Hôm nay,  

Bắn Chết 1 Phụ Nữ Lang Thang, Cảnh Sát L.a. Làm Dân Phẫn Nộ

02/06/199900:00:00(Xem: 6711)
Los Angeles (AP) - Mỗi buổi sáng, bà Magarett Mitchell đẩy chiếc xe của siêu thị dùng đựng đồ cho người mua (cart) đi ngang qua con đường La Brea Avenue gồm những nhà hàng và tiệm đồ cổ đắt tiền. Là một người đàn bà mang bệnh tâm thần đã 54 tuổi, bà không có nhà ở. Ăn mặc tươm tất, không ăn xin và ít khi nói chuyện, những người biết bà Mitchell tìm cách tặng cho bà thức ăn nhưng bà đều từ chối.
Vào ngày 21/5/99 sau khi làm kiếp sống đầu đường xó chợ hơn một năm, người đàn bà bất hạnh này đã bị một cảnh sát đi xe đạp bắn chết. Edward Larrigan, 27 tuổi, và đồng nghiệp Kathy Clark, 29 tuổi, chận hỏi bà Mitchell vì nghi chiếc xe đẩy là đồ ăn cắp. Với 5 năm kinh nghiệm trong nghề cảnh sát, Larrigan khai rằng bà Mitchell cầm cây vặn đinh ốc chỉa vào người anh ta và anh nhảy tránh, trợt một chân và rút súng trong người ra bắn một phát trúng ngực bà, sau đó bà chết ở bệnh viện gần đó.
Cơ quan FBI, Uỷ ban cảnh sát và sở cảnh sát Los Angeles mở các cuôc điều tra riêng rẽ để tìm hiểu nội vụ đang trở thành trận chiến giữa các sắc dân vì bà Mitchell là da đen và cảnh sát Larrigan là gốc Mễ.
Hôm thứ năm, cảnh sát trưởng Brenard Parks gốc da đen nói rằng nhân viên của ông không làm điều gì sai quấy, ông đả kích những lời buộc tội mù quáng. "Chúng ta không thể mang gánh nặng của sự kỳ thị chủng tộc ở nước Mỹ suốt 200 năm qua đặt trên vai những người cảnh sát".

Vài mặt trận công chúng cũng đang diễn ra. Những người tranh đấu cho kẻ vô gia cư và bệnh tâm thần đang dùng cái chết của bà Mitchell như là một biểu tượng cho mục đích của họ.
Nhưng những người ở trên con đường La Brea, những người buôn bán da trắng và da đen nào biết rõ bà Mitchell thì đều rất tức giận. Một người phát biểu rằng họ rất kinh hoàng, đó là một điều ngu xuẩn, người đàn bà ấy không bao giờ làm hại ai và bà ta bị bắn chết vì một chiếc xe đẩy hàng siêu thị. Một người khác nói thật là đáng sợ khi nghĩ rằng một người bị bắn chết chỉ vì vẫy qua vẫy lại một cây vặn đinh ốc.
Cảnh sát trưởng Park nói có nhân chứng xác nhận bà Mitchell nhảy xổ vào viên cảnh sát Larrigan, trong khi đó luật sư đại diện cho con trai bà Mitchell cho rằng có nhiều nhân chứng thấy bà ta không có ý hăm doạ.
Nhiều câu hỏi được đặt ra là tại sao cảnh sát không dùng bình xịt hơi cay hoặc dùng gậy của họ thay vì rút súng thì xếp Park trả lời rằng cảnh sát được yêu cầu xử dụng thứ gì mà họ có thể trong hoàn cảnh lúc đó.
Những bó hoa, những ngọn nến và chiếc xe đẩy siêu thị được người quen biết bà Magarett Mitchell đặt nơi góc đường nơi bà bị bắn chết để tưởng niệm người quá cố.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.