Hôm nay,  

Báo Awsj Tố Hiệp Ước Mỹ-vn Cứu Sống Các Quốc Doanh

08/09/199900:00:00(Xem: 5163)
HONGKONG (VB) — Sau đây là một bài bình luận được đưa ra trên báo “Asia Wall Street Journal” ở Hongkong trên ấn bản Thứ Hai, cùng ngày với bài báo của bác sĩ Nguyễn Đan Quế kêu gọi xóa lằn ranh Quốc-Cộng và tố cáo bọn giáo điều CSVN cũng như người chống Cộng cực đoan không muốn ký thương ước Mỹ-Việt.
Bài bình luận chính thức của ban biên tập Asian Wall Street Journal có một lập luận có vẻ như chống lại quan điểm của BS Quế, cho rằng hiệp ước thương mãi Mỹ Việt dù có được ký kết cũng không làm thay đổi tình hình kinh tế Việt nam gì nhiều trong cấp thời, mà trước mắt sẽ chỉ cứu các công ty quốc doanh CSVN bởi vì mở lớn thị trường Hoa Kỳ cho họ, và như vậy sẽ giảm áp lực cải tổ kinh tế cho CSVN.
Bài báo này được dịch toàn văn ra Việt Ngữ như sau:
Những hồ hởi phấn khởi chung quanh cuộc viếng thăm Hà nội của bà Madeleine Albright tuần nầy và việc ký kết thỏa ước thương mại Việt-Mỹ là một điều có thể hiểu được, vì đó là một bi kịch lịch sử của hai quốc gia từng là thù địch của nhau. Tuy nhiên, buồn thay việc bình thường hóa các bang giao thương mại sẽ chỉ có một ít ảnh hưởng tức thời đối với nền kinh tế trì trệ của Việt nam. Bởi vì những kẻ có lợi nhứt trong việc tăng gia buôn bán với Hoa kỳ là những xí nghiệp quốc doanh đang lỗ nặng, vì thỏa hiệp đó có thể làm chậm lại việc cải tổ khu vực công cộng đang như đông lạnh.
Tuy nhiên, bản thỏa hiệp được chính phủ Clinton và chính phủ Việt nam ca ngợi như là một bước tiến quan trọng trong bang giao giữa hai nước. Vì trong khi Hoa kỳ và Việt nam tiến tới gần việc ký kết chừng nào thì sự chỉ trích của những vi phạm nhân quyền của Hà nội càng lớn hơn lên, và đó là một điều đúng. Các tù nhân lương tâm, trong đó có cả ký giả, thi sĩ, nhà tôn giáo còn hàng trăm người. Và những nhân quyền căn bản của con người, như tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do tôn giáo thường xuyên bị phủ nhận.
Như là BS Quế, một bác sĩ y khoa, đã ở tù gần 20 năm trong các ngục tù Cộng sản vì những niềm tin của ông về dân chủ, đã viết: “Quyền lực vẫn tập trung trong tay bộ Chính trị ở Hà nội và dân chúng không được ai giúp đở gì để chống lại. Cái kết quả đương nhiên của sự độc quyền toàn trị đó là dân chúng và đất nước phải chịu nghèo khổ”.
Chúng tôi [báo Asian Wall Street Journal] thành thật hy vọng rằng một thương ước cởi mở với Hoa kỳ sẽ giúp làm nhẹ bớt các khổ đau của dân tộc Việt nam và bẻ gãy cái vùng cấm địa của đảng cộng sản đã có trên nền kinh tế trong vòng 25 năm qua. Nhưng vì Hà nội đã chứng tỏ rằng họ có thể chống lại mọi sự cải tổ có ý nghĩa, chúng tôi đâm ra nghi ngờ. Bà Albright và những đại diện khác của chính phủ Clinton phải làm tất cả những gì trong quyền lực của họ để xem thử Chính phủ Việt nam, có tôn trọng hiệp ước mà họ đã ký kết hay không.

Và nếu như mọi việc đều trôi chảy như dự định, thì thương ước đó sẽ mở đường cho Hoa thịnh đốn cấp cho Hà nội quy chế Bang giao thương mại bình thường, trước đây được gọi là Quy chế Tối huệ quốc. Điều đó sẽ cho phép hàng hóa Việt nam nhập vào nước Mỹ với một giá biểu quan thuế thấp như cấp cho phần lớn các quốc gia khác. Thương ước cũng hạ thấp giá biểu quan thuế của Việt nam và buộc Hà nội phải cam kết một số biện pháp phải mở cửa thị trường của họ cho hàng hóa Hoa kỳ, các dịch vụ và đầu tư.
Trong dĩ vãng, những lời nói của các nhân vật chính thức Việt nam không thể tin được và không có những bảo đảm nào rằng chính phủ (Hà nội) sẽ tôn trọng tới cùng cuộc mặc cả hiện nay. Và cũng không có gì đáng kinh ngạc nếu thấy các nhân viên chính phủ hạ giá biểu xuống, nhưng lại tạo ra những trở ngại cho việc nhập cảng, ví dụ như thuế tiêu thụ hay các thủ tục xin giấy phép mới. Chắc chắn là các nhà lãnh đạo của Việt nam sẽ thụt lùi lại hay hoãn lại mọi sự cải tổ quan trọng được hứa hẹn trước khi có cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chánh ở Á châu hồi tháng 7 năm 1997.
Kết quả là một sự ra đi ồ ạt của sự đầu tư trực tiếp của ngoại quốc, từ một con số đã thấp 1 tỷ đô la của năm 1998 xuống còm 300 triệu của năm 1999. Mệt mỏi vì những sự hứa hẹn gian dối, dù đối với những công ty đã giảm bớt các hoạt động của mình xuống, chỉ còn một đại diện ở lại, nhiều công ty cũng cuốn gói ra đi về nước.
Than nhũng, luôn luôn là một vấn đề của nền kinh tế thị trường có định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt nam, nơi mà người ngoại quốc muốn tìm một đối tác địa phương cho một doanh nghiệp liên hiệp, đã tiến tới một mức độ bịnh hoạn. Mỗi một người ngoại quốc nào ở Việt nam cũng muốn tìm một công ty quốc doanh sạch sẽ, nhưng theo lời ông Robert Templer, một cựu thông tin viên và tác giả của cuốn sách “Shadow và Wind”, một cuốn sách về Việt nam hiện đại, thì chẳng có ai tìm được một công ty nào sạch sẽ hết.
Trong khi chúng ta (Hoa kỳ) dành ưu tiên cho việc buôn bán tự do và cởi mở, thì có nhiều lý do để nghi ngờ rằng việc bình thường hóa thương mại với Hoa kỳ có thể giúp cho các xí nghiệp ngoại quốc tìm thấy được những đối tác có thể tin tưởng được ở Việt nam. Trên thực tế, vì những công ty quốc doanh sẽ hưởng nhiều lợi thế trong việc xuất cảng qua Hoa kỳ, bản hiệp ước thương mại có thể làm giảm bớt các áp lực kinh tế để buộc họ phải cải tổ. Tăng cường quyền lực của khu vực quốc doanh không phải là việc để làm cho họ phải thay đổi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong cuộc xung đột Ukraine, các phản ứng rõ ràng đối với các cuộc tấn công của Putin đang đến từ Đức.
2 tổ chức túc cầu lớn nhất hành tinh là FIFA (Hiệp Hội Túc Cầu Thế Giới) và UEFA (Hiệp Hội Túc Cầu Châu Âu) vào ngày 28/02/2022 đã cấm các đội bóng Nga tham gia vào các trận đấu quốc tế quan trọng sắp tới. Điều này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến đội tuyển Nga tại giải World Cup sẽ diễn ra vào mùa thu năm nay tại Qatar.
Điểm báo quốc tế, Đỗ Kim Thêm tuyển dịch.
Úc phá vỡ mạng lưới gián điệp Trung Cộng định chi phối bầu cử 2022.
Trong hai tuần qua, biến thể Omicron của Covid– 19 đang làm điên đảo loài người. Tuy nhiên điều đang làm thế giới chú tâm và lo lắng là cuộc khủng hoảng Ukraina chưa biết đi về đâu. Trong tình hình đó, Nhật Ký Biển Đông ghi nhận những diễn biến quan trọng như sau:
Dựa vào nguồn tin từ các báo chí và hãng thông tấn quốc tế, tác giả Đào Văn Bình tổng hợp các thông tin đáng chú ý trên toàn cầu trong năm 2021.
Hai nhà lãnh đạo sẽ thảo luận về “một loạt các chủ đề, bao gồm cả các cam kết ngoại giao sắp tới,” nữ phát ngôn nhân của Hội đồng An ninh Quốc gia, Emily Horne cho biết trong một tuyên bố thông báo về cuộc điện đàm. Các cuộc đàm phán diễn ra khi Hoa Kỳ và các đồng minh phương Tây nhận thấy sự gia tăng ồ ạt của các lực lượng Nga dọc theo biên giới, ước tính đã tăng tới 100.000 người, và làm dấy lên lo ngại rằng Moscow đang chuẩn bị xâm lược Ukraine.
Viễn Vọng Kính quan sát trị giá 10 tỉ đô la đã lao về đích đến 1 triệu dặm (1.6 triệu kilometers), hay là xa hơn gấp 4 lần bên kia mặt trăng. Nó sẽ mất 1 tháng để tới đó và thêm 5 tháng nữa trước khi những con mắt hồng ngoại của nó sẵn sàng quét vào vũ trụ. Trước hết, tấm gương khổng lồ và tấm kính che nắng của viễn vọng kính cần mở ra; chúng được gấp lại theo kiểu origami của Nhật để vừa trong hình nón mũi hỏa tiễn. Nếu không, viễn vọng kính quan sát sẽ không thể quay ngược thời gian 13.7 tỉ năm như được dự kiến, chỉ trong 100 triệu năm kể từ khi vụ nổ Big Bang hình thành vũ trụ.
Đức Giáo Hoàng Francis hôm Thứ Bảy, 25 tháng 12 năm 2021, đã cầu nguyện cho sự kết thúc đại dịch vi khuẩn corona, sử dụng bài diễn văn Ngày Lễ Giáng Sinh của ngài để thúc giục việc chăm sóc sức khỏe cho tất cả mọi người, thuốc ngừa cho người nghèo và đối thoại để giải quyết các xung đột trên thế giới, theo Hãng Thông Tấn Mỹ AP tường thuật hôm Thứ Bảy. Giữa lúc gia tăng kỷ lục trong các trường hợp bị lây nhiễm Covid-19 tại Ý trong tuần này, chỉ vài ngàn ngừa đứng dưới mưa tại Quảng Trường Thánh Peter để nghe diễn văn Lễ Giáng Sinh gửi đi cho toàn thế giới hàng năm của Đức Giáo Hoàng Francis.
Trong bài giảng, Đức Giáo Hoàng Francis đã thúc giục tín đồ tập trung vào “sự nhỏ bé” của Chúa Jesus, và nhớ rằng Ngài sinh vào nơi nghèo khổ của thế giới này, không có ngay cả một chiếc nôi đàng hoàng. “Đó là nơi Chúa có mặt, trong sự nhỏ bé,” theo Đức Giáo Hoàng Francis giảng. “Đây là thông điệp: Chúa không vươn lên cao lớn, mà tự hạ mình xuống bé nhỏ. Sự nhỏ bé là con đường mà Ngài chọn để đến với chúng ta, để chạm vào trái tim của chúng ta, để cứu chúng ta và mang chúng ta trở lại với những gì quan trọng thực sự.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.