Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

tết nay ta về phan thiết

18/02/201811:26:00(Xem: 3900)

tết nay ta về phan thiết

thơ mường giang
 

gữi NTN, pham hoài hương, uyên nguyên, pháo thủ,

phát, trường, quý, hạnh, khánh, sơn, sâm, thanh,

tho, kỳ, tâm, hung, dung, trai, lan, quế, Nật Tân, TTL, Ngọc Đan Thanh..

và bạn bè nơi QBĐ

 

1 - XUÂN VIỄN XỨ

 

Xuân về trên đất khách

ta ngồi đón mông lung

hắt hiu đêm trừ tịch

một mình uống rượu suông

 

trong nhà không hoa nở

ngoài ngõ chẳng pháo ran

ngẩn ngơ mình với bóng

chợt ngun ngút bẻ bàng

 

bao xuân sầu viễn xứ

nào thấy được người thân

rượu hình như có lệ

cay đắng lẫn bâng khuâng

 

bao xuân sầu tan tác

ta lạc lõng bơ vơ

thương về nơi đất mẹ

càng lúc càng mịt mờ

 

quê hương giờ xuân đến

mẹ già hết đợi trông

bên này con lầm lũi

trôi nổi kiếp long đong

 

xuân về trên đất khách

ta một mình ngẩn ngơ

soi gương chợt thấy lạ

qua một đêm đợi chờ

 

2 - XUÂN ĐẾN

      THÊM BẼ BÀNG

 

Quê người đêm trừ tịch

cùng đèn uống rượu suông

quẩn quanh không thân thích

bạn bè lạc ngàn phương

 

sầu theo men vào tim

đốt hồng thêm nổi nhớ

thương đau ngự trong hồn

làm xuân về vụn vỡ

 

xuân ơi đến mà chi ?

cho đau người ly xứ

đời còn có nghĩa gì ?

qua thời gian thác lũ

 

nghìn trùng chốn quê hương

xuân còn hay đã chết

xót mẹ già chết mòn

đợi đàn con lưu lạc

 

quê hương hận ngun ngút

quê người buồn nghĩa trang

bạn bè tìm đâu thấy

xuân đến thêm bẻ bàng

 

xuân chìm trong đáy cốc

ta tượng đá hắt hiu

nhặt từng sợi tóc bạc

để cạn hết niềm đau

 

 

3-THÊM MỘT LẦN

       XUÂN SANG

 

mỗi năm cứ đến ngày xuân tết

ta lại bâng khuâng chuyện trở về

ngoài biển vật vờ đôi cánh nhạn

trong tim lầm lũi bước đam mê

 

bốn mươi ba năm đời lưu xứ

đập vỡ gương soi vẫn hắt hiu

tầm tã vực hồn mưa cỗ độ

tay ôm ảo ảnh bóng mây chiều

 

đã biết ngày về đâu có hẹn

nhưng sao thương quá cảnh quê nhà

tết này Phan Thiết hoa còn thắm

trong hóc vông già, ve vẫn ca ?

 

biển lưới cá đầy như buổi trước ?

tiếng hò giả gạo có còn không ?

nhớ ôi là nhớ ngôi trường nhỏ

lưu bút ngày xanh, tuổi chớm hồng

 

còn nửa, mộ phần đồng đội cũ

năm nao chết thảm giữa binh đao

chắc nay cũng đã tan thành bụi

trước nỗi tang dâu huyết lệ trào

 

mẹ đơi con về mòn mõi gục

vợ chờ cũng hóa đá thiên thu

bao lần hẹn hứa rồi quên hẹn

mấy chục năm qua vẫn tháng tư

 

4- TẾT NAY

      TA VỀ PHAN THIẾT

 

Tết nay mình rũ về Phan Thiết

sống lại mùa xuân tuổi học đường

tháng chạp hăm ba cùng với mẹ

nữa đêm tiển Táo rất thân thương

 

Hăm nhăm lểnh khểnh mang quà tết

kính biếu thầy cô khắp phố phường

lấp ló sau lưng me nhìn trộm

cành mai đang hé cánh xuân hương

 

Chiều hăm chín tết theo chân chị

mệt lã chen nhau giữa bước người

phiên chợ cuối năm vui đáo để

tiếng cười làm gió cũng chơi vơi

 

Quẩn quanh đã bắt đầu đì đẹt

pháo nổ xen trong điệu trống lân

khắp bếp bề bề măng, cốm, mứt

nhà trên cha vịnh bức tranh xuân

 

Giao thừa ngồi đợi chuông chùa vọng

giữa bước nàng xuân lộng nỏn nường

hương rợp xiêm y rền nhạc ngựa

trần gian mở hội đón tiên nương

 

Hừng sáng cả nhà đi hái lộc

mông mênh đất tỏa ngát hương trầm

pháo hồng mừng tết bay trăm lối

bổng tiếng gà vang báo đổi năm

 

Trời hởi xuân về thương với nhớ

ngồi đây mà ngóng tết xa mờ

quán khuya vắng bóng người muôn dặm

tiếng sếu càng thêm mộng ngẩn ngơ

 

Giờ đâu còn đủ giòng dư lệ

để khóc mùa xuân lạc bến chiều

nhớ mẹ nên buồn rầu mộng mị

những ngày tết nhỏ vẹn thương yêu

 

 

5 - XIN NHỚ CHO TÔI

       CHÚT VỊ LÀNG

 

Tết nay em có về Phan Thiết

có ghé trường xưa, viếng mộ thầy

đây nén hương lòng người lính cũ

cũng là lệ nhớ xót thương cay

 

Có vào tửu quán vui cùng bạn

chuốc một bầu riêng cúng tưởng người

những lính cùng dân chung bấ1hạnh

vì đời mà đổ máu thây phơi

 

Có xuống Cồn Chà ăn cá mực

thăm giùm người bạn biển quê tôi

thảm ơi một kiếp đời mưa gió

vẫn áo mê tơi suốt một đời

 

Có qua phố chợ khoe quần áo

bớt một vài xu giúp kẻ nghèo

người phế binh bò trên gạch lạnh

tủi buồn cô quạnh nắng mưa treo

 

Có đi ngắm cảnh tìm thơ vị

đừng bỏ quên Cây Táo, Phú Long

Dốc Căn, Kim Hải, Đoàn Mạnh Hoạch

những địa danh xưa đẳm máu hồng

 

Có vào lễ Phật trên chùa Cú

hay ghé thăm Cha tại giáo đường

tìm lại giùm tôi hương phấn cũ

của thời tuổi học lắm thương vương

 

Có gặp bạn bè còn sống tủi

xin em chia bớt một phần vui

xin em lau lệ đời phân cách

để nguyện cho nhau bớt ngậm ngùi

 

Có mua quà tặng khi về Mỹ

xin nhớ cho tôi chút vị làng

hơi đất , mùi rơm, tình biển mặn

thương hoài mà vẫn cứ miên man

 

Xóm Cồn Hạ Uy Di

mồng một tết mậu tuất 2018

mường giang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
Làm người, không có gì hào sảng hơn, là được sinh tử với những gì mình hằng mong sinh tử cùng. Làm phóng viên, không có gì cảm hứng hơn là được thành nhân chứng của những nhân chứng và sự kiện. Cả hai nguyện ước, đời và nghề, đã làm nên một miền hoa cỏ có tên gọi là Kiều Mỹ Duyên.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.