhất vô nhị còn sót lại trên dãy Trường Sơn này nằm gọn trong địa phận xã Lăng, huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam. Muốn vào được đây, người ta phải đi từ huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam - bởi khu rừng được những ngọn núi đá dựng đứng và dòng sông Bung uốn lượn bao bọc.

Báo Hà Nội Mới kể: Một vụ tai nạn xảy ra trên Quốc lộ 22 (huyện Hóc Môn, TP SG) khi ô tô cần cẩu đang quay đầu thì bị ô tô tải đâm vào ngang hông khiến cabin bẹp dúm, tài xế mắc kẹt bên trong.

Thông tin ban đầu, trưa 17-10, tài xế Trương Công Tú (38 tuổi, quê Hòa Bình) điều khiển xe ô tô tải mang biển kiểm soát 51C-006.13 trên Quốc lộ 22, hướng từ huyện Củ Chi về ngã tư An Sương (quận 12, TP SG).

Bản tin Infonet kể: Một sinh viên bị bê tông rơi trúng đầu, tử vong ngay tại sân Trường ĐH Công nghệ TP.SG (HUTECH).

Báo Kiến Thức kể:

Ngày 17/10, nguồn tin từ Cảng hàng không quốc tế ((HKQT) Cam Ranh cho biết đã xảy ra sự cố chó xâm nhập khu bay, ảnh hưởng đến an toàn hoạt động bay.

Theo đó, lượng chức năng đã phát hiện 3 con chó xâm nhập đường băng từ phía đông đường cất, hạ cánh khiến các chuyến bay huấn luyện quân sự tại sân bay và chuyến bay VN1554 (từ Cam Ranh đi Hà Nội) bị chậm 20 phút.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Địa cầu ngày càng nóng hơn, biến đổi khí hậu (BĐKH) gay gắt hơn, biển ngày càng dân cao hơn, nhiều vùng ven biển Việt Nam đang sạt lở tới mức báo động, diện tích nông nghiệp ở nhiều vùng đồng bằng bị biển xâm thực và ngập mặn nhiều hơn…
Kinh tế Việt Nam sẽ tăng chậm lại trong năm 2019, nhưng vẫn là mức tăng nhanh nhất khu vực.
Du khách tới Sài Gòn tăng đều… Tiền thu nhờ du lịch tăng đều…
Du học sinh không muốn về lại Việt Nam… Không ai muốn về cả.
Hít thở cũng là một khó khăn mới tại Sài Gòn… khi không khí bỗng nhiên ô nhiễm hơn.
Giảm giờ làm có nên không? Hầu hết người lao động đều muốn giảm bớt giờ làm việc…
Ngang ngược là kiểu Trung Quốc truyền thống… Hung hăng để chiếm đất, chiếm biển… May mắn thời này còn quốc tế.
Lại mưa lụt Đồng Nai… nơi trước giờ mưa thuận gió hòa so với các tỉnh Miền Trung…
Đòi nợ bằng bạo lực là một hiện tượng đáng sợ tại nhiều thành phố lớn. Đòi nợ thuê là một dịch vụ gây kinh hoàng…
Gần đây, thấy có người gọi Việt Nam là “xứ Đông Lào”… chữ này thoạt nghe hơi khó hiểu, nhưng nghĩ một chặp mới hiểu ra, rằng VN là đất nước phía Đông nước Lào, cũng một dạng chậm tiến y hệt như “chính chủ nước Lào”…



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.