Hôm nay,  

Người Lớn Tuổi Hãy Cẩn Thận: Quỷ Hà Hơi

05/12/201500:00:00(Xem: 13821)
Chuyện “Qủy hà hơi” làm mê hoặc người và sai khiến lấy hết tiền bạc, tư trang đem đưa trọn cho nó, ngay giữa ban ngày, đã xảy ra ở Bắc và Nam Cali, cách nay vài năm. Nạn nhơn không phải là đàn bà, người lớn tuổi, mà là các ông trung nìên, tức những người khỏe mạnh, bình thường, ở tuổi chín chắn, có học, đang làm việc và thành công ở xã hội xứ Mỹ. Thủ phạm lừa đảo là những người đàn ông da màu, đen phi châu và nâu của Nam Mỹ.

Cũng câu chuyện có nội dung tương tợ vừa xảy ra ở Paris trong tháng chìn vừa qua nhưng nạn nhơn lại là các bà già, và quỷ hà hơi là những người đàn bà Trung quốc cộng sản. Ở Việt nam hiện nay không biết có hiện tượng này không?

Hán Quỷ ở Paris

Hai người đàn bà mang quốc tịch Trung quốc hà hơi vào những bà già đang đi trên đường phố Paris. Chỉ mươi phút sau, nạn nhơn bị mê hoặc như bị áp lực của thôi miên. Từ đây, nạn nhơn sẳn sàng làm theo lệnh sai khiến của quỷ hà hơi. Họ chẳng những móc túi vét hết tiền trong túi, mà còn dẩn quỷ về tận nhà, lấy tiền dấu cất ở nhà, cả tư trang, đem đưa hết cho quỷ.

Theo nhựt báo “Le Parisien” (Người Paris) thì đây là một cách lừa đảo rất mới, chưa từng xảy ra ở Paris và Pháp. Cách làm như vừa mang vẻ huyền bí, vừa sử dụng chất gây hôn mê.

Cảnh sát Paris, theo lời khai của nạn nhơn, đã tìm hiểu chất độc mà hai người đàn bà Trung cộng kia đã xử dụng. Cảnh sát nghĩ họ đã cho các bà già nạn nhơn hít phải một thứ hỗn hợp chất độc mà thành phần cấu tạo chưa thật sự được khám phá rỏ ràng nhưng sự tác hại lên con người giống như chất ma túy có tên “hơi thở của quỷ” trước đây, đã có hàng chục nạn nhơn người á châu bị lâm vào một trạng thái hôn mê chỉ biết vâng lời.

Sau vụ mấy bà đầm nạn nhơn, hai nữ hán quỷ đã bị cảnh sát tư pháp bắt giam để điều tra.

Belleville của Quận XX Paris

Đây là khu phố tàu sầm uất thứ hai của Paris. Cũng như khu phố Paris 13, trước kia, ở đây là khu phố nghèo chỉ có dân “rệp” và đen ở. Tây chẳng những không ở mà cũng chẳng dám bén mảng tới. Sau khu Paris 13 của người tàu tỵ nạn cộng sản việt nam tới lập nghiệp, khu Belleville Paris XX lần hồi xuất hiện người tàu Trung cộng mở cửa hàng buôn bán. Họ phát triển lấn chiếm lãnh địa của dân rệp và đen ở đây sanh sống từ lâu đời. Ngày nay, tới đây, chỉ thấy có người tàu đứng cửa hàng, rệp và đen đi mua hàng hoặc tụm năm, tụm ba trên lề đường, buôn bán trao tay nhau kín đáo, tránh bị cảnh sát để ý.

Người tàu ở đây không biết nói tiếng Việt nam vì họ không có đi ngang qua lưng người Việt nam như người tàu ở Việt nam ra đi. Nét đặc biệt hơn, rất dễ nhận ra, là họ cho tới nay vẫn chưa biết xếp hàng theo thứ tự ưu tiên. Đi trên đường, họ không biết nhường bước cho người cùng đi đường khi cần. Nhìn lại mới thấy người tàu ở Paris 13, đến từ Miên, Lèo, Việt nam đều lịch sự hơn đồng bào hán tộc của họ rất nhiều.

Chính ở khu phô tàu Belleville này xuất hiện hai nữ hán quỷ mê hoặc mấy bà già để vét sạch tiền và tư trang.

Hai người đàn bà tàu bắc kinh, sau vụ hà hơi lấy tiền bị thưa, liền bị cảnh sát tư pháp bắt tại Métro Goncourt, Quận XX, tức khu Belleville, nhờ một người bà con của một nạn nhơn nhận ra được.

Hai người tuổi từ 42 và 59. Cả hai đều chối phăng những hành động vừa qua của họ. Một người nói rằng “mình đi tìm một địa chỉ”, người kia thì “hỏi thăm người đi đường métro nào gần nhứt”.

Nhưng sau đó, cảnh sát tới khách sạn ở thành phố Villepinte, ngoại ô Đông-Bắc Paris, cách Paris chừng 17 km, nơi họ cư trú, khám xét, tịch thu được những dụng cụ giúp “bào chế” chất độc mà họ đã xử dụng trong kế hoặch lừa đảo.

Cảnh sát còn đang phân tách chất độc tịch thu được. Theo sổ thông hành, hai người đàn bà Trung cộng này đã ở Madrid (Espagne) và Mexico.

Nạn nhơn khai “bị thôi miên và ngoan ngoản vâng lời sai bảo”.

Cảnh sát tư pháp bắt được thêm một người Trung cộng nữa cũng trong nhóm nữ hán quỷ lộng hành này. Người thứ ba 56 tuổi, cảnh sát nghi là người “bào chế” chất độc hổn hợp làm mê hoặc gạt người có tên gọi là “hơi thở của quỷ”.

Liền đó, nhà cầm quyền bắc kinh cho cảnh sát pháp biết ba người Trung quốc đó nằm trong một tổ chức chuyên lừa đảo, dày dạng kinh nghiệm, gốc ở Bắc kinh, hoạt động khắp nơi trên thế giới, chuyên về mê hoặc bằng một thứ chất độc, để sai khiến nạn nhơn đem tiền bạc, của cải nạp hết cho họ. Một thứ tội phạm đem lại cho thủ phạm nhiều lợi lộc.

Cảnh sát paris nhận hàng chục đơn thưa của nạn nhơn của khu phố từ Belleville tới Métro Goncourt. Đây là những nạn nhơn bị quỷ hà hơi từ mùa Xuân.

Nạn nhơn được “quỷ hà hơi” chiếu cố luôn luôn là những người lớn tuổi, đi trên đường phố Belleville, bình thường như bao nhiêu người khác. Một phụ nữ Trung quốc xuất hiện, chận một bà già trông có vẻ có tiền đang đi đường, hỏi thăm có biết bác sĩ Wang hay không ? Bà ta đang muốn tìm bác sĩ Wang. Người phụ nữ Trung quốc thứ hai xuất hiện. Cả hai bắt đầu tách riêng nạn nhơn ra xa làn sóng người đi đường, cho nạn nhơn hít một hợp chất nói là để “bảo vệ sức khỏe và tránh những xuôi xẻo”. Kế hoạch hành động chỉ đơn giản có vậy thôi.


Thế mà nạn nhơn nào cũng khai ra là sau đó, chỉ trong chốc lác, họ bị thôi miên và tuyệt đối vâng lời kẻ đối thoại. Họ không ngần ngại dẩn kẻ lạ về tận nhà, gom hết tiền bạc, tư trang bỏ vào một cái bao, trao cho kẻ lạ.

Có người biết chuyện giải thích cách lừa đảo này có pha lẫn quyền lực bùa phép vốn có từ lâu đời trong ngành y học Trung quốc (?). Nhiều người khác trong băng đảng “Quỉ hà hơi”, nghe nói, đã bị bắt tại Trung quốc và Nam hàn.

Họ rất linh động. Còn nhiều người ần náo ở Paris vẫn chưa bị phát hiện nhờ họ là một tổ chức tội phạm được tổ chức rất chặc chẻ. Trong số nạn nhơn ở Paris từ mùa Xuân năm nay, có một người khai ra đã bị mất đến 100 000 e. Tiền bạc kiếm được, họ thu gọn lập tức và chuyển ngay về Trung quốc. Và tới nay, số tiền kiếm được đã lên tới hằng triệu euros.

Chuyển tiền về Trung quốc? Bằng cách nào?

Mọi người ra khỏi nước Pháp, cả tây thiệt, đều không được mang trên người hơn 6000 euros. Nếu gởi cho người Trung quốc mang về, thì với số tiền hằng triệu euros, trong khoảng thời gian nhứt định, làm sao kịp? Chuyển qua ngân hàng, dĩ nhiên ngân hàng Trung quốc ở Paris, thì phải chịu sự kiểm soát. Chẳng lẽ chánh phủ pháp không muốn làm phật lòng “kẻ lạ”?

Quỉ hà hơi ở Californie

Theo tác giả Thiên An ( Vũ An) của báo “Người Việt” xuất bản ở Nam Cali thì cho tới năm 2013, có khá nhiều người việt nam là nạn nhơn trực tiếp của “Quỉ hà hơi”. Không giống như ở Paris, quỷ hà hơi ở Cali không phải là những “nữ hán quỷ”, mà là những người đàn ông người da đe hoặc người gốc như Nam Mỹ. Quỉ cũng xáp lại gần, nắm tay, nói chuyện, đi chung xe, rồi đề nghị về nhà hoặc vào ngân hàng lấy hết tiền ra đưa trọn cho quỷ. Vài phút sau, tỉnh lại, quỷ biến mất, biết mình bị mất tiền. Có người bị mất tới 48 000 đô-la. Số ít nhứt cũng trên mươi ngàn đô-la.

Không dám thưa cảnh sát vì nghĩ chắc cảnh sát bao giờ tin được chuyện lừa gạt này như chuyện hoang đường vậy. Thế là làm thinh cắn răng chịu.

Cho tới lúc có người tố cáo, báo “Người Việt” loan tin và mở cuộc điều tra thì mới lần lượt xuất hiện nạn nhơn.

Người bị lừa không ai giống ai nhưng cách lừa tập trung trong mấy cách rất cổ điền: rủ cùng làm từ thiện, hỏi thăm người để tìm, tới Mỹ lảnh tiền thân nhơn tử nạn máy bay.

Tuy cách lừa đảo xét ra không có gì là khoa học lắm nhưng theo ký giả báo Người Việt thì chuyện lừa đảo này đang trở thành chuyện dài xã hội còn nhiều tập:

“Trong vòng một tuần sau khi câu chuyện của ông Đức được đăng, phóng viên Nhật Báo Người Việt được nghe nhiều nữa những câu chuyện tương tự từ độc giả, ở California cũng như tại các tiểu bang khác. Thiên hình vạn trạng, hình thức lừa đảo trên tuy không phải lúc nào cũng thành công, nhưng một khi đã tìm được đối tượng, thì nhanh chóng lấy sạch tài sản nạn nhân có rồi cao chạy xa bay.

Theo một thông cáo của sở cảnh sát San Franciso, nơi cũng từng có nhiều trường hợp bị lừa dạng này, đối tượng mà kẻ xấu nhắm vào thường có một hoặc cả ba tính chất “3G”: “Goodliness, Gullibility, Greed”, tạm dịch là “tốt bụng, cả tin, tham lam.”

Với những thủ đoạn tương tự như trong các câu chuyện mà những nạn nhân Việt đã gặp, cảnh sát cho biết kẻ xấu dễ dàng lừa được hàng ngàn đồng chỉ sau vài giờ đồng hồ tập luyện “ngón nghề” đánh tráo và tìm đối tượng ra tay.

Hình thức lừa đảo này không mới, cũng theo cảnh sát San Francisco, xuất hiện đầu tiên ở miền Nam Hoa Kỳ từ hơn 100 năm trước, đến nay vẫn dễ dàng lừa được những người” của thời đại “IPad, IPhone” như thường.

Quỉ hà hơi là ai? Là gì ? (*)

“Con quỷ hà hơi” có tên khoa học là Scopolamine hay còn gọi là “Hơi thở của quỷ” hoặc gọi tên khác là Burundanga là một loại ma túy được bào chế từ cây Borrachero có nhiều ở Colombie hay từ cây cà độc dược Datura metal có ở Việt nam rất nhiều. Nó có tác dụng gây mê đồng thời có khả năng làm mất đi thần trí của con người và đưa con người vào trạng thái như bị thôi miên. Loại này được coi là loại thuốc độc đáng sợ nhất thế giới mà tội phạm thường dùng để xóa trí nhớ và làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân. Nó cũng được giới giang hồ ở Việt Nam sử dụng trong thời gian gần đây và đang rao bán rộng rải trên mạng.

Loại thuốc này có đặc điểm là không màu, không mùi và không vị, dễ bay hơi nhưng lại có khả năng tạo ra những giấc mơ kỳ lạ cho con người khi hít phải thuốc này. Đặc biệt, Scopolamine sẽ ngăn chặn ngay từ giai đoạn đầu, không để ký ức được hình thành, những sự kiện xảy ra trong thời gian thuốc ảnh hưởng tới thần kinh con người sẽ không được ghi lại. Đến khi thuốc hết tác dụng, người ta vẫn không tài nào nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra. Nạn nhơn giống như cái xác còn thở. Nếu sử dụng với liều cao thì có thể gây chết người.

Xã hội ở Việt nam vốn đã băng hoại cùng cực, nay có những người xử dụng “quỷ hà hơi” thì Việt nam không còn thứ bất hạnh nào lớn hơn nữa.

Nguyễn Thị Cỏ May

(*) Xem thêm Dược Thảo thực dụng, Gs Nguyễn Thanh Vân, dạy Thực vật ở Đại Học Sư Phạm Sài gòn trước 30/04/75.

Ý kiến bạn đọc
06/12/201513:44:50
Khách
Xin các vị có kiến thức về Y Khoa cho ý kiến để bà con được học hỏi. Cám ơn.
06/12/201503:43:13
Khách
bùa mê khắp nơi
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...
Hồi đầu năm nay, một người bạn quen gọi đến, chỉ sau một tháng quốc gia chuyển giao quyền lực. Giọng chị mệt mỏi, pha chút bất cần, “Giờ sao? Đi đâu bây giờ nữa?” Chị không hỏi về kế hoạch chuyến đi du lịch, cũng không phải địa chỉ một quán ăn ngon nào đó. Câu hỏi của chị đúng ra là, “Giờ đi tỵ nạn ở đâu nữa?” “Nữa!” Cái chữ “nữa” kéo dài, rồi buông thỏng. Chữ “nữa” của chị dài như nửa thế kỷ từ ngày làm người tỵ nạn. Vài tháng trước, cuộc điện thoại gọi đến người bạn từng bị giam giữ trong nhà tù California vì một sai phạm thời trẻ, chỉ để biết chắc họ bình an. “Mỗi sáng tôi chạy bộ cũng mang theo giấy quốc tịch, giấy chứng minh tôi sinh ở Mỹ,” câu trả lời trấn an người thăm hỏi.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Trong những thời khắc nguy kịch nhất, thảm họa nhất, tổng thống Hoa Kỳ là người duy nhất có tiếng nói quyền lực với toàn dân để đưa họ vượt qua nghịch cảnh. Tổng thống sẽ trấn an dân bằng luật pháp, bằng ý chí kiên cường, bằng bản lĩnh lãnh đạo, bao dung nhưng dứt khoát. Thậm chí, có khi phải bằng mệnh lệnh sắc bén để khống chế những tư tưởng bốc đồng sẽ gây hỗn loạn. Mấy trăm năm lập quốc của Mỹ đã chứng minh rất nhiều lần như thế.
(Sydney – 14 tháng 12, 2025) - Hàng trăm người có mặt tại bãi biển Bondi, Sydney, để dự lễ Hanukkah đã chứng kiến một trong những vụ khủng bố đẫm máu nhất kể từ sau thảm sát Port Arthur năm 1996. Vào lúc 6 giờ 45 chiều Chủ Nhật, hai tay súng mặc đồ đen xuất hiện trên cây cầu bộ hành nối Campbell Parade với Bondi Pavilion, bắt đầu nổ súng xuống đám đông đang dự lễ. Hai kẻ này dùng súng trường, bắn liên tục trong khoảng 10 phút, khiến hàng trăm người hoảng loạn bỏ chạy, nhiều người ngã gục ngay trên bãi cát và công viên ven biển. Ít nhất 12 người thiệt mạng, trong đó có 9 nạn nhân thường dân, 1 cảnh sát và 2 tay súng (một bị bắn chết tại chỗ, một bị bắt nhưng sau đó tử vong do vết thương). Ngoài ra, có ít nhất 38 người bị thương, trong đó có 2 cảnh sát và nhiều nạn nhân ở tình trạng nguy kịch.
Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?" Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng. Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật
Trong sân khấu chính trị đồ sộ từ cổ chí kim của nước Mỹ, hiếm có nhân vật nào diễn xuất giỏi như Donald J. Trump. Những cuộc vận động tranh cử từ hơn mười năm trước của Trump vốn đã tràn ngập những lời hứa, giáo huấn, sự tức giận vì “nước Mỹ quá tệ hại”, những lời phỉ báng đối thủ. Tất cả hòa hợp thành những bản giao hưởng ký tên DJT. Mỗi lần Trump bước lên sân khấu, điệu nhảy YCMA vô tư, không theo chuẩn mực, thay cho tiếng kèn hiệu triệu “hoàng đế giá lâm.”
Năm 2025 được xem là giai đoạn khó khăn cho ngành khoa học khi ngân sách nghiên cứu bị thu hẹp và nhiều nhóm chuyên môn phải giải thể. Tuy vậy, những thành tựu y học nổi bật lại chứng minh rằng sức sáng tạo của con người chưa bao giờ dừng lại. Hàng loạt phát hiện mới đã mở rộng hiểu biết của chúng ta về sức khỏe, đồng thời thay đổi cách chăm sóc bệnh nhân hiện nay. Dưới đây là chín trong số những khám phá ấn tượng nhất trong năm 2025.
Năm 2025 khởi đầu bằng nỗi lo dấy lên từ các sàn tài chính quốc tế. Tháng Tư, Tổng thống Donald Trump khơi lại cuộc chiến thương mại, khiến nhiều người e sợ suy thái toàn cầu. Thế nhưng, sau mười hai tháng, kinh tế thế giới vẫn đứng vững: tổng sản lượng tăng khoảng 3%, bằng năm trước; thất nghiệp thấp và chứng khoán nhiều nơi tiếp tục lên giá. Chỉ riêng lạm phát vẫn còn là bóng mây bao phủ, vì phần lớn các nước trong khối công nghiệp OECD chưa đưa được vật giá về mức ổn định như mong muốn.
Sự phát triển nhanh chóng của Artificial Intelligence/ AI và robot đặt ra nhiều thách thức về đạo đức xã hội và cá nhân, đặc biệt là trong việc thu thập dữ liệu cá nhân làm ảnh hưởng đến các quyết định quan trọng như tuyển dụng, trị liệu và xét xử. Mặc dù AI có thể mô phỏng cảm xúc, nhưng không có ý thức thực sự, dẫn đến nguy cơ làm cho con người phụ thuộc vào AI và robot và suy giảm kỹ năng giao tiếp xã hội...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.