Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

tết nay ta về phan thiết

18/02/201811:26:00(Xem: 4002)

tết nay ta về phan thiết

thơ mường giang
 

gữi NTN, pham hoài hương, uyên nguyên, pháo thủ,

phát, trường, quý, hạnh, khánh, sơn, sâm, thanh,

tho, kỳ, tâm, hung, dung, trai, lan, quế, Nật Tân, TTL, Ngọc Đan Thanh..

và bạn bè nơi QBĐ

 

1 - XUÂN VIỄN XỨ

 

Xuân về trên đất khách

ta ngồi đón mông lung

hắt hiu đêm trừ tịch

một mình uống rượu suông

 

trong nhà không hoa nở

ngoài ngõ chẳng pháo ran

ngẩn ngơ mình với bóng

chợt ngun ngút bẻ bàng

 

bao xuân sầu viễn xứ

nào thấy được người thân

rượu hình như có lệ

cay đắng lẫn bâng khuâng

 

bao xuân sầu tan tác

ta lạc lõng bơ vơ

thương về nơi đất mẹ

càng lúc càng mịt mờ

 

quê hương giờ xuân đến

mẹ già hết đợi trông

bên này con lầm lũi

trôi nổi kiếp long đong

 

xuân về trên đất khách

ta một mình ngẩn ngơ

soi gương chợt thấy lạ

qua một đêm đợi chờ

 

2 - XUÂN ĐẾN

      THÊM BẼ BÀNG

 

Quê người đêm trừ tịch

cùng đèn uống rượu suông

quẩn quanh không thân thích

bạn bè lạc ngàn phương

 

sầu theo men vào tim

đốt hồng thêm nổi nhớ

thương đau ngự trong hồn

làm xuân về vụn vỡ

 

xuân ơi đến mà chi ?

cho đau người ly xứ

đời còn có nghĩa gì ?

qua thời gian thác lũ

 

nghìn trùng chốn quê hương

xuân còn hay đã chết

xót mẹ già chết mòn

đợi đàn con lưu lạc

 

quê hương hận ngun ngút

quê người buồn nghĩa trang

bạn bè tìm đâu thấy

xuân đến thêm bẻ bàng

 

xuân chìm trong đáy cốc

ta tượng đá hắt hiu

nhặt từng sợi tóc bạc

để cạn hết niềm đau

 

 

3-THÊM MỘT LẦN

       XUÂN SANG

 

mỗi năm cứ đến ngày xuân tết

ta lại bâng khuâng chuyện trở về

ngoài biển vật vờ đôi cánh nhạn

trong tim lầm lũi bước đam mê

 

bốn mươi ba năm đời lưu xứ

đập vỡ gương soi vẫn hắt hiu

tầm tã vực hồn mưa cỗ độ

tay ôm ảo ảnh bóng mây chiều

 

đã biết ngày về đâu có hẹn

nhưng sao thương quá cảnh quê nhà

tết này Phan Thiết hoa còn thắm

trong hóc vông già, ve vẫn ca ?

 

biển lưới cá đầy như buổi trước ?

tiếng hò giả gạo có còn không ?

nhớ ôi là nhớ ngôi trường nhỏ

lưu bút ngày xanh, tuổi chớm hồng

 

còn nửa, mộ phần đồng đội cũ

năm nao chết thảm giữa binh đao

chắc nay cũng đã tan thành bụi

trước nỗi tang dâu huyết lệ trào

 

mẹ đơi con về mòn mõi gục

vợ chờ cũng hóa đá thiên thu

bao lần hẹn hứa rồi quên hẹn

mấy chục năm qua vẫn tháng tư

 

4- TẾT NAY

      TA VỀ PHAN THIẾT

 

Tết nay mình rũ về Phan Thiết

sống lại mùa xuân tuổi học đường

tháng chạp hăm ba cùng với mẹ

nữa đêm tiển Táo rất thân thương

 

Hăm nhăm lểnh khểnh mang quà tết

kính biếu thầy cô khắp phố phường

lấp ló sau lưng me nhìn trộm

cành mai đang hé cánh xuân hương

 

Chiều hăm chín tết theo chân chị

mệt lã chen nhau giữa bước người

phiên chợ cuối năm vui đáo để

tiếng cười làm gió cũng chơi vơi

 

Quẩn quanh đã bắt đầu đì đẹt

pháo nổ xen trong điệu trống lân

khắp bếp bề bề măng, cốm, mứt

nhà trên cha vịnh bức tranh xuân

 

Giao thừa ngồi đợi chuông chùa vọng

giữa bước nàng xuân lộng nỏn nường

hương rợp xiêm y rền nhạc ngựa

trần gian mở hội đón tiên nương

 

Hừng sáng cả nhà đi hái lộc

mông mênh đất tỏa ngát hương trầm

pháo hồng mừng tết bay trăm lối

bổng tiếng gà vang báo đổi năm

 

Trời hởi xuân về thương với nhớ

ngồi đây mà ngóng tết xa mờ

quán khuya vắng bóng người muôn dặm

tiếng sếu càng thêm mộng ngẩn ngơ

 

Giờ đâu còn đủ giòng dư lệ

để khóc mùa xuân lạc bến chiều

nhớ mẹ nên buồn rầu mộng mị

những ngày tết nhỏ vẹn thương yêu

 

 

5 - XIN NHỚ CHO TÔI

       CHÚT VỊ LÀNG

 

Tết nay em có về Phan Thiết

có ghé trường xưa, viếng mộ thầy

đây nén hương lòng người lính cũ

cũng là lệ nhớ xót thương cay

 

Có vào tửu quán vui cùng bạn

chuốc một bầu riêng cúng tưởng người

những lính cùng dân chung bấ1hạnh

vì đời mà đổ máu thây phơi

 

Có xuống Cồn Chà ăn cá mực

thăm giùm người bạn biển quê tôi

thảm ơi một kiếp đời mưa gió

vẫn áo mê tơi suốt một đời

 

Có qua phố chợ khoe quần áo

bớt một vài xu giúp kẻ nghèo

người phế binh bò trên gạch lạnh

tủi buồn cô quạnh nắng mưa treo

 

Có đi ngắm cảnh tìm thơ vị

đừng bỏ quên Cây Táo, Phú Long

Dốc Căn, Kim Hải, Đoàn Mạnh Hoạch

những địa danh xưa đẳm máu hồng

 

Có vào lễ Phật trên chùa Cú

hay ghé thăm Cha tại giáo đường

tìm lại giùm tôi hương phấn cũ

của thời tuổi học lắm thương vương

 

Có gặp bạn bè còn sống tủi

xin em chia bớt một phần vui

xin em lau lệ đời phân cách

để nguyện cho nhau bớt ngậm ngùi

 

Có mua quà tặng khi về Mỹ

xin nhớ cho tôi chút vị làng

hơi đất , mùi rơm, tình biển mặn

thương hoài mà vẫn cứ miên man

 

Xóm Cồn Hạ Uy Di

mồng một tết mậu tuất 2018

mường giang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.