Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Công An cũng là nạn nhân

11/07/201600:01:00(Xem: 6402)


Công An cũng là nạn nhân

Nguyệt Quỳnh

.
Có bao giờ bạn nghe tiếng gào, tiếng chửi rủa tục tằn trong đêm của một người xa lạ mà tự dưng thấy mình ứa nước mắt không? Xin đến với đồng bào tôi, bạn sẽ được trải nghiệm.

Người gào, gào thét một mình, gào bằng tất cả sức lực, nghe nhức nhối như từ đáy tim. Nghe trong tiếng chửi có cả nước mắt và nỗi tuyệt vọng: “ĐM chúng mày, chúng mày muốn đánh, muốn giết, muốn bỏ tù tao không? ĐM chúng mày… chúng mày vô liền đi…” Và tiếng gào thét đó không chỉ ở một người, không chỉ ở một con xóm nhỏ mà ở khắp mọi nơi… đến độ chúng ta đau được nỗi đau của họ và dường như muốn đồng tình luôn cả với những câu chữ tục tằn này.

Nếu chửi là vũ khí duy nhất của những con người cô thế, cùng quẫn, tuyệt vọng, mất hết lòng tin vào chính quyền, vào công lý xã hội thì người nghe chửi ra sao?

Họ cũng là tầng lớp nạn nhân thứ hai không hơn không kém, dù trong tay họ có đầy đủ dùi cui, roi điện, mũ bảo hiểm, dụng cụ che chắn. Họ là đội ngũ nhận lệnh trực tiếp hành dân, đánh dân, trấn áp người dân thì chính họ sẽ là nạn nhân đầu tiên khi dân nổi giận. Trong cách mạng mùa xuân Ả Rập ở Tunisia và Ai Cập, một khẩu hiệu nổi bật của người dân nhắm vào lực lượng an ninh đã khiến cả công an và quân đội cùng buông súng. Khẩu hiệu này cũng nói lên sự thật khá đau lòng cho tầng lớp công an, bộ đội bị đánh đồng, bị cào bằng về nhân cách: “Đừng làm chó giữ nhà cho bọn tỷ phú mới!”.

Con người sinh ra, đâu có ai tự nhiên mang tính hung hãn sẵn sàng đánh dân tàn nhẫn, đâu có ai tự nhiên trở thành chai đá trước tiếng gào thét của đồng bào mình. Nhưng sau những năm tháng "phấn đấu" và được đào tạo kỹ lưỡng về tư tưởng, đạo đức cách mạng, lực lượng an ninh của  chế độ độc tài đã được huấn luyện để thực sự hạ cấp thành những "chú chó tay sai", sẵn sàng cắn theo lệnh, bất cần lương tâm hay lý lẽ. Hình ảnh "chú chó tay sai” không chỉ ở trong ánh mắt căm hận của người dân, mà còn thể hiện trong thái độ khinh rẻ của chính cấp lãnh đạo của họ.

Đặc biệt tại Việt Nam, sự tăng cường những kẻ côn đồ làm theo lệnh công an hoặc xử dụng  công an mặc thường phục để làm những hành vi côn đồ đã khiến đội ngũ này ngày càng xa rời dân và nhiệm vụ của họ không còn thiêng liêng đối với chính bản thân họ. Lãnh đạo CS không hề quan tâm đến lý tưởng, nhân cách của người công an; tất cả họ muốn là một đội ngũ tay sai trung thành. Từ đó, lực lượng công an nghiễm nhiên trở thành tay chân tâm phúc của đảng, của những nhóm lợi ích. Họ được  khuyến khích, ban thưởng cho thái độ ngoan ngoãn phục tùng của mình.

Rút cục lại, lý tưởng của Công an Nhân dân nay chỉ còn đúng mười chữ: “Công An Nhân Dân chỉ biết Còn Đảng còn mình”. Điều này được khẳng định nhiều lần, nhiều nơi, thậm chí nó còn được thổ lộ như là ước mong của chủ tịch Nguyễn Minh Triết:“…cán bộ, chiến sĩ của Đoàn 180 an ninh vũ trang với khẩu hiệu ‘Chỉ biết còn Đảng còn mình’ luôn vững vàng bám trụ…”; hay trong diễn văn của chủ tịch Trương Tấn Sang trước quan tài của Thượng Tướng Công An Bùi Thiện Ngộ: “Với đức tính khiêm tốn, giản dị, chân tình, đồng chí thật sự là người lãnh đạo có lối sống mẫu mực, không ham danh lợi, chỉ biết còn Đảng còn mình…”

Nhưng trong thâm tâm cả người nói lẫn người nghe và ở mọi cấp công an, họ đều biết rõ làm gì có chuyện "còn đảng còn mình!” . Ngay ở hiện tại, bất kỳ lúc nào lãnh đạo đảng cần chạy tội, sếp công an cần tránh trách nhiệm, họ đều sẵn sàng dùng công an cấp dưới ra làm dê tế thần không một chút do dự. Đến khi đảng rung rinh thì lại càng chắc chắn lãnh đạo lớn, lãnh đạo nhỏ sẽ bỏ chạy ra nước ngoài, nơi họ đã chuẩn bị các tổ ấm từ lâu do vợ con đứng tên. Các công an cấp nhỏ, thân phận tép riu sẽ là những người ở lại gánh chịu hậu quả.

Với tình hình xuống cấp mọi mặt của xã hội hiện nay - từ học đường, đạo đức xã hội, đến trấn lột trong nhà thương, cướp bóc trên đường phố, ... đặc biệt là thực phẩm đầy chất độc mà không còn ai tránh được - chính vợ con và cả cháu chắt của lực lượng công an - an ninh cũng không thoát số phận của những nạn nhân.

Chính nhận thức "mình cũng là nạn nhân" này đã thúc đẩy nhiều thành viên của lực lượng công an - an ninh tại các nước cựu độc tài chuyển sang đứng với dân. Tuy nhiên, ngay ở hiện tại, khi còn đang phục vụ trong guồng máy cai trị, mỗi người công an đều đã có thể góp phần cho nỗ lực đổi thay đất nước bằng những việc nhỏ, thí dụ như:

1) Khi có các cuộc biểu tình bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, bảo vệ lãnh thổ lãnh hải của tổ quốc, … họ có thể kín đáo thông báo qua một vài đường dây về các nhân sự mà công an đang lên kế hoạch bắt giữ.

2) Kín đáo thông báo về các thủ thuật của công an sắp dùng trong các cuộc xuống đường, nơi nào công an dồn quân đông nhất, đặc biệt là các dấu hiệu để công an chìm nhận dạng nhau.

3) Nhanh chóng báo qua một vài đường dây cho cư dân mạng biết tên tuổi, địa chỉ của những tên công an ác ôn.

v.v....

***

Chúng ta bắt đầu bài viết này bằng cái cảm xúc khi nghe tiếng gào thét, chửi rủa của một thanh niên trong đêm vắng. Bây giờ chúng ta đóng nó lại bằng một đoạn ghi âm đầy tính bi hài, mà bất cứ ai nghe qua đều thấy căm phẫn và trớ trêu cho bản thân những anh em công an đang phục vụ trong ngành. Chính lãnh đạo cộng sản là thủ phạm đã bôi nhọ lực lượng công an nhân dân và nền công lý của đất nước này.

Đoạn ghi âm xảy ra tại nhà Ls Lê Quốc Quân. Một số công an được lệnh đến để ngăn cản không cho anh đi dự tiệc Quốc Khánh Hoa Kỳ do Đại sứ quán Mỹ tổ chức chiều tối ngày 1/7/2016. *

Sau một lúc lời qua tiếng lại, người ta nghe thấy tiếng Ls Quân nói to:

-         Tôi là công dân Lê Quốc Quân, tôi được Đại sứ quán Hoa Kỳ mời dự lễ chiêu đãi quốc khánh của họ. Bây giờ tất cả công an đứng ở đây ngăn cản tôi…

 

Thật bất ngờ, một giọng nói dõng dạc không kém phát ra từ phía công an:

-         Tôi không phải công an, tôi là côn đồ!
.

 Nguyệt Quỳnh

(*) Công an Việt Nam : Tôi là côn đồ https://www.youtube.com/watch?v=eAxVnd1dy1E

 


.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Phạm Đoan Trang, tiếc thay, không có cái “ưu thế” tương tự. Tuy ôn tồn, nhỏ nhẹ, và hoà nhã thấy rõ (chỉ “yêu cầu tổ chức bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam” thôi) nhưng nhà báo đã bị bắt giam – từ ngày 6/10/2020 – và bị “hành” cho bầm dập từ hơn một thập niên trước đó.
Chính quyền Biden đã khôn ngoan đẩy lùi việc định khung. Nhưng hành động của tổng thống cho thấy rằng chiến lược của ông để đối phó với Trung Quốc thực sự có thể bị ảnh hưởng bởi tư duy về Chiến tranh Lạnh, khoá chặt tâm trí của chúng ta trong mô hình về một ván cờ có hai chiều theo truyền thống. Tuy nhiên, cạnh tranh với Trung Quốc là một trò chơi ba chiều. Và nếu chúng ta tiếp tục chơi cờ hai chiều, chúng ta sẽ thua.
Nhìn chung, việc Bộ Chính trị đảng CSVN đưa ra 19 Điều mới cấm “đảng viên không được làm”, so với 10 năm trước là một bước lùi nghiêm trọng về mặt tư tưởng. Bởi vì lần này đảng đã nêu lên chuyện sống còn của đảng và của chế độ. Đảng đòi hỏi đảng viên phải kiên định và tuyệt đối trung thành với Chủ nghĩa Mác-Lênin và Tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh vì đảng viên vẫn bài bác thứ Chủ nghĩa ngoại lai này.
Bà Nguyễn Văn Thiệu là phu nhân của Tổng thống Việt Nam Cộng hoà từ 1967 đến 1975, nhưng bà không phô trương ồn ào, không can dự vào công việc của chồng mà chỉ làm công tác xã hội, uỷ lạo chiến sĩ, giúp người nghèo.
Ngày 6 tháng 10 năm 2021, ông Lê Ngọc Sơn – giáo viên giảng dậy bộ môn tiếng Anh, trường An Lợi, xã An Phước, Long Thành – nộp đơn xin nghỉ việc. Lý do: “Công tác trong một cơ sở giáo dục nhưng có quá nhiều điều phi giáo dục, tởm nhất là nạn dối trá, tôi cảm thấy mình không phù hợp nên nghỉ.”
Thầy dạy thiền Peter Coyote còn là một diễn viên, nhà văn, người tường thuật (kể chuyện) cấp tiến. Đây là một bài viết về Peter Coyote, được đăng trên trang nhà Lion’s Roar vào ngày hai mươi mốt tháng mười năm hai ngàn hai mươi bởi nữ phóng viên Jennifer Kaishin Armstrong.
Cụ Nguyễn đã rời Rạch Giá nhưng đêm qua tôi vẫn nằm mơ thấy ánh mắt thê thiết của ông, đứng nhìn từ nóc chợ Nhà Lồng, dù theo Lý Minh Hào – tác giả của công trình biên khảo thượng dẫn – nơi đặt pho tượng Nguyễn Trung Trực đã được thay thế bằng tấm hình bác Hồ (nhìn thẳng) tự lâu rồi.
Nhiều người Hoa cho biết trước năm 2008 một số đông cán bộ, đảng viên và dân chúng Trung Hoa có cùng chung nhận xét là tăng trưởng kinh tế sẽ dẫn đến dân chủ hóa – điểm khác biệt nơi người dân muốn thấy tiến trình này xảy đến nhanh còn đảng Cộng Sản cố tình trì hoãn.
Khi Washington bắt đầu hình thành chủ trương xoay trục sang châu Á, việc phô diễn cá nhân xuất hiện và bắt đầu đàm phán sẽ là những yếu tố quyết định cho các thỏa thuận. Tình cho đến nay, ngoại trừ Ấn Độ, mối dây liên kết chung của Hoa Kỳ về Ấn Độ-Thái Bình Dương và chiến lược rộng lớn đối với Trung Quốc đã tập hợp được các đồng minh lâu đời của Hoa Kỳ. Các cuộc họp thượng đỉnh đầu tiên của Tổng thống Moon Jae-in với cựu Thủ tướng Yoshihide Suga đang bắt đầu có kết quả. Hàn Quốc đang bắt đầu tăng cường việc can dự vào khu vực. Nhật Bản ngày càng nghiêm túc hơn trong việc bảo vệ Đài Loan. Dự đoán của Trung Quốc rằng thỏa thuận trong Bộ tứ (Quad) giữa Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ sẽ "tan biến như bọt biển" chỉ là ước vọng. Ngay cả hiện nay, khi khía cạnh quân sự của Bộ tứ (Quad) bị hạn chế, nó sẽ làm phức tạp đáng kể cho kế hoạch phòng thủ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Lời tái cam kết quyên tặng một tỷ liều vắc xin Covid-19 cho Đông Nam Á của Bộ tứ (Quad)
Có lẽ, chả ai mong đợi hay hy vọng là “chính quyền” này “được lâu dài” cả – kể luôn những ông lãnh đạo: Trọng, Chính, Huệ, Phúc … Được lúc nào hay lúc đó thôi. Tuy thế, bao giờ mà cái nhà nước (thổ tả) hiện hành vẫn còn tồn tại ở Việt Nam thì nó vẫn còn là lực cản đáng kể cho mọi diễn biến tâm lý hướng thượng ở đất nước này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.