Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mùa xuân nào ta về quê hương

18/02/201811:30:00(Xem: 4012)

Mùa xuân nào ta về quê hương?

Thơ mường giang

gữi NTN, phạm hoài hương, uyên nguyên, pháo thủ,

phát, trường, quế, TTLan, Hoàng Yến, Nhật Tân, langpham

Dung, Ngọc Trai, Xuân Lan, Các, Sơn, Quý, Hạnh, Khánh,

Duy Sâm, Thân, Tho, Sĩ Trường, Xuân Tâm, Văn Kỳ, Hùng

And all..

 

                    

 1- XUÂN MÙA CHINH CHIẾN

 

Rồi cũng tết cũng mùa xuân viễn xứ

đời chinh nhân sao lắm nổi đoạn trường

xưa những mùa tết ngập lệ đau thương

nơi đồn vắng, hố cá nhân chờ giặc

 

Đêm giao thừa một mình buồn hiu hắt

ngậm ngùi cùng chiếc bóng chúc tân niên

loay hoay tìm đâu thấy một ai quen

chỉ tiếng nhạn kêu sương ngoài quan tái

 

Sáng mùng một chờ thư em mòn mõi

đứng lại ngồi trông mây nổi mù bay

cuối quê xa thương mẹ ngóng đêm ngày

chờ thằng con lính, trăm lần lổi hẹn

 

Nhưng mẹ ơi nơi này xuân nào đến

với những hồn ma lạnh quẩn quanh đây

bên suối ngàn róc rách gió lã lay

têt muôn dặm năm qua buồn muốn khóc

 

Tàn chinh chiến tưởng không còn chết chóc

đâu ai ngờ thảm tuyệt vẫn muôn phương

xưa banh xác vì bom đạn chiến trường

nay gục úa bên đòn roi đói bệnh

 

Xưa đồn vắng chờ xuân xuân không đến

nay trong tù không muốn tết vẫn sang                                  

đời gì đâu sao tàn nhẫn bẽ bàng

kiếp lính trận cứ ngậm ngùi cô quạnh

 

Mùng một tết góp cơm canh trà bánh

nén hương lòng nhớ bạn chết thảm đơn

tuổi hoa niên mà đã bỏ trần gian

nằm với đất bên đường sầu cỏ úa

 

Nay xứ lạ một lần xuân tới nữa

tết không nhà hiu quạnh vắng người thương

vẫn tỉnh say nơi quán lẽ bên đường

chờ bạn tới cụng ly mừng xuân muộn

 

Nhưng họ đã chết queo ngoài muôn dặm

kể từ mùa chinh chiến bỏ trường xưa

chỉ còn ta trôi giạt đòi nắng mưa

mấy chục năm cùng xuân nơi xứ lạ !

 

 

2 - KHÓC BẠN

cố trung úy trần văn thân

 

xác đã rã trong nấm mồ hoang lạnh

Hay vật vờ trôi giạt tận phương nao

đến bây giờ ta vẫn chẳng âm hao

ngoài tin thật là mày chét thãm thiết

 

Đau đớn quá ta nghẹn nghào rên xiết

Tưởng hồn mày như lẩn quẩn đâu đây

Chết oan khiên nên mày đã thành mây

Cho ta ngóng thêm bàng hoàng não nuột

 

Nhớ buổi trước, hai thằng nghèo xơ xác

Có một thời chung lớp, nên tình thân

Ta mồ côi thiếu manh áo miếng ăn

Mày may mắn đưọc mẹ cha giúp đỡ

 

rồi hai đứa cùng đều buông sách vở

bước vào đời làm lính giữ quê hương

Đêm tạ từ nhìn dòng nước sông mương

với hẹn hứa một ngày vui tao ngộ

 

nhưng xuân đến, xuân đi them bở ngỡ

Ta với mày, càng cách trở quan san

đời lính trận phải sống kiếp lang thang

nên chỉ biết nhớ thương qua màn lệ

 

rồi nước mất, đời sang trang dâu bể

ta trở về quê cũ hứng thương đau

mới đưọc tin mày chết tự năm nao

nơi rừng núi, giữa dòng song oan nghiệt

 

Chỉ mong được có ngày về Phan Thiết,

Đến bờ sông Mương, hội ngộ cùng mày,

Như lời hứa, lúc hai đứa chia tay

Dù mày đã thành hồn ma dũng liệt

 

 

 3-THÊM MỘT LẦN XUÂN QUA

 

Mẹ ơi, thôi thế thêm lần nữa

Con chẳng kịp về để đón xuân

Như những lần xuân qua lỗi hẹn

Xuân này con cũng thế mà thôi

 

Quê người hiu hắt đời vong quốc

Quê mẹ triền miên cảnh tóc tang

Nên lấy gì vui mà đón đợi

Có chăng niềm thống hận vô vàn

 

Thương mẹ già nua sầu chiết bóng

Héo mòn đáy mắt ngóng tin con

Để rồi sướt mướt đêm trừ tịch

Rã rượi thân đơn với tủi hờn

 

Thương mẹ lất lây đời đói rách

Âm thầm gượng sống giữa quê hương

Đợi ngày con mẹ vui tao ngộ

Nhưng đã bao năm chỉ chán chường

 

Nơi này xuân đến con nào biết

Lầm lũi tỉnh mê bước lạc loài

Nhà chẳng hoa đèn, không pháo nổ

Có chăng rượu đắng để nguôi ngoai

 

Mẹ ơi thôi thế thêm lần nữa

Con trẻ đành xin lỗi hẹn rồi

Vì non nước đang còn thống hận

Con về sao được hỡi mẹ ơi..

 

 

4 - XUAN CHIẾN ĐỊA

viết nhớ Trần văn Thân - Đinh Hoàng Điểu

phùng thế xương, trần tác, nguyễn văn hoa..

 

Chợt nhớ năm nào trên chiến địa

chúng mình hiu hắt đón xuân chơi

một thằng bộ binh đời như bỏ

một đứa nhảy dù cũng tả tơi

 

bó gối trong căn hầm tránh đạn

chia nhau một cốc cà phê đen

hít dăm ba điếu quân tiếp vụ

ấy têt cô đơn của lính quèn

 

rừng vẫn vô tình buồn ủ rũ

gục đầu tắm đạn pháo thương đau

chim đàn cũng bỏ ta về phố

mặc kẻ chinh nhân vạn cổ sầu

 

rồi cũng chia tay người mỗi ngã

bao mùa xuân tới vẫn tha phương

tan hàng mới đươc tin bạn đã

chết rục năm nao giữa chiến trường

 

thương bạn xót ta buồn lại khóc

một thằng bất hạnh, đứa điêu linh

chết không mồ mả nơi đèo lũng

sống mất quê hương kiếp ký sinh

 

thắp nén hương lòng nơi gác lạnh

cốc cà phê nóng điếu thuốc đen

mời bạn về trong đêm trừ tịch

để lại cùng vui tết lính quèn

 

 

5 - MÙA XUÂN NÀO

         TA VỀ QUÊ HƯƠNG 

 

 

mùa xuân nào ta về quê hương ?

để cùng đi thăm khắp nẻo đường

và tìm lại những miền đất mất

từ biên cương ra tới đại dương

 

anh sẽ nhổ từng cây cột mốc

mà giặc Tàu đã lấn sang ta

ải Nam Quan, Lảo Sơn, Bản Giốc

lại trở về xum họp một nhà

 

anh sẽ tới thủ đô Hà Nội

để tìm về đất cũ Thăng Long

ôi thắm thiết tình quê tình nước

mấy ngàn năm chung giống Tiên Rồng

 

anh sẽ tới những vùng kỷ niệm

nơi bạn tù vùi nấm xương khô

giờ hiu hắt phận đời lính chiến

ai nhớ ai xa cách đôi bờ

 

anh sẽ đứng trên cầu Bến Hải

để chiêu hồn đồng đội năm nao

đã gục trước xe tăng đại pháo

từ giới tuyến tới tận Hạ Lào

 

và vào Huế nhớ Tết Mậu Thân

giòng Hương giang nước chảy bao lần

núi Ngự Bình khóc buồn dâu bể

làm viễn khách khắc khoải bâng khuâng

 

thăm Dục Mỹ, những ngày huấn luyện

dây tử thần, tuột núi, vượt sông

tuổi hoa niên vẫy vùng cung kiếm

xa bao năm vẫn nhớ nức lòng

 

Về Phan Thiết về thăm cố hương

thăm lầu nước bên bờ sông Mường

Phan Bội Châu trường xưa bạn cũ

giờ còn trang lưu bút thương vương

 

nhưng làm sao chùi khô nước mắt ?

cảnh điêu tàn đổ nát nghĩa trang

xưa vì đời vì người banh xác

tội tình chi nay chịu phủ phàng ?

 

mùa xuân nào ta về quê hương ?

về Sài Gòn về khắp phố phường

theo bước voi Quang Trung Đại Đế

triệu bàn tay giải phóng non sông

 

mùa xuân nào ta ra Hà Nội

cắm ngọn cờ chính nghĩa Việt Nam

xóa sạch hết lăng, cung tàn tích

của một thời ô nhục lạc lầm ..

 

 

6 - EM CÓ NGHE

         TIẾNG SƠN HÀ GÀO THÉT

 

em có nghe tiếng sơn hà gào thét ?

đang võ vàng giữa điệu nhảy tango

máu dân tộc loang chảy khắp đôi bờ

nhuộm hồng thắm thêm màu môi ca sĩ

 

em có nhói vì tiếng người rên rĩ

của đồng bào ngư phủ giữa trùng khơi

biển Đông nay đã đổi chủ đồi đời

Hoàng-Trường Sa cũng không còn của mẹ

 

em có thương những chàng trai lính trẻ

mới hôm nào vì nước đã vong thân

họ như em, vừa chớm tuổi phong trần

đã gục chết hay trở thành tàn phế

 

em có thấy đau lòng nhìn sự thế

đang úa vàng khắp sông núi quê hương

đâu đâu cũng khấp khểnh nổi tang thương

vì hơi hám lũ Tàu phù xâm lược

 

em làm sao sống an bình cho được

khi quanh mình đầy dân đói dân rên

nơi xứ người những cô gái lênh đênh

đang nhục tủi bán xác cho trăm họ

 

em phải khóc khi đã nhìn thấy rõ

vở kịch đời trên sân khấu Việt Nam ?

những bộ mặt rạng rở trước hám-ham

tàn nhẩn bước trên xác người co quắp

 

không có gì quý hơn là độc lập

lời ' bác ' còn vang ' trong quần, chúng ta '

cớ sao đảng dám bán hết sơn hà

cho Tàu đỏ để chia nhau hưởng thụ

 

những lời kể chắc vẫn còn chưa đủ

đang đợi chờ người tuổi trẻ hôm nay

trăm lần xin đừng hờ hững sa lầy

để ôm hận như đàn anh đi trước

 

vì các em là linh hồn của nước

không có em không cứu nổi sơn hà

không có em dân tộc sẽ thành ma

không còn nữa những đền đài lăng miếu

 

tổ tiên ta : Hai bà Trưng, ba Triệu

ông Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh chăn trầu

Trần Quốc Toản bóp cam giữa sân chầu

Nguyễn Thái Học, cô Giang.. đều tuổi trẻ

 

cha anh trước đã chung lòng ước thệ

hiến dâng đời cho tổ quốc non sông

các em giờ cũng hồ thỉ tang bồng

xin tiếp nối bước cha anh cứu nước

 

 

Xóm Cồn Hạ Uy Di

mồng một tết mậu tuất 2018

mường giang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.