Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mùa xuân nào ta về quê hương

18/02/201811:30:00(Xem: 4083)

Mùa xuân nào ta về quê hương?

Thơ mường giang

gữi NTN, phạm hoài hương, uyên nguyên, pháo thủ,

phát, trường, quế, TTLan, Hoàng Yến, Nhật Tân, langpham

Dung, Ngọc Trai, Xuân Lan, Các, Sơn, Quý, Hạnh, Khánh,

Duy Sâm, Thân, Tho, Sĩ Trường, Xuân Tâm, Văn Kỳ, Hùng

And all..

 

                    

 1- XUÂN MÙA CHINH CHIẾN

 

Rồi cũng tết cũng mùa xuân viễn xứ

đời chinh nhân sao lắm nổi đoạn trường

xưa những mùa tết ngập lệ đau thương

nơi đồn vắng, hố cá nhân chờ giặc

 

Đêm giao thừa một mình buồn hiu hắt

ngậm ngùi cùng chiếc bóng chúc tân niên

loay hoay tìm đâu thấy một ai quen

chỉ tiếng nhạn kêu sương ngoài quan tái

 

Sáng mùng một chờ thư em mòn mõi

đứng lại ngồi trông mây nổi mù bay

cuối quê xa thương mẹ ngóng đêm ngày

chờ thằng con lính, trăm lần lổi hẹn

 

Nhưng mẹ ơi nơi này xuân nào đến

với những hồn ma lạnh quẩn quanh đây

bên suối ngàn róc rách gió lã lay

têt muôn dặm năm qua buồn muốn khóc

 

Tàn chinh chiến tưởng không còn chết chóc

đâu ai ngờ thảm tuyệt vẫn muôn phương

xưa banh xác vì bom đạn chiến trường

nay gục úa bên đòn roi đói bệnh

 

Xưa đồn vắng chờ xuân xuân không đến

nay trong tù không muốn tết vẫn sang                                  

đời gì đâu sao tàn nhẫn bẽ bàng

kiếp lính trận cứ ngậm ngùi cô quạnh

 

Mùng một tết góp cơm canh trà bánh

nén hương lòng nhớ bạn chết thảm đơn

tuổi hoa niên mà đã bỏ trần gian

nằm với đất bên đường sầu cỏ úa

 

Nay xứ lạ một lần xuân tới nữa

tết không nhà hiu quạnh vắng người thương

vẫn tỉnh say nơi quán lẽ bên đường

chờ bạn tới cụng ly mừng xuân muộn

 

Nhưng họ đã chết queo ngoài muôn dặm

kể từ mùa chinh chiến bỏ trường xưa

chỉ còn ta trôi giạt đòi nắng mưa

mấy chục năm cùng xuân nơi xứ lạ !

 

 

2 - KHÓC BẠN

cố trung úy trần văn thân

 

xác đã rã trong nấm mồ hoang lạnh

Hay vật vờ trôi giạt tận phương nao

đến bây giờ ta vẫn chẳng âm hao

ngoài tin thật là mày chét thãm thiết

 

Đau đớn quá ta nghẹn nghào rên xiết

Tưởng hồn mày như lẩn quẩn đâu đây

Chết oan khiên nên mày đã thành mây

Cho ta ngóng thêm bàng hoàng não nuột

 

Nhớ buổi trước, hai thằng nghèo xơ xác

Có một thời chung lớp, nên tình thân

Ta mồ côi thiếu manh áo miếng ăn

Mày may mắn đưọc mẹ cha giúp đỡ

 

rồi hai đứa cùng đều buông sách vở

bước vào đời làm lính giữ quê hương

Đêm tạ từ nhìn dòng nước sông mương

với hẹn hứa một ngày vui tao ngộ

 

nhưng xuân đến, xuân đi them bở ngỡ

Ta với mày, càng cách trở quan san

đời lính trận phải sống kiếp lang thang

nên chỉ biết nhớ thương qua màn lệ

 

rồi nước mất, đời sang trang dâu bể

ta trở về quê cũ hứng thương đau

mới đưọc tin mày chết tự năm nao

nơi rừng núi, giữa dòng song oan nghiệt

 

Chỉ mong được có ngày về Phan Thiết,

Đến bờ sông Mương, hội ngộ cùng mày,

Như lời hứa, lúc hai đứa chia tay

Dù mày đã thành hồn ma dũng liệt

 

 

 3-THÊM MỘT LẦN XUÂN QUA

 

Mẹ ơi, thôi thế thêm lần nữa

Con chẳng kịp về để đón xuân

Như những lần xuân qua lỗi hẹn

Xuân này con cũng thế mà thôi

 

Quê người hiu hắt đời vong quốc

Quê mẹ triền miên cảnh tóc tang

Nên lấy gì vui mà đón đợi

Có chăng niềm thống hận vô vàn

 

Thương mẹ già nua sầu chiết bóng

Héo mòn đáy mắt ngóng tin con

Để rồi sướt mướt đêm trừ tịch

Rã rượi thân đơn với tủi hờn

 

Thương mẹ lất lây đời đói rách

Âm thầm gượng sống giữa quê hương

Đợi ngày con mẹ vui tao ngộ

Nhưng đã bao năm chỉ chán chường

 

Nơi này xuân đến con nào biết

Lầm lũi tỉnh mê bước lạc loài

Nhà chẳng hoa đèn, không pháo nổ

Có chăng rượu đắng để nguôi ngoai

 

Mẹ ơi thôi thế thêm lần nữa

Con trẻ đành xin lỗi hẹn rồi

Vì non nước đang còn thống hận

Con về sao được hỡi mẹ ơi..

 

 

4 - XUAN CHIẾN ĐỊA

viết nhớ Trần văn Thân - Đinh Hoàng Điểu

phùng thế xương, trần tác, nguyễn văn hoa..

 

Chợt nhớ năm nào trên chiến địa

chúng mình hiu hắt đón xuân chơi

một thằng bộ binh đời như bỏ

một đứa nhảy dù cũng tả tơi

 

bó gối trong căn hầm tránh đạn

chia nhau một cốc cà phê đen

hít dăm ba điếu quân tiếp vụ

ấy têt cô đơn của lính quèn

 

rừng vẫn vô tình buồn ủ rũ

gục đầu tắm đạn pháo thương đau

chim đàn cũng bỏ ta về phố

mặc kẻ chinh nhân vạn cổ sầu

 

rồi cũng chia tay người mỗi ngã

bao mùa xuân tới vẫn tha phương

tan hàng mới đươc tin bạn đã

chết rục năm nao giữa chiến trường

 

thương bạn xót ta buồn lại khóc

một thằng bất hạnh, đứa điêu linh

chết không mồ mả nơi đèo lũng

sống mất quê hương kiếp ký sinh

 

thắp nén hương lòng nơi gác lạnh

cốc cà phê nóng điếu thuốc đen

mời bạn về trong đêm trừ tịch

để lại cùng vui tết lính quèn

 

 

5 - MÙA XUÂN NÀO

         TA VỀ QUÊ HƯƠNG 

 

 

mùa xuân nào ta về quê hương ?

để cùng đi thăm khắp nẻo đường

và tìm lại những miền đất mất

từ biên cương ra tới đại dương

 

anh sẽ nhổ từng cây cột mốc

mà giặc Tàu đã lấn sang ta

ải Nam Quan, Lảo Sơn, Bản Giốc

lại trở về xum họp một nhà

 

anh sẽ tới thủ đô Hà Nội

để tìm về đất cũ Thăng Long

ôi thắm thiết tình quê tình nước

mấy ngàn năm chung giống Tiên Rồng

 

anh sẽ tới những vùng kỷ niệm

nơi bạn tù vùi nấm xương khô

giờ hiu hắt phận đời lính chiến

ai nhớ ai xa cách đôi bờ

 

anh sẽ đứng trên cầu Bến Hải

để chiêu hồn đồng đội năm nao

đã gục trước xe tăng đại pháo

từ giới tuyến tới tận Hạ Lào

 

và vào Huế nhớ Tết Mậu Thân

giòng Hương giang nước chảy bao lần

núi Ngự Bình khóc buồn dâu bể

làm viễn khách khắc khoải bâng khuâng

 

thăm Dục Mỹ, những ngày huấn luyện

dây tử thần, tuột núi, vượt sông

tuổi hoa niên vẫy vùng cung kiếm

xa bao năm vẫn nhớ nức lòng

 

Về Phan Thiết về thăm cố hương

thăm lầu nước bên bờ sông Mường

Phan Bội Châu trường xưa bạn cũ

giờ còn trang lưu bút thương vương

 

nhưng làm sao chùi khô nước mắt ?

cảnh điêu tàn đổ nát nghĩa trang

xưa vì đời vì người banh xác

tội tình chi nay chịu phủ phàng ?

 

mùa xuân nào ta về quê hương ?

về Sài Gòn về khắp phố phường

theo bước voi Quang Trung Đại Đế

triệu bàn tay giải phóng non sông

 

mùa xuân nào ta ra Hà Nội

cắm ngọn cờ chính nghĩa Việt Nam

xóa sạch hết lăng, cung tàn tích

của một thời ô nhục lạc lầm ..

 

 

6 - EM CÓ NGHE

         TIẾNG SƠN HÀ GÀO THÉT

 

em có nghe tiếng sơn hà gào thét ?

đang võ vàng giữa điệu nhảy tango

máu dân tộc loang chảy khắp đôi bờ

nhuộm hồng thắm thêm màu môi ca sĩ

 

em có nhói vì tiếng người rên rĩ

của đồng bào ngư phủ giữa trùng khơi

biển Đông nay đã đổi chủ đồi đời

Hoàng-Trường Sa cũng không còn của mẹ

 

em có thương những chàng trai lính trẻ

mới hôm nào vì nước đã vong thân

họ như em, vừa chớm tuổi phong trần

đã gục chết hay trở thành tàn phế

 

em có thấy đau lòng nhìn sự thế

đang úa vàng khắp sông núi quê hương

đâu đâu cũng khấp khểnh nổi tang thương

vì hơi hám lũ Tàu phù xâm lược

 

em làm sao sống an bình cho được

khi quanh mình đầy dân đói dân rên

nơi xứ người những cô gái lênh đênh

đang nhục tủi bán xác cho trăm họ

 

em phải khóc khi đã nhìn thấy rõ

vở kịch đời trên sân khấu Việt Nam ?

những bộ mặt rạng rở trước hám-ham

tàn nhẩn bước trên xác người co quắp

 

không có gì quý hơn là độc lập

lời ' bác ' còn vang ' trong quần, chúng ta '

cớ sao đảng dám bán hết sơn hà

cho Tàu đỏ để chia nhau hưởng thụ

 

những lời kể chắc vẫn còn chưa đủ

đang đợi chờ người tuổi trẻ hôm nay

trăm lần xin đừng hờ hững sa lầy

để ôm hận như đàn anh đi trước

 

vì các em là linh hồn của nước

không có em không cứu nổi sơn hà

không có em dân tộc sẽ thành ma

không còn nữa những đền đài lăng miếu

 

tổ tiên ta : Hai bà Trưng, ba Triệu

ông Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh chăn trầu

Trần Quốc Toản bóp cam giữa sân chầu

Nguyễn Thái Học, cô Giang.. đều tuổi trẻ

 

cha anh trước đã chung lòng ước thệ

hiến dâng đời cho tổ quốc non sông

các em giờ cũng hồ thỉ tang bồng

xin tiếp nối bước cha anh cứu nước

 

 

Xóm Cồn Hạ Uy Di

mồng một tết mậu tuất 2018

mường giang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Phong trào xuống đường ở Myanamar chuyển qua “bất tuân dân sự”. Công nhân thợ thuyền, công tư chức, y tá bác sĩ cùng nhau đình công, chợ búa, trường học, bệnh viện, ngân hàng đều một loạt đóng cửa, mọi sinh hoạt đều bị ngưng lại hoàn toàn bị tê liệt. Dân chúng đông đảo tham gia vào phong trào “bất tuân dân sự” mặc dù biết rằng sẽ mất đi nguồn tài chánh vốn đã ít ỏi mang lại cơm áo cho họ và gia đình họ. Kinh tế Myanmar đang lao xuống dốc hay đúng hơn Myanmar đang đứng trước một nền kinh tế hoàn toàn sụp đổ. Hậu quả là dân Myanmar đã nghèo lại càng nghèo hơn và số người không đủ cơm ăn sẽ tăng lên nhiều hơn. Sự bắn giết bừa bãi của quân đội đã đẩy những người người biểu tình ôn hòa thành những người chống đối bằng vũ lực. Một cuộc nội chiến sẽ khó tránh khỏi điều mà bà Suu Kyi mong muốn không bao giờ xảy ra.
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cũng đã góp lời. Qua Thông Điệp nhân Ngày Trái Đất Ngài đã viết: Sự phụ thuộc lẫn nhau là một quy luật cơ bản của tự nhiên. Sự thiếu hiểu biết về vấn đề phụ thuộc lẫn nhau đã gây ra sự tổn hại không chỉ cho môi trường tự nhiên của chúng ta, mà còn cho cả xã hội loài người của chúng ta nữa (...). Nhân Ngày Trái Đất này, tất cả chúng ta hãy cam kết thực hiện phần việc của mình để giúp tạo ra sự khác biệt tích cực cho môi trường của ngôi nhà chung duy nhất của chúng ta – trái đất xinh đẹp này. (Trích theo https://vn.dalailama.com/news)
Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” từ thập niên 60 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên Xã hội Chủ nghĩa, nhiều lãnh đạo CSVN dù đã vất vả “qúa độ” trăm chiều mà vẫn chưa biết “ngưỡng cửa Thiên đàng của Xã hội Chủ nghĩa” ở đâu. Bằng chứng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói:” Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (theo báo Thanh Niên, ngày 24/10/2013)
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang. Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết. Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế? Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo… Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.